Chương 124: Tân đế kế vị (1)
C 124: Tân đế kế vị (1)
C 124: Tân đế kế vị (1)
Nghe tiếng tang chung, Tam hoàng tử chờ đợi ngoài hoàng thành, lập tức suất lĩnh hai vạn ngũ thành binh mã ty quân đội, bắt đầu tấn công hoàng thành.
"Nhị hoàng tử Hàn Phi Vũ mục vô quân phụ, thí quân đoạt vị, chư vị, theo ta giết, trảm sát nghịch tặc bình phản." Tam hoàng tử Hàn Uyên hô lớn.
"Lữ tướng quân, Phương tướng quân, công nhập hoàng thành, theo bản hoàng tử tru sát phản nghịch, báo thù cho phụ hoàng ta."
Lữ Gian và Trình Lập suất lĩnh quân đội, bắt đầu tấn công hoàng thành, vì tòng long chi công, bọn hắn dốc hết toàn bộ thân gia tính mạng.
"Giết!"
"Chư tướng sĩ, theo ta bình loạn tru tặc."
"Giết!"
"Ngăn trở phản quân, không thể để chúng nhập thành, chúng muốn mưu phản." Đặng Hành hô lớn, suất lĩnh quân đội chống đỡ đại quân bên ngoài hoàng thành công thành.
Hai bên bộc phát tiếng la giết chấn thiên, đêm nay tại Lạc Kinh, định sẵn không thái bình.
Không ít đại thần bình thường trốn trong nhà, hoảng sợ bất an.
Hoàng tử làm binh biến, tại kinh thành, sợ là muốn giết cho đầu rơi cuồn cuộn, máu chảy thành sông.
Lục hoàng tử phủ!
"Điện hạ, Nhị điện hạ cùng Tam điện hạ đánh nhau rồi, chúng ta có nên xuất thủ hay không?" Một mạc liêu của Lục hoàng tử mở miệng nói.
"Không vội, hiện tại kể nào nhảy ra trước, kê đó chết nhanh nhất." Lục hoàng tử Hàn Thương lắc đầu.
Quả hồng nhữn thì rụng trước.
Lại nói, vị đại ca ẩn nhẫn hồi lâu kia của hắn, còn chưa có động tĩnh 8ì.
Cửu hoàng tử cũng đồng dạng ôm tâm tư bọ ngựa bắt ve chim sẻ núp đằng sau, để Nhị hoàng tử cùng Tam hoàng tử đấu trước, đợi lưỡng bại câu thương, hoặc là một bên thắng, bọn họ mới xuất thủ đối phó bên thắng.
Một hồi hoàng tử khởi binh đoạt vị, khiến Đại Ngụy đều trở nên hỗn loạn.
Nhị hoàng tử ngồi vững trên long ỷ Triều Thiên điện, chờ trời sáng.
Trời vừa sáng, hắn liền chuẩn bị lấy thánh chỉ tuyên bố kế vị đăng cơ, chiếu cáo thiên hạ.
Đại hoàng tử Hàn Triệt trốn khỏi Lạc Kinh, đến nơi khác điều binh hồi kinh bình loạn.
Vội vàng, tấn công một đêm, Tam hoàng tử Hàn Uyên vẫn chưa thể suất lĩnh quân đội tấn công vào trong hoàng thành.
Từ Vệ và Đặng Hành, hai tướng lĩnh dưới trướng Nhị hoàng tử, chiếm giữ tường thành phòng thủ, tự nhiên đã nắm giữ ưu thế.
Trời vừa sáng, Tam hoàng tử liền chạy đi tìm hai đồng minh là Lục hoàng tử và Cửu hoàng tử, thuyết phục hai người cùng tấn công, chiếm lấy hoàng thành, tru diệt phản tặc sát quân là Nhị hoàng tử.
"Lục đệ, Cửu đệ, các ngươi còn chờ gì nữa? Bây giờ còn không ra tay, đợi đại quân của Nhị ca đến, chính là tử kỳ của chúng ta, các ngươi còn muốn chờ chết hay sao?"
"Hiện tại Nhị ca đã chiếm giữ hoàng cung, tất đã ngụy tạo thánh chỉ. Một khi đại quân của hắn đến Lạc Kinh, bố cáo thiên hạ, chúng ta sẽ không còn đường sống."
"Đại ca chẳng phải còn chưa động thủ sao, chúng ta việc gì phải vội, vạn nhất lại dọn đường cho Đại ca, chẳng phải chúng ta uổng công một phen?" Cửu hoàng tử lên tiếng.
"Đại ca đã chạy khỏi Lạc Kinh, tất là đi triệu tập quân đội ủng hộ hắn. Đợi hắn triệu tập quân đội chạy về, chỉ sợ là muộn rồi." Tam hoàng tử nói.
Lục hoàng tử và Cửu hoàng tử ngẫm lại cũng thấy đúng, chỉ bằng trước tiên đoạt lại hoàng thành, trảm sát Nhị hoàng tử, sau đó liên thủ chống lại Đại hoàng tử. Ba người liên thủ, sáu vạn đại quân tấn công hoàng thành, binh đao sát khí tại Lạc Kinh ngút trời, bách tính bình thường đều trốn trong nhà, không dám ra ngoài.
Sáu vạn người tấn công suốt một ngày mới đánh vào được hoàng thành, tiêu diệt phe cánh Nhị hoàng tử.
Nhị hoàng tử Hàn Phi Vũ binh bại, bị giết ngay tại Triều Thiên điện, đại quân mà hắn chờ đợi, rốt cuộc đã không thể đến kịp.
Tam hoàng tử, Lục hoàng tử, Cửu hoàng tử chiếm được hoàng thành và hoàng cung, liền bắt đầu ngờ vực lẫn nhau, đề phòng đối phương đâm lén sau lưng.
Dù sao tất cả đều là đối thủ cạnh tranh, chỉ là tạm thời liên thủ mà thôi.
Đại hoàng tử Hàn Triệt thống lĩnh mười lăm vạn đại quân đến dẹp loạn, lại đại chiến với Tam hoàng tử, Lục hoàng tử và Cửu hoàng tử.
Đối mặt với mười lăm vạn đại quân của Đại hoàng tử, Tam hoàng tử, Lục hoàng tử, Cửu hoàng tử cũng tụ tập mười vạn liên quân, cùng hắn đại chiến mười ngày.
Cuối cùng, Đại hoàng tử thảm thắng, Tam hoàng tử binh bại bỏ mình, Lục hoàng tử mất tích, Cửu hoàng tử tử trận.
Ngay khi Đại hoàng tử tưởng đã đoạt được thắng lợi, cầm chắc quả ngọt trong tay, chuẩn bị đăng cơ, lại chẳng ngờ Ngũ hoàng tử vốn tầm thường, im hơi lặng tiếng bấy lâu nay lại nhảy ra đánh lén, khiến Đại hoàng tử chiến bại.
Đại hoàng tử Hàn Triệt dẫn theo đám tàn dư tâm phúc, chạy trốn sang Đại Ly.
Không ai ngờ rằng, trận chiến đoạt vị hỗn loạn này lại ly kỳ, khúc chiết, mờ mịt khó đoán đến vậy.