Chương 140: Ngươi thật sự coi trời bằng vung! (

person Tác giả: Mộng Duy Ngư schedule Cập nhật: 01/02/2026 12:47 visibility 3,590 lượt đọc

Chương 140: Ngươi thật sự coi trời bằng vung! (

C 140: Ngươi thật sự coi trời bằng vung! (/

C 140: Ngươi thật sự coi trời bằng vung! (2)

Thịnh Hoài An cả người tê rần, sao lại quỳ xuống dập đầu nữa rồi?

"Mau đứng lên, mau đứng lên!" Thịnh Hoài An vội vàng đỡ các nàng.

"Còn không mau đỡ người, các ngươi đứng đó như khúc gỗ làm gì?" Thịnh Hoài An quát đám binh lính.

Một đám người đầu óc gỗ, chút nhãn lực cũng không có.

Sau khi an ủi cảm xúc của đám nữ tử xong, Thịnh Hoài An mới thở phào nhẹ nhõm.

"Trông coi các nàng cẩn thận, nếu ai có cảm xúc bất ổn, lập tức an ủi." Thịnh Hoài An nói với Vương Ngũ.

Lúc này, tâm tình các nàng cực kỳ bất ổn, vừa mới được cứu ra khỏi hang quỷ, nếu không có người an ủi, rất dễ nghĩ quẩn, tìm đến cái chết.

"Không phải chứ, huynh thật sự định mang các nàng về sao? Nhiều người như vậy, huynh định sắp xếp thế nào?" Vương Ngũ nhỏ giọng hỏi.

Chuyện này không phải trò đùa, bốn năm trăm nữ tử, sắp xếp thế nào đều là vấn đề lớn.

"Bằng không thì sao, để các nàng đều treo cổ chết ở trên núi này à?" Thịnh Hoài An bực bội nói. "Huynh phải nghĩ cho kỹ, chúng ta là quân trấn thủ, nhiều nữ tử như vậy, sắp xếp không ổn thỏa, sẽ sinh đại loạn đó." Vương Ngũ nhắc nhở.

"Yên tâm, ta tự có an bài." Thịnh Hoài An vỗ vai Vương Ngũ.

"Tướng quân, đây là thư tín tìm thấy trong phòng của đại đương gia." Một binh sĩ tiến đến, trên tay cầm một vài phong thư.

Thịnh Hoài An nhận lấy xem, đôi mày nhíu chặt.

Một lúc lâu sau, hắn mới lên tiếng: "Kể nào giữ chức châu úy Định Châu phủ?"

"Châu úy Định Châu phủ là đệ đệ của gia chủ Thôi gia ở Định Châu, Thôi gia là một trong những đại gia tộc tại Định Châu, Thôi Lãng giữ chức châu úy Định Châu, tu vi Tiên Thiên đại viên mãn, thống lĩnh năm nghìn châu binh.” Vương Ngũ đáp lời.

"Ha, bối cảnh không tệ, cả bạch đạo lẫn hắc đạo đều có." Thịnh Hoài An cười lạnh một tiếng.

"Xem ra, chúng ta đã gây họa lớn rồi!" Vương Ngũ nhíu mày.

Rõ ràng, đám cự khấu này là do Thôi gia nuôi dưỡng để làm những chuyện dơ bẩn, bọn họ diệt trừ đám cự khấu này, không khác nào đắc tội với Thôi gia.

"Sơ gì, nếu không trêu chọc ta thì thôi, nếu dám trêu chọc, ta sẽ san bằng Thôi gia." Trong đáy mắt Thịnh Hoài An thoáng hiện lên vẻ bá đạo.

Đã dám trêu chọc hắn, vậy chính là kế địch, mà kẻ địch thì đồng nghĩa với điểm sát lục!

Thu gom hết vàng bạc châu báu, lương thực, vũ khí, ... mang xuống chân núi, một nghìn chiến mã, miễn cưỡng có thể chở hết chiến lợi phẩm.

Chủ yếu là do lương thực hơi nhiều.

Sau khi dọn dẹp chiến trường xong xuôi, Thịnh Hoài An phân phó Vương Ngũ: "Hai ngày sau, các ngươi hãy phóng hỏa thiêu rụi sơn trại này, xóa sạch dấu vết rồi trở về." “Tuân lệnh, tướng quân.” Vương Ngũ gật đầu đáp.

Để lại năm mươi người cho Vương Ngũ, dặn bọn họ hai ngày sau thiêu hủy sơn trại, hai ngày cũng đủ thời gian để bọn họ trở về Hà Tây huyện.

Thời tiết bây giờ đang lạnh, cũng không sợ thi thể bị thối rữa, đợi hai ngày sau, một mồi lửa thiêu trụi cả sơn trại, hủy diệt hết dấu vết, đến khi người khác phát hiện, muốn tìm manh mối cũng khó như lên trời.

Đoàn người mang theo chiến lợi phẩm, vàng bạc, cùng bốn năm trăm nữ tử, mất hai ngày mới về đến Hà Tây huyện.

Trên đường đi đều tránh những con đường lớn và những nơi đông người, cho nên mới tốn nhiều thời gian như vậy.

Khi về đến Hà Tây huyện, trời đã nhá nhem tối, đám binh sĩ canh thành thấy Thịnh Hoài An và đoàn người trở về, liền vội vàng mở cửa thành, lặng lẽ để bọn họ đi vào.

Thịnh Hoài An phái người ởi gọi Trần huyện lệnh đến, nhiều nữ tử như vậy, không thể an bài ở trong quân doanh.

Trong quân doanh đều là đại hán huyết khí phương cương, dễ xảy ra chuyện.

Trần huyện lệnh chạy đến, thấy nhiều lương gia nữ tử như vậy, trên mặt đầy vẻ kinh ngạc.

"Thịnh Hoài An, ngươi dẫn quân đi đâu cướp về nhiều lương gia nữ tử như vậy?"

"Ngươi quả thực là không coi ai ra gì!"

Nhìn Trần huyện lệnh đột nhiên nổi giận, Thịnh Hoài An câm nín, ngay cả cơ hội mở miệng giải thích cũng không cho, đã bắt đầu chụp mũ?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right