Chương 146: Tiêu Sở Y cũng muốn đến Thanh Lí
C 146: Tiêu Sở Y cũng muốn đến Thanh Lí
C 146: Tiêu Sở Y cũng muốn đến Thanh Lâu (2)
"Tự mình lấy, mỗi người chỉ một chén, các ngươi là tướng lĩnh trong quân, không thể say được."
Nghe Thịnh Hoài An cho phép, mọi người liền cầm chén, rót một chén Tây Phong Liệt.
Tiêu Sở Y cũng không khách khí, rót một chén rượu, ngửi một chút, mùi rượu vô cùng nồng đậm, khẽ nhấp một ngụm, rượu vào miệng cay nồng, sau đó như lửa đốt, rồi lại ấm áp, dư vị ngọt ngào.
"Mỹ tửu, quả thật quá ngon, đây mới là mỹ tửu người nên uống, trước kia uống, đều là thứ bỏ đi." Quách Hiếu Bình không nhịn được lên tiếng.
"Mỹ tửu, tuyệt thế mỹ tửu, thật mạnh mẽ, thật mãnh liệt, đây mới là rượu mà quân nhân chúng ta nên uống, đủ sảng khoái." Uống xong Hồ Binh cũng không nhịn được nói.
"Loại mỹ tửu tuyệt thế này, một khi xuất hiện, không biết có bao nhiêu kẻ yêu rượu, vì nó mà phát cuồng, tướng quân thật lợi hại, loại mỹ tửu tuyệt thế này cũng có thể ủ được." Ngũ Thành không nhịn được tán thưởng.
Tiêu Sở Y cũng đôi mắt lay động, lén nhìn Thịnh Hoài An, nam nhân này, thật sự là một kẻ kỳ lạ.
Tuổi còn trẻ mà tu vi võ đạo cao thâm, lại biết làm thơ, biết ủ rượu, cảm giác như cả người đều bao phủ một màn sương mù.
Đối mặt với những lời khen của thuộc hạ, Thịnh Hoài An đều tiếp nhận, vô cùng hưởng thụ.
"Rượu này nồng độ cao, không thích hợp cho nữ tử dùng." Tiêu Sở Y lên tiếng.
Thịnh Hoài An nghe vậy, xoa cằm, quả thật là vậy, rượu này nồng, người tửu lượng kém, cùng nữ nhân, e là khó lòng chấp nhận.
Nồng độ cao, vậy thì giảm độ là được, giảm độ cũng đơn giản, trực tiếp pha chế là xong.
Thịnh Hoài An liền sai các sư phụ ủ rượu, pha chế một loại rượu mới, giảm nồng độ xuống một nửa.
Độ rượu giảm, không còn cay nồng, gắt nữa, mà mang theo hương thơm thanh khiết, rất thích hợp cho người tửu lượng kém cùng nữ giới.
Rượu ủ xong, liền phải đem bán, nhưng Thịnh Hoài An không có kênh tiêu thụ, rượu thơm cũng sợ ngõ sâu.
Nhưng lẽ nào chuyện này có thể làm khó được hắn?
Buổi tối Thịnh Hoài An sai Vương Ngũ gọi vài binh sĩ mang theo mấy vò rượu đã ủ, gọi thêm cả Trần huyện lệnh, chuẩn bị đi đến Yên Liễu Lâu.
Nơi Yên Liễu Lâu này long xà hỗn tạp, tin tức lan truyền nhanh nhất.
"Tướng quân, thật sự có thể gặp được Tần Dao tiên tử?" Vương Ngũ vô cùng kích động.
Thịnh Hoài An rốt cuộc đã thực hiện lời hứa, dẫn gã đi gặp Tần Dao tiên tử.
Với một kẻ thích lui tới chốn thanh lâu, gã đã sớm nghe người ta đồn thổi về Tân Dao tiên tử xinh đẹp tuyệt trần, tiếc là chưa từng có cơ hội diện kiến.
Trân huyện lệnh liếc nhìn Vương Ngũ, tên hán tử thô kệch này, cũng là vì Tân Dao tiên tử mà đến?
"Các ngươi muốn đi Yên Liễu Lâu?" Tiêu Sở Y chặn đường bọn họ. Nàng đứng giữa phố, một thân hắc y, bên hông đeo trường kiếm, giữa trời tuyết nhỏ lất phất, tựa như một hiệp khách.
"Làm gì? Ta muốn đi đâu, còn phải bẩm báo với ngươi?" Thịnh Hoài An tỏ vẻ không vui.
Thế nào, ngươi một giáo úy, muốn quản ta, một vị tướng quân sao?
"Ta cũng muốn đi!" Tiêu Sở Y thản nhiên nói.
"Trong quân doanh cần ngươi trấn thủ, ngươi đến Yên Liễu Lâu làm gì, trở về đi." Thịnh Hoài An bực dọc nói, hắn đến Yên Liễu Lâu là để quảng bá rượu, chứ đâu phải để uống rượu giải sầu. Tiêu Sở Y vẫn không hề lay động, cứ nhìn thẳng vào Thịnh Hoài An.
Trân huyện lệnh kéo nhẹ tay áo Thịnh Hoài An, ý bảo hắn đừng quên thân phận của đối phương.
"Được, đi thì đi." Nhìn ánh mắt kiên định của Tiêu Sở Y, Thịnh Hoài An đành phải đổi lời.
Rồi Tiêu Sở Y theo sau Thịnh Hoài An.
"Nói mới nhớ, Bá Thiên huynh, phụ thân huynh nghĩ thế nào vậy, rõ ràng huynh cũng đâu phải người thô kệch, lại đặt cho huynh cái tên Tiêu Bá Thiên, tên thì mạnh mẽ, người lại có vẻ thanh tú." Thịnh Hoài An cười đùa nói.
Tiêu Sở Y không đáp lời, vẻ mặt vẫn lạnh lùng.
Khóe miệng Trần huyện lệnh giật giật, Tiêu Bá Thiên, ngươi thật to gan dám trêu chọc.
Đến trước Yên Liễu Lâu, nơi đây vẫn đèn đuốc sáng trưng, vô cùng náo nhiệt, đêm xuống nơi này là chỗ ồn ào nhất của cả Hà Tây huyện thành.
Thêm vào đó, Thịnh Hoài An đã làm một bài thơ cho Tần Dao tiên tử, khiến danh tiếng của nàng vang xa, vô số văn nhân tao khách ngưỡng mộ tìm đến, gần như mỗi ngày đều không còn chỗ trống.
Mụ tú bà thấy Thịnh Hoài An và Trân huyện lệnh, vội vàng nghênh đón. "Thịnh tướng quân, Trân đại nhân, quý khách đến, quý khách đến, mau mời vào." Mụ tú bà tươi cười niềm nở, chỉ tiếc tuổi đã cao, khi cười lộ rõ nếp nhăn.
Tiêu Sở Y lần đầu đến thanh lâu, dù ánh mắt vẫn lạnh lùng, nhưng trong lòng lại đầy tò mò, nhìn đông ngó tây, thấy ca kỹ trên đài đang múa những điệu vũ gợi cảm, ẩn hiện lả lơi, mặt nàng lập tức ửng đỏ, không dám nhìn nữa.
Mấy lão khách phong lưu ôm ấp các cô nương, tay chân không ngừng sờ soạng, Tiêu Sở Y cúi gằm mặt xuống.
"Bá Thiên huynh, chắc là lần đầu đến đây nhỉ, lát nữa ta sẽ gọi cho huynh một cô nương xinh đẹp, cho huynh nếm thử mùi đời?" Thịnh Hoài An thấy vậy liền cười nói.
"Ôi chao, vị tiểu lang quân này thật là tuấn tú, ta nói cho công tử biết, các cô nương của Yên Liễu Lâu chúng ta, ai nấy đều xinh đẹp như hoa, đảm bảo công tử vừa ý." Mụ tú bà cũng nhân cơ hội buông lời mời chào.
"Không, không cần đâu!" Lúc này mặt Tiêu Sở Y đỏ bừng, tim đập loạn nhịp, không thể giữ được vẻ lạnh lùng nữa.
Sớm biết vậy, nàng đã chẳng hiếu kỳ đi theo.
"Hây, còn ngượng ngùng nữa à, thân là đại trượng phu, ngày thường huấn luyện bộ hạ gào thét như sói tru, sao giờ lại êo lả thế này." Thịnh Hoài An lên tiếng, tên này, lẽ nào trong lòng lại rụt rè, e thẹn?
Trần huyện lệnh theo sau, không khỏi đưa tay lên trán, nhìn Thịnh Hoài An, tên này, thật sự là chuyện gì cũng dám nói!
Kẻ vô tri thật tốt!
Mụ tú bà dẫn Thịnh Hoài An đến nhã các trên lầu hai.
"Mời Tần Dao tiên tử đến cùng ta uống vài chén, ta có chút việc muốn nhờ nàng giúp." Thịnh Hoài An nói.
"Vâng, ta lập tức đi gọi Tần Dao cô nương." Mụ tú bà vội đi gọi Tần Dao tiên tử.
"Tân Dao cô nương, Thịnh tướng quân đến, điểm danh mời cô, cô xem sao." Trước kia mụ tú bà đã chẳng thể sai khiến Tần Dao tiên tử.
Nay danh tiếng Tân Dao tiên tử càng vang dội, mụ tú bà càng không thể sai khiến, làm gì cũng cần phải cầu xin nàng ta đồng ý.
"Thịnh tướng quân đến?" Tần Dao tiên tử lúc này mới hiếm khi mở cửa khuê phòng, bước ra ngoài.
Nàng vốn rất tò mò về Thịnh Hoài An, được hắn mời, tự nhiên nàng sẽ không từ chối.
"Chư vị đại nhân, tiểu nữ xin được đa lễ." Tần Dao bước vào nhã các, khẽ thi lễ, giọng nói ôn nhu mang theo chút quyến rũ, nghe thôi đã thấy lòng xao xuyến. Vương Ngũ cảm thấy như đỉnh đầu mình sắp bị lật tung, vừa nhìn đã thấy kinh diễm, ngây người như phỗng.
Trên đời này, sao lại có nữ nhân xinh đẹp đến vậy!
Trần huyện lệnh vốn ánh mắt thanh minh, cũng lập tức trở nên si mê, như bị ma ám.
Tiêu Sở Y nhìn Tân Dao, cảm thấy người trước mắt, toàn thân đều toát ra vẻ quyến rũ, nhất cử nhất động đều có thể mê hoặc tâm thần người khác.
Nhìn Vương Ngũ, Trần huyện lệnh, cùng đám binh sĩ kia thì biết, từng người một đều sắp chảy cả nước miếng. Ngược lại, Thịnh Hoài An hình như chẳng hề bị ảnh hưởng gì, tự rót cho mình một chén rượu, nhấp một ngụm.
Thịnh Hoài An biểu hiện như vậy, ngược lại khiến Tiêu Sở Y có chút nhìn hắn bằng con mắt khác.
"Tần Dao tiên tử, mời ngôi!" Thịnh Hoài An làm một thủ thế mời.