Chương 1008: Ban cho nàng một danh phận đi! (

person Tác giả: Mộng Duy Ngư schedule Cập nhật: 01/02/2026 12:47 visibility 1 lượt đọc

Chương 1008: Ban cho nàng một danh phận đi! (

C 1008: Ban cho nàng một danh phận đi! (

C 1008: Ban cho nàng một danh phận đi! (2)

"Ý của ta là, vị trí Đế Hậu này, ta không thể nhường, nhưng tỷ tỷ có thể làm Đế Phi, chỉ mong tỷ tỷ đừng trách ta tham lam." Hàn Giang Tuyết mặt mang ý cười nói.

Giờ khắc này, vị Nữ Đế đã thống trị thiên hạ hơn trăm năm kia, dường như đã trở lại, một cỗ uy nghiêm của bậc đế vương, từ trên người nàng ta tản ra.

Thêm vào thân phận Đế Hậu Hạo Dương Đế Đình của nàng ta lúc này, khiến vô số người phải ghé mắt.

Nam Cung lão tổ cùng những người khác, dường như nhìn thấy một tôn Nữ Đế cái thế giáng lâm!

"Đây là đã xảy ra chuyện gì?" Không ít tiên lại tiên quan, trong lòng vô cùng hiếu kỳ.

Nhưng bọn hắn không dám tìm hiểu sâu, sợ mạo phạm Đế Hậu cùng Lâm Tư Chủ.

Thịnh Hoài An cũng cảm nhận được sự khác thường, hắn vốn muốn dùng thần niệm đi dò xét Hàn Giang Tuyết cùng Lâm Thu Vẫn đang nói chuyện gì, nhưng phát hiện nơi đó đã bị Lâm Thu Vẫn dùng thần lực ngăn cách, hắn liền không cưỡng ép phá đi thần lực của Lâm Thu Vẫn.

Lâm Thu Vẫn hoàn toàn không ngờ, Hàn Giang Tuyết lại nói với nàng như vậy. Nàng vốn tưởng rằng Hàn Giang Tuyết sẽ rất kháng cự sự tồn tại của nàng, Hoài An cũng vì lẽ đó mà xa lánh nàng.

Dù sao cũng ít có nữ tử nào nguyện ý, cùng người khác chia sẻ phu quân của mình.

Trong nhất thời, Lâm Thu Vẫn trầm mặc không nói.

Nàng vốn chẳng để tâm đến danh phận Đế Hậu hay Đế phi.

Bao năm tháng tương giao, nàng chẳng hay từ khi nào đã đem lòng cảm mến Thịnh Hoài An, chỉ mong được mãi kề cận bên hẳn.

Nàng cũng không ngờ, Hàn Giang Tuyết chẳng hề bài xích, ngược lại trực tiếp chấp nhận nàng, còn muốn phong nàng làm Đế phi.

Lâm Thu Vãn quả thực không thể tin nổi!

Đang lúc đó, Thịnh Tuyết Nhi còn sà tới, ngọt ngào gọi một tiếng "Tiểu nương", khiến Lâm Thu Vẫn ngẩn ngơ.

Không chỉ Hàn Giang Tuyết không hề xa lánh, mà cả con cái của nàng ấy cũng đối đãi nàng rất mực.

Tiệc tiên Đế Đình tàn, Lâm Thu Vãn thần sắc có vài phần hoảng hốt trở vê cung điện của mình.

Trong tẩm cung của Hàn Giang Tuyết, Thịnh Hoài An lúc này không nén được tò mò hỏi.

"Nàng đã nói gì với Thu Vẫn?”

"Sao, muốn biết ư? Xem biểu hiện của chàng thế nào đãi" Hàn Giang Tuyết liếc mắt đưa tình, trêu chọc Thịnh Hoài An.

Hàn Giang Tuyết giờ đây càng thêm phong vận tuyệt mỹ, mang một khí chất đặc biệt, một khi đã trêu ngươi, Thịnh Hoài An sao có thể nhẫn nhịn.

Lập tức giương thương lên trận, đem Hàn Giang Tuyết tại chỗ "chính pháp”!

Sau một hồi mây mưa, Hàn Giang Tuyết mới gối tay Thịnh Hoài An thủ thi.

"Phu quân, chàng không định cho Lâm tỷ tỷ một danh phận sao?"

"nHảp?"

Thịnh Hoài An khựng lại một chút, nhìn người đẹp kiều mị trong lòng.

"Thiếp nói, chàng không định sách phong Lâm tỷ tỷ làm Đế phi sao? Thiếp đã nói với Lâm tỷ tỷ rồi, thiếp không ngại nàng làm Đế phi." Hàn Giang Tuyết lúc này, chẳng khác nào một vị chính cung nương nương thực thụ.

"Nàng không ngại?” Thịnh Hoài An có chút kinh ngạc.

Rời Đạo Võ Giới đã bao năm, bỏ lạ ba mẹ con Hàn Giang Tuyết, trong lòng hắn thực ra áy náy khôn nguôi, bởi vậy vẫn luôn không dám mở lời trước mặt nàng.

Ai ngờ Hàn Giang Tuyết lại chủ động nhắc đến. Chung sống với Lâm Thu Vẫn đã lâu, hắn đâu phải kẻ tuyệt tình vô dục, sao có thể không mảy may rung động.

"Ta việc gì phải để bụng, lẽ nào có Lâm tỷ tỷ, ngươi liền không cần ta nữa?" Hàn Giang Tuyết vuốt ve gương mặt Thịnh Hoài An, dịu dàng hỏi.

"Sao có thể như vậy, nàng nói lời ngớ ngẩn gì thế!" Bàn tay Thịnh Hoài An bất giác sờ lên ngọn núi cao.

Sau đó, lại một trận mây mưa đảo điên!

Hiểu rõ tâm tư của Hàn Giang Tuyết, Thịnh Hoài An không chút do dự, mấy ngày sau liền cáo thị Đế Đình, sách phong Lâm Thu Vẫn làm Đế phi.

Thịnh Hoài An từ đó sống cuộc đời hạnh phúc mỹ mẫn, nạp Lâm Thu Vẫn vào hậu cung.

Tuy rằng mộng tưởng đại bị đồng miên còn có chút xa vời, nhưng chỉ cần hắn nỗ lực, ắt có một ngày sẽ thành hiện thực.