Chương 196: Tháng Ba, Nhung Địch lại xâm phại

person Tác giả: Mộng Duy Ngư schedule Cập nhật: 01/02/2026 12:47 visibility 3,908 lượt đọc

Chương 196: Tháng Ba, Nhung Địch lại xâm phại

C 196: Tháng Ba, Nhung Địch lại xâm phại

C 196: Tháng Ba, Nhung Địch lại xâm phạm (2)

"Hắc, bọn Nhung Địch này đúng là được voi đòi tiên, luyện binh lâu ngày, ta đã ngứa ngáy tay chân, vừa hay Nhung Địch dám đến, ta sẽ lấy bọn chúng ra thử đao." Quách Hiếu Bình đầy vẻ mong đợi nói.

Hồ Binh cũng háo hức không kém.

Nhìn các tướng sĩ dưới trướng đều dâng trào nhiệt huyết chiến đấu, võ đức dồi dào, Thịnh Hoài An đỡ trán, quả nhiên là thuộc hạ của hắn, tính cách giống hắn.

"Gọi các ngươi đến, là để các ngươi chuẩn bị, sẵn sàng chiến đấu, một khi Nhung Địch đến, chúng ta sẽ khiến chúng có đi không có về." Thịnh Hoài An lên tiếng.

"Luôn luôn sẵn sàng."

Mọi người đều xắn tay áo, đã đợi lâu lắm rồi, kiến công lập nghiệp, chỉ chờ Nhung Địch đến.

Thịnh Hoài An lại sai người đi thông báo cho Trần huyện lệnh, để Trần huyện lệnh chuẩn bị, thông báo cho các thôn làng phía dưới, chú ý tránh né đại quân Nhung Địch.

Hai ngày sau, Vương Ngũ trở về báo tin, nói rằng năm vạn đại quân của Tiên Do bộ lạc Nhung Địch, đã đến Hà Tây huyện. Thịnh Hoài An lập tức cho quân đội nghiêm trận chờ địch, chuẩn bị nghênh đón đại quân Nhung Địch.

Toàn bộ Hà Tây huyện đều làm tốt công tác chuẩn bị, chờ đợi đại quân Nhung Địch đến. Hai ngày sau, cờ xí phần phật, chiến kỳ rợp trời, tựa như một con rồng dài, xuất hiện bên ngoài Hà Tây huyện.

Quân sát chi khí cuồn cuộn, che trời lấp đất, rung động lòng người.

Trời nổi sát cơ, đổi dời sao tú; Đất nổi sát cơ, rồng rắn trỗi dậy; Người nổi sát cơ, trời long đất lở.

Thương qua rợp trời, cờ xí rợp đất, thiết ky vang dội, chiến mã hí vang.

Cổng thành Hà Tây đã sớm đóng chặt, bách tính trong thành đều trốn ở trong nhà, trong ngoài đều giới nghiêm.

Thịnh Hoài An khoác hắc giáp hồng bào, tay cầm hắc kim chiến đao, đứng sừng sững trên tường thành, ngóng nhìn đại quân của Tiên Do bộ lạc Nhung Địch một vọng không thấy bờ.

Từ trong đám quân Nhung Địch, hắn cảm nhận được một luồng khí tức cường đại, đó là huyết khí cùng khí cơ của cường giả Tông Sư cảnh.

Không ngờ lần này lại có cường giả Tông Sư tùy tùng xuất chỉnh, xem ra chúng thật sự muốn san bằng Hà Tây huyện.

Lại điêu động cả cường giả Tông Sư. Trần huyện lệnh đứng cạnh hắn, nhìn ra ngoài thành là đại quân Nhung Địch trùng trùng điệp điệp.

"Lũ dị tộc đáng chết, tà tâm xâm phạm Đại Ngụy ta vĩnh viễn không thể dập tắt." Trần huyện lệnh nghiến răng mắng.

"Yên tâm, sớm muộn gì ta cũng sẽ san bằng thảo nguyên này, chăn thả nơi Thiên Sơn." Thịnh Hoài An hào khí ngất trời, hùng tâm tráng chí.

Trân huyện lệnh cũng bị hào khí của Thịnh Hoài An lay động, nhiệt huyết sôi trào.

San bằng thảo nguyên, chăn thả nơi Thiên Sơn, thật là hào tình tráng chí, sợ rằng những vương hầu tướng quân kia, cũng không dám khoác lác như thế.

Quân tiên phong của đại quân Nhung Địch ngoài thành, không hề dừng lại nghỉ ngơi, mà trực tiếp phát động tấn công.

Thế công như lửa, từ từ tiến lên, ba nghìn binh lính Nhung Địch đầu tiên, liều mạng xông về phía tường thành.

Trong đại quân Nhung Địch, mưa tên rợp trời trút xuống tường thành, yểm hộ cho binh lính công thành.

"Phòng ngự!" Tiêu Sở Y lập tức hồ lớn.

Thịnh Hoài An sắp xếp cho doanh của nàng thủ thành đầu tiên, nàng dẫn theo bộ hạ, trấn thủ trên tường thành.

Binh lính nhìn thấy mưa tên bắn tới, có kẻ né tránh, có kể giơ cao tấm khiên trong tay, ngăn cản mưa tên.

Cung tiễn binh trên tường thành, cũng nhanh chóng nắm bắt thời cơ, giương cung lắp tên phản kích, bắn chết địch quân đang xông tới.

Quân tiên phong của đại quân Nhung Địch, liều chết chạy về phía chân tường, mang theo thang mây, dây thừng, chùy phá cổng cùng các công cụ công thành khác.

Những mũi tên từ cung thủ trên tường thành liên tục gặt đi sinh mạng của những binh sĩ Nhung Địch đang liều chết xông lên. "Giết!"

Dưới tường thành, tiếng hò hét vang trời, ngay cả bách tính trong thành cũng có thể nghe rõ.

Trên tường thành, ngoài những cung thủ thỉnh thoảng phản kích, những binh sĩ khác đều ẩn nấp tránh mưa tên của đại quân Nhung Địch, tránh thương vong không cần thiết.

Mà lúc này, Thịnh Hoài An ngây ngẩn cả người, màn sáng màu vàng trong thức hải đột nhiên có biến hóa.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right