Chương 166: Âm Thi Tông (1)
C 166: Âm Thi Tông (1)
C 166: Âm Thi Tông (1)
Trong lòng Hắc Sát đem Tô Dao nguyền rủa cả ngàn vạn lần.
Chẳng ngờ hắn thông minh một đời, lại thua ở trong tay yêu nữ này, bị một giọt yêu huyết của Yêu Hoàng mê hoặc tâm trí.
Hiện giờ nói gì cũng đã muộn, đã bị hạ Thực Tâm cổ, muốn sống, chỉ có thể ngoan ngoãn làm theo những gì yêu nữ Tô Dao kia nói.
Hắc Sát đem toàn bộ yêu lang trong tộc phái ra ngoài, hàng ngàn hàng vạn yêu lang tràn ra khỏi Thanh Nguyên sơn mạch, bắt đầu điên cuồng chém giết.
Hắc Sát cũng tìm đến Vệ Nghị Ninh và Đan Trần Tử.
Định Châu châu úy Thôi Lãng, dẫn theo ba ngàn quân đội, đi đến Tuy Viễn huyện.
“Thôi châu úy, phía trước có hơn trăm lang yêu tập kích thôn trấn." Trinh sát phi ngựa về báo.
"Cao Vĩnh, dẫn theo năm trăm người, đi tiêu diệt đám lang yêu này." Thôi Lãng lập tức ra lệnh.
"Rõ, Thôi châu úy." Cao Vĩnh dẫn theo năm trăm thuộc hạ, phi ngựa rời đi.
Chạy đến thôn trang phía trước, liên nhìn thấy hơn trăm đầu lang yêu to cỡ trâu nước, toàn thân tỏa ra yêu khí, đang công kích thôn trang này, cắn xé bách tính. “Cứu mạng!”
"Đừng lại đây, đừng lại đây."
"Mẫu thân, mẫu thân, cứu ta."
"Nương tử, chạy mau."
"A..."
"Đừng ăn ta."
Cả thôn trang như một chốn luyện ngục, tiếng kêu thảm thiết, tiếng cầu xin vang vọng không ngừng bên tai.
Cao Vĩnh nhìn thấy cảnh này, trong nháy mắt lửa giận bùng cháy.
"Giết!"
"Diệt sạch đám lang yêu đáng chết này."
Những lang yêu trước mắt, đều là tiểu yêu, thực lực tương đương với nhân loại Võ Đồ đến Võ Sư.
Cao Vĩnh chính là giáo úy Hậu Thiên cảnh giới, tự nhiên không sợ, dẫn theo binh lính xông lên, sát khí của quân đội chấn khai yêu khí tràn ngập trong không khí.
Yêu lang nhìn thấy đại quân nhân loại, phát ra từng tiếng sói tru.
"Gào ô..."
Tất cả lang yêu, xoay người lao về phía Cao Vĩnh cùng những người khác, lang yêu to lớn cỡ trâu nước, trong mắt lộ ra hung quang, con ngươi đỏ ngầu.
Yêu hóa hắc lang, lông cứng như sắt, nhanh như gió, lực lượng mạnh mẽ. Tiêu diệt đám lang yêu này, thuộc hạ của Cao Vĩnh chỉ còn hơn trăm người còn sống.
Bốn trăm binh sĩ khác đều đã tử trận, mà đây chỉ là một nhóm tiểu yêu hơn trăm con.
Thôi Lãng tới nơi, nhìn tổn thất của thuộc hạ, không khỏi nhíu mày.
Vừa vào địa phận Tuy Viễn huyện đã gặp một nhóm lang yêu hơn trăm con, chẳng lẽ toàn bộ lang yêu trong Thanh Nguyên sơn mạch đều nổi loạn, xuống núi xâm nhập Tuy Viễn huyện?
Nếu quả thật như vậy, sự tình sẽ vô cùng nghiêm trọng.
Bên kia, chín ngân bài Trảm Yêu Sứ dưới trướng Vệ Nghị Ninh lúc này sắc mặt đại biến.
"Đáng chết, chuyện gì xảy ra vậy? Lũ hắc lang yêu này hoàn toàn bạo động rồi sao? Chẳng lẽ không sợ cường giả nhân tộc ta ra tay, san bằng Thanh Nguyên sơn này?" Một ngân bài Trảm Yêu Sứ giận dữ nói.
Lúc này, bọn họ đang bị hơn trăm lang yêu vây quanh, có hơn mười con yêu lang thực lực tương đương Hậu Thiên cảnh giới câm đầu, không ngừng phát động công kích bọn họ.
Trong Thanh Nguyên sơn, Vệ Nghị Ninh và Đan Trần Tử hai người lúc này đang điên cuồng bỏ chạy.
Hắc Sát đột phá Yêu Vương cảnh giới, hoàn toàn không phải hạng mà bọn họ có thể địch nổi. Đan Trần Tử luyện đan là sở trường, còn về quyền cước, thật sự chỉ là biết sơ sơ.
Còn Vệ Nghị Ninh, kim bài Trảm Yêu Sứ này hiển nhiên không có bản lĩnh vượt cấp chiến đấu.
Hai người liên thủ mới miễn cưỡng ngăn cản được công kích của Hắc Sát.
"Chuyện gì đang xảy ra? Con lang yêu này sao đột nhiên đột phá Yêu Vương cảnh giới?" Trong lòng Vệ Nghị Ninh quả thật như có một vạn con ngựa chạy rầm rập.
Mấy ngày trước con lang yêu này vẫn chỉ là một Đại Yêu đỉnh phong thôi mà, sao đột nhiên lại đột phá đến Yêu Vương cảnh giới tương đương với Tông Sư? "Ta sao biết được." Bạch y đạo bào của Đan Trần Tử đã nhiễm máu, thúc giục pháp thuật, không ngừng bỏ chạy.
Hai người đối mặt với công kích của Hắc Sát đều bị thương không nhẹ.
Sau khi dốc hết thủ đoạn, hai người mới có thể chạy thoát ra khỏi Thanh Nguyên sơn mạch.
Sau khi hai người chạy ra khỏi Thanh Nguyên sơn mạch, Hắc Sát mới không tiếp tục truy kích.
Nhìn bóng dáng hai người rời ởi, sắc mặt Hắc Sát âm trầm.
"Đáng chết, không ngờ hai nhân loại kia, lại có nhiều thủ đoạn như vậy, vậy mà có thể thoát khỏi tay ta.”
Đối với hắn mà nói, đây quả thực là sỉ nhục, đường đường là Yêu Vương, lại không bắt được hai nhân loại.
Sau khi chạy ra khỏi Thanh Nguyên sơn mạch, Vệ Nghị Ninh vẻ mặt ngưng trọng nhìn dãy Thanh Nguyên sơn mạch nguy nga, đây thật sự không phải là tin tốt lành gì.
"Lang yêu trong Thanh Nguyên sơn mạch này, đã đột phá Yêu Vương, sợ là sẽ gây tai họa." Vệ Nghị Ninh nặng nề nói.