Chương 112: Một mũi tên bắn chết Tiên Thiên (1

person Tác giả: Mộng Duy Ngư schedule Cập nhật: 01/02/2026 12:47 visibility 491 lượt đọc

Chương 112: Một mũi tên bắn chết Tiên Thiên (1

C 112: Một mũi tên bắn chết Tiên Thiên (1

C 112: Một mũi tên bắn chết Tiên Thiên (1)

Lưu lại năm mươi ky binh, thu gom chiến mã Nhung Địch.

Thịnh Hoài An dẫn theo thuộc hạ, tiếp tục đi kiềm chế đại quân Nhung Địch, làm giảm áp lực tiến công Hà Tây huyện của Nhung Địch đại quân.

Đám ky binh Nhung Địch bỏ chạy về, sợ hãi đến mất cả hồn vía.

- Tiểu vương tử, không xong rồi, không xong rồi!

- Sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?

- Địch quân... Trong địch quân có cường giả, Tiên Do đại nhân đã chết trận rồi... - Tên lính chạy về nói với vẻ mặt kinh hãi.

- Cái gì?

Vu Đan Quân lần nữa đứng bật dậy khỏi ghế hổ bì, mặt tràn ngập về khiếp sợ.

Tiên Do chính là cường giả Tiên Thiên trung kỳ, muốn giết chết Tiên Do, chí ít cũng phải là cường giả Tiên Thiên hậu kỳ đỉnh phong mới có thể làm được!

Hơn nữa, Tiên Do lại chính là thị vệ bên người của hắn, vậy mà lại chết trận rồi?

Trong thời gian ngắn, Vu Đan Quân có hơi không thể chấp nhận được.

Nhìn năm trăm tàn quân chạy về, Vu Đan Quân có chút thất thần. - Tiểu vương tử, người có thể chém giết Tiên Do lão ca, sợ rằng chính là một tôn Tiên Thiên đại viên mãn, chúng ta phải chuẩn bị nhanh chóng rút lui thôi! - Do Lâm trầm giọng nói.

Hắn là một trong ba vị cường giả Tiên Thiên đi theo lần này, đương nhiên biết rõ thực lực của Tiên Do, Tiên Thiên trung kỳ đỉnh phong, Tiên Thiên hậu kỳ tầm thường, rất khó có thể giết chết hắn.

Cho dù không đánh lại, thì bỏ chạy hoàn toàn không thành vấn đề.

Mà hiện giờ Tiên Do đã chết trận, chỉ có thể chứng minh rằng, ngay cả chạy trốn, Tiên Do - vị cường giả Tiên Thiên trung kỳ kia, cũng không thể làm được.

Sau khi nghe vậy, trong lòng Vu Đan Quân hơi giật mình, Tiên Thiên đại viên mãn, nơi này của bọn họ không một ai có thể ngăn cản được, cho dù là hai vạn đại quân, cũng rất khó có thể ngăn cản được cường giả Tiên Thiên đại viên mãn dẫn binh xông tới.

"Rầm rầm..."

Trên cánh đồng xa xa, truyền đến âm thanh tiếng vó ngựa ầm ầm, thanh thế to lớn.

- Không xong rồi, cường giả kia dẫn quân đánh tới rồi! - Do Lâm cảm nhận được một luồng khí tức vô cùng mạnh mẽ.

Nhìn kỹ lại, một luồng khói máu dâng lên, cuồn cuộn kéo đến, luồng khí huyết mạnh mẽ kia, khiến hắn cảm thấy run rẩy.

Một vị cường giả Tiên Thiên khác cũng nhìn thấy khói máu dâng lên.

"Khí huyết kinh khủng như thế, ít nhất đã là Tiên Thiên đại viên mãn, nói không chừng sắp đột phá Tông Sư.”

"Thu binh, mau rút lui!" Vu Đan Quân lớn tiếng hô.

Hắn không thể ngờ rằng, vì sao An Ninh quân lại phái ra một vị cường giả Tiên Thiên đại viên mãn đến đây chỉ viện.

Vu Đan Quân liền dẫn thuộc hạ tháo chạy, mặc kệ đám binh sĩ còn đang công thành. Thịnh Hoài An thấy Nhung Địch đại quân muốn chạy, trong lòng có chút gấp gáp, chúng chạy rồi hắn biết đi đâu thu gặt điểm sát lục đây.

"Giát"

Hắn lập tức thúc ngựa, đẩy nhanh tốc độ đuổi theo, xem thử có thể lưu lại một bộ phận Nhung Địch đại quân hay không.

Đám Nhung Địch đại quân đang công thành, chợt nghe thấy kèn lệnh rút lui, không hiểu mô tê gì, bọn chúng sắp công hạ được Hà Tây huyện thành rồi mà!

Quay đầu lại, phát hiện đại quân đang rút lui, dường như đang chạy trốn. Đám Nhung Địch binh sĩ đang công thành hoảng loạn, rối rít bỏ qua việc công thành, đám Nhung Địch binh sĩ đã trèo lên tường thành, muốn chạy cũng không thể chạy.

Đám Nhung Địch binh sĩ công thành đằng sau vừa chạy, đám Nhung Địch binh sĩ trên tường thành liền rơi vào thế cô lập, chỉ có thể chờ chết.

Trên tường thành, Quách Hiếu Bình, Trần huyện lệnh và những người khác, thấy Nhung Địch đại quân rút lui, đều nhịn không được lớn tiếng reo hò.

"Rút rồi, Nhung Địch đại quân rút rồi."

"Chúng ta thắng rồi, chúng ta thắng rồi."

"Ha ha ha... `

"Nhung Địch cẩu tặc chớ chạy, gia gia các ngươi còn chưa giết đủ đâu!" Một đại hán giang hồ phun ra một ngụm máu tươi, nói.

"Đừng ở đó ra vẻ, thêm chút Nhung Địch đại quân nữa, chúng ta đều phải bỏ mạng tại đây." Một người giang hồ khác mở miệng nói.

"Ha ha ha, các tướng sĩ, chúng ta thắng rồi." Trần huyện lệnh cũng nhịn không được cười lớn.

"Thắng rồi..."

Trên tường thành, một mảnh reo hò, ngập tràn niềm vui thắng trận.

Quách Hiếu Bình nhìn ra ngoài thành, Thịnh hiệu úy thống lĩnh đại quân xung phong, chém giết về phía Nhung Địch đại quân.

"Quách Binh úy, vị tướng quân kia, có phải Thịnh hiệu úy không?" Trần huyện lệnh đứng cạnh Quách Hiếu Bình hỏi.

Quách Hiếu Bình gật đầu, nói: "Không sai, vị kia chính là Quách hiệu úy đại nhân.”

"Mãnh tướng bậc này, thảo nào có thể viết ra những vần thơ tráng chí ngất trời, đói ăn thịt giặc Hồ, cười nói khát uống máu Hung Nô." Trân huyện lệnh cảm thán.

Tuy hắn là tiến sĩ xuất thân, được bổ nhiệm làm quan huyện lệnh Hà Tây huyện, nhưng cũng không thể viết ra những câu thơ hào mại đến vậy.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right