Chương 170: Thanh Nguyên Sơn, vây săn Yêu tộc
C 170: Thanh Nguyên Sơn, vây săn Yêu tộc
C 170: Thanh Nguyên Sơn, vây sẵn Yêu tộc (1)
Trân Quân Tiếu, tông sư trung kỳ, một mình đối đầu một cỗ kim giáp thi, miễn cưỡng chống đỡ được. Đặng lão tuy là tông sư hậu kỳ, nhưng tuổi đã cao, huyết khí suy yếu, thực lực không còn ở đỉnh phong.
Đối mặt hai cỗ kim giáp thi, Đặng lão ứng phó có chút vất vả, dần rơi vào thế hạ phong.
Mà Tiết Hổ và hắc sát đánh ngang tay, căn bản không giúp được gì, bị lang yêu gắt gao kiềm chế.
Tông sư đại chiến, cát bay đá chạy, một đạo quyên ấn oanh nát một khối nham thạch, một đạo chân khí trảm đứt một thân cây, một chưởng đánh xuống, mặt đất liên xuất hiện một hố sâu.
Sức phá hoại khủng bố, càn quét núi rừng.
"Đại Đồ Bi Thủ."
Đặng lão vung chưởng, chưởng thế cuồn cuộn, chân nguyên ngập trời, đánh vào ngực một cỗ kim giáp thi, đánh bay nó ra xa.
Một chưởng kinh khủng như vậy, nhưng không tạo được chút thương tổn nào cho cỗ kim giáp thi kia.
Đặng lão thầm kinh hãi, kim giáp thi này, quả nhiên cứng rắn vô cùng, một kích toàn lực, chỉ để lại một dấu chưởng mờ nhạt trên ngực nó.
"Kha kha, đây là luyện thi do Âm Thi Tông ta dùng thân thể tông sư luyện chế, trăm năm trước đã là ngân giáp thi, hôm nay lột xác, thực lực mạnh mẽ, há các ngươi có thể tưởng tượng nổi?" Âm Hòe Nhiên điều khiển kim giáp thi đại chiến cười quái dị, thanh âm như quỷ mị, quanh quẩn khắp núi rừng.
"Âm Thi Tông ma nhân, các ngươi to gan thật, trầm tích trăm năm, giờ lại dám ló đầu, xem ra trăm năm trước, Trảm Yêu Tư ta chưa diệt sạch các ngươi rồi." Trần Quân Tiếu quát lớn.
Âm Thi Tông ở Ma Môn cũng không được chào đón, đào mộ tổ tiên khắp nơi, ai mà ưa cho được.
Nhà ai mà không có vài vị tổ tông chôn dưới đất.
Âm Thi Tông trăm năm trước, đào mộ tổ tiên khắp nơi để luyện thi, gây nên phẫn nộ, bị Đạo Môn, võ lâm, triều đình liên thủ tiêu diệt, thương vong vô số, chỉ còn vài tên sống sót.
Không ngờ mới qua trăm năm, người của Âm Thi Tông lại xuất hiện.
"Ha ha ha, ta sẽ dẫn dắt Âm Thi Tông xưng bá thiên hạ, ba người các ngươi, trước tiên hãy trở thành nguyên liệu luyện thi của ta." Âm Hòe Nhiên cười lớn, vô cùng ngạo mạn. "Một đám chuột nhắt núp trong xó tối, cũng dám lên mặt." Đặng lão hừ lạnh.
"Trắăm năm trước Âm Thi Tông còn không quật khởi nổi, trăm năm sau lấy tư cách gì dám nói lời ngông cuồng như vậy."
“Tư cách? Ta chính là tư cách!”
Âm khí trên người Âm Hòe Nhiên đại thịnh, rõ ràng cũng là một cao thủ cấp bậc tông sư.
Âm Thi Tông, thuộc ma đạo nhất mạch chuyên luyện thi, Âm Hòe Nhiên này vốn là tu sĩ đỉnh cao Chiếu Định cảnh giới, đem ba cỗ ngân giáp thi, luyện chế lột xác thành kim giáp thi, sau khi luyện thành công kim giáp thi phản bổ ngược lại, khiến hắn cũng thuận lợi đột phá lên Xuất Khiếu cảnh giới.
Đạo tu Xuất Khiếu cảnh giới, tương ứng với võ đạo tông sư.
Âm Hòe Nhiên xuất thủ, phối hợp với hai cỗ kim giáp thi, đại chiến với Đặng lão.
Đặng lão liên tiếp lui, lâm vào hiểm cảnh.
"Đáng chết, không ngờ tên ma đầu này lại là ma tu Xuất Khiếu cảnh giới."
"Tiết Hổ, Trần Quân Tiếu, hai người các ngươi mau chóng thoát khỏi đối thủ, bỏ chạy, phát ra Trừ Ma Lệnh, hiệu triệu anh hào khắp thiên hạ trảm yêu trừ ma." Đặng lão quát lớn.
Nếu không đi, một khi hắn bại, ba người bọn hắn, không ai chạy thoát.
"Không được, bọn ta sao có thể bỏ lại ngươi." Tiết Hổ quyết liệt từ chối.
"Mau ởi, ta sẽ chặn lại cho các ngươi, nếu không chúng ta đều không chạy được, đều phải chết ở đây. Đặng lão quát lớn.
Hiện giờ xảy ra biến cố, bọn họ tất nhiên không thể đều chết ở nơi này.
"Đi mau, chạy về bẩm báo Trảm Yêu Tư, để Trảm Yêu Tư phái cao thủ đến, diệt trừ đám tàn dư Âm Thi Tông này."
Trần Quân Tiếu và Tiết Hổ biết, Đặng lão đây là có ý định dùng tính mạng để tranh thủ cơ hội sống cho bọn họ.
"Bị"
Trần Quân Tiếu cắn răng, lòng đầy bi thương, lần này tình báo sai lầm, xuất hiện biến cố tàn dư Âm Thi Tông, nếu không đi bọn họ sẽ toàn quân bị diệt ở đây.
Vì bảo toàn lực lượng, Tiết Hổ và Trần Quân Tiếu, mang theo hổ thẹn và không cam lòng bỏ chạy.
"Khặc khặc, thật là tình sâu nghĩa nặng, tự mình lưu lại chịu chết, nhường cơ hội sống cho kẻ khác, thật vĩ đại." Âm Hòe Nhiên cười lạnh lẽo.
"Nói nhằm ít thôi, yêu nhân ma đạo chịu chết đi." Đặng lão thiêu đốt huyết khí, một mình đối mặt ba cỗ Kim Giáp Thi, một tôn Yêu vương và Âm Hòe Nhiên.
Gặp phải năm gã cường giả cấp bậc tông sư mai phục, hẳn chỉ có thể tự phế cầu sinh, đem hy vọng sống sót lưu lại cho Trần Quân Tiếu và Tiết Hổ, hai gã tông sư tương đối trẻ tuổi.
"Giết!"
Âm Hòe Nhiên sát khí đại thịnh, âm khí cuồn cuộn, cả người bao phủ trong sương mù, tựa như một ác QUÝ.
Đặng lão đối mặt với ba cỗ Kim Giáp Thi, hai gã cường giả cấp bậc tông sư vây công, cho dù thiêu đốt tỉnh huyết, cũng rất nhanh liền bại trận.