Chương 103: Huyện Hà Tây (1)
C 103: Huyện Hà Tây (1)
C 103: Huyện Hà Tây (1)
Tháng mười!
Gió bắc lạnh thấu xương, rít gào như đao phủ hành hình.
Chiến sự ở An Ninh quan đã kết thúc, Trấn Bắc quân ở Cự Bắc quan vẫn đang huyết chiến, kiên cường chống đỡ ba mươi vạn đại quân Hung Nô, không lùi dù chỉ nửa bước.
Pháo đài Kỳ Sơn bị Hữu Hiền Vương Hung Nô thống lĩnh đại quân đánh hạ, mười vạn thiết ky Hung Nô thừa thắng nam tiến, giày xéo lãnh thổ ba châu Yên, Tê, Đăng.
Ba châu thất thủ, nữ nhân bị Hung Nô cướp bóc, già yếu bệnh tật bị tàn sát vô số, nam nhân khỏe mạnh bị bắt làm nô lệ.
Dòng người tị nạn ùn ùn kéo về phương nam, vô số vàng bạc châu báu, lương thảo bị quân Hung Nô cướp sạch, cảnh tượng điêu tàn đập vào mắt.
Ba châu thất thủ khiến cả thiên hạ Đại Ngụy chấn động.
Vô số sĩ tử văn nhân phẫn nộ, mắng triều đình bất tài, mắng tướng lĩnh giữ quan tham sống sợ chết.
Tướng lĩnh trấn thủ pháo đài Kỳ Sơn là Kim Đạo Vinh, trước làn sóng chỉ trích dữ dội của thiên hạ, bị cách chức. Nhị hoàng tử giám quốc không ngờ sự tình lại nghiêm trọng đến vậy, ba châu thất thủ khiến hắn phải chịu áp lực dư luận nặng nề.
Bất đắc dĩ, Nhị hoàng tử đành hạ lệnh cho Lịch hầu Lịch đại tướng quân dẫn hai mươi vạn đại quân bắc thượng, đánh đuổi Hung Nô.
Chỗ dựa lớn nhất của Nhị hoàng tử là Lịch hầu dẫn hai mươi vạn đại quân bắc thượng khiến cục diện triều đình Lạc Kinh càng thêm gió tanh mưa máu, Nhị hoàng tử dần dần cũng không chống đỡ nổi.
Hiện tại, khắp Đại Ngụy Lạc Kinh, vương gia, hoàng tử, kẻ có dã tâm, ngoài sáng trong tối, tranh đấu không ngừng.
Những thay đổi trong kinh thành cũng ảnh hưởng không nhỏ đến biên quan.
Dương Diệp dâng tấu xin ngân lượng bồi thường, mãi vẫn không thấy hồi đáp.
Trấn Bắc hầu ở Cự Bắc quan thỉnh cầu triều đình tăng viện, cũng bị làm ngơ.
An Ninh quân sau khi trải qua lửa đạn chiến tranh, vẫn không ngừng chiêu binh mãi mã, huấn luyện quân sĩ, dần dần khôi phục nguyên khí.
Ngày hôm ấy, một phong thư câu viện được đưa đến tay Dương Diệp.
Cách An Ninh quan hai trắm dặm về phía tây, có một huyện tên là Hà Tây.
Đại Ngụy vương triều ở nơi cực tây bắc, Hà Tây huyện hướng tây bắc là Hà Tây thảo nguyên, trước kia là Hà Tây phủ của Đại Nguy, bị Nhung Địch tộc chiếm đoạt, duy nhất một tòa huyện thành còn sót lại, được đặt tên là Hà Tây huyện.
Bức thư trong tay Dương Diệp, chính là thư câu cứu từ Hà Tây huyện.
Ba vạn đại quân Nhung Địch gõ cửa ải, hai ngàn quân thủ thành Hà Tây huyện, đã hi sinh một nửa, nay đã lâm vào thế ngàn cân treo sợi tóc, Hà Tây huyện lệnh thỉnh cầu An Ninh quân xuất binh chỉ viện.
Dương Diệp đưa thư cho năm vị tì tướng cùng xem. Năm vị tì tướng xem xong, thần sắc ngưng trọng.
"Thật là, loạn ở khắp nơi a!" Tôn Hạo thở dài.
Toàn bộ Bắc cảnh, một mảnh lửa đạn, không có nơi nào yên ổn.
"Trinh sát bẩm báo, đại quân của Tả Hiền vương, đã lùi lại hai mươi dặm, cũng chưa dẫn binh về sâu trong thảo nguyên, chỉ sợ lòng mang ý định, đối với An Ninh quan ta, vẫn nhìn chằm chằm như hổ đói." Lý Đạo Như lên tiếng.
Hiện tại An Ninh quan, tám chín phần là tân binh, một khi Tả Hiền vương cuốn thổ trùng lai, áp lực chỉ càng lớn hơn.
Khi biên quân không nơi nương tựa, bị triều đình ngó lơ, là thời điểm gian nan nhất, một bên là trách nhiệm bảo vệ bờ cõi, một bên là bị triều đình bỏ mặc, lui không thể lui, chỉ có thể liều chết cố thủ.
Giờ đây, An Ninh quân đối với triều đình, rất bất mãn, oán thán rất nhiều.
"Các ngươi nói xem, nên làm thế nào, phái ai đi tăng viện." Dương Diệp nhìn mấy vị tì tướng dưới trướng.
Triệu Vĩnh An, Tôn Hạo mấy người đưa mắt nhìn nhau.
Bọn hắn đều phải trấn thủ An Ninh quan, chỉ có thể phái thủ hạ đi.
Nhưng thủ hạ của bọn hắn, có thể một mình đảm đương một phía, ít lại càng ít.
"Hay là, cứ để Thịnh Hoài An tiểu tử kia đi đi, thực lực của hẳn có thể sánh với Tiên Thiên, đi rồi hẳn có thể chống đỡ được bộ lạc Nhung Địch, dù sao cũng không phải là đại bộ lạc Nhung Địch." Tôn Hạo mở miệng đề nghị.
Trong số các giáo úy, hiện tại chỉ có Thịnh Hoài An mạnh nhất, dẫn binh đánh trận cũng có chút bản lĩnh.
"Đúng vậy, ta cũng đề cử Thịnh Hoài An này, tiểu tử này đánh trận chính là tay giỏi, hơn nữa còn là phần tử hiếu chiến, để hắn đi, hắn nhất định sẽ bằng lòng." Triệu Vĩnh An cũng gật đầu phụ họa. "Nếu đã như vậy, cũng chỉ có thể để hắn đi một chuyến, điều động binh lính, đem nhân mã dưới trướng hắn bổ sung đầy đủ, để hắn lập tức xuất phát, chi viện Hà Tây huyện." Dương Diệp cũng lập tức hạ lệnh.
Chẳng bao lâu, Thịnh Hoài An liên nhận được quân lệnh.
"Cái gì? Bảo doanh của chúng ta đi tăng viện cho huyện Hà Tây?" Thịnh Hoài An nhìn tên lính truyền lệnh, tưởng chừng như bản thân nghe nhầm.