Chương 228: Thiên Kiếm Quyết (1)

person Tác giả: Mộng Duy Ngư schedule Cập nhật: 01/02/2026 12:47 visibility 1,190 lượt đọc

Chương 228: Thiên Kiếm Quyết (1)

C 228: Thiên Kiếm Quyết (1)

C 228: Thiên Kiếm Quyết (1)

"Thế nào, giờ đã biết sợ?" Tử Dương lão đạo đắc ý cười nói.

"Nực cười, ta mà biết sợ?" Thịnh Hoài An ngoài cứng trong mềm nói.

"Miệng còn mạnh.”

Thấy Thịnh Hoài An vẫn mạnh miệng, Tử Dương lão đạo cho rằng Thịnh Hoài An quả thực đúng là kẻ vô tri.

"Tiểu tử, nể tình ngươi mời ta uống rượu, ta sẽ nói cho ngươi biết, thế nào là đạo khí."

"Lắng tai nghe!" Thịnh Hoài An nâng chén rượu kính lão đạo. "Đạo khí là pháp khí do những vị cao nhân tối thượng của Đạo gia phải mất vô số năm tháng mới luyện chế thành công, chỉ có tiên nhân cảnh giới Đăng Tiên, mới có khả năng luyện chế."

"Cảnh giới Đăng Tiên?"

Thịnh Hoài An đối với Đạo gia, không hiểu biết nhiều, điều mà người đời biết, cũng chỉ có Dương Thần chân nhân của Đạo gia, thọ ngàn năm, ngồi xem triều đại hưng suy, biển xanh hóa nương dâu, được người đời xưng tụng là Lục Địa Chân Tiên.

"Đăng Tiên cảnh, mới là tiên nhân chân chính mà Đạo gia theo đuổi, bước vào Đăng Tiên cảnh, có thể trường sinh bất lão, bất tử bất diệt, tiêu dao trên chín tầng trời. "

"Pháp khí do cường giả cấp bậc ấy luyện chế ra, có thể xưng là tiên khí, Côn Luân Ấn do Côn Luân tổ sư luyện chế, chính là đạo khí của Côn Luân Đạo Tông, cũng có thể gọi là tiên khí, trấn áp khí vận của cả tông mồn."

"Có thể ngươi không có khái niệm về cường giả Đăng Tiên, cường giả Đăng Tiên cảnh, cũng giống như cường giả Võ Đế, Võ Đế cảnh giới, theo ghi chép, đã hơn hai ngàn năm, gần ba ngàn năm chưa từng xuất hiện."

"Cường giả tối thượng như vậy, lật tay làm mây, úp tay làm mưa, có thể thực sự dời núi lấp biển, đạo binh thánh khí mà họ để lại, hiếm có trên đời.”

"Một khi lão già mũi trâu Thiên Quyền kia mang theo Côn Luân Ấn đến, Lục Địa Chân Tiên Dương Thần cảnh, cũng phải tạm lánh, lần này ngươi đã biết đạo khí kinh khủng thế nào rồi chứ?" Tử Dương lão đạo dùng ánh mắt như đang nói, sợ chưal

Thịnh Hoài An nghe xong, sống lưng lạnh toát, da đầu tê dại, đây chẳng phải là mang vũ khí hạt nhân đi đánh nhau với lũ khỉ Phi Luật Tân rồi sao?

Đều tại Tô Dao, hồ ly chết tiệt kia, hại chết ta rồi.

Sau này nếu bắt được, nhất định phải cưỡng ép nàng một trăm lần! Không, một ngàn lần, một lần cũng không thể thiếu.

Vậy mà lại khiến hắn trêu chọc phải cường địch đáng sợ như thế.

"Dám hỏi đạo trưởng, đạo khí của Thiên Tông các ngươi là gì?" Thịnh Hoài An tò mò hỏi.

"Tên tiểu tử này, dầu muối không ăn sao?" Tử Dương đạo nhân giận dữ, rượu vừa uống suýt chút nữa phun cả ra ngoài.

Lão vốn tưởng Thịnh Hoài An sẽ cầu cứu lão, cầu xin gia nhập Thiên Tông, ẩn dưới sự che chở của Thiên Tông, như vậy có thể dễ dàng thu hồi Kim Thư ghi chép Thần Ma Quán.

Nào ngờ mạch não của Thịnh Hoài An lại kỳ lạ như vậy, vậy mà lại chú ý tới đạo khí của Thiên Tông.

"Không thể nào? Thiên Tông không có đạo khí sao?!” Thịnh Hoài An nhướng mày.

"Ngươi không cần dùng phép khích tướng, Thiên Tông ta tự nhiên có đạo khí, đạo khí Thông Thiên Tháp của Thiên Tông ta có thể trấn áp tất cả." Tử Dương đạo nhân ngạo nghễ nói.

Thịnh Hoài An đối với thế giới này hiểu biết lại càng sâu thêm mấy phần.

Trước đây hắn cảm thấy những đại tông Đạo môn này rất mạnh, giờ mới biết, những đại tông Đạo môn này có lẽ còn mạnh hơn hắn tưởng tượng. Xem ra, trong khoảng thời gian này, cùng với tu vi tăng lên, lòng kính sợ đối với thế giới này của hắn dần dần giảm bớt, hành sự cũng có thêm mấy phần cao điệu.

Nói một cách đơn giản, là có chút thực lực, liên cảm thấy có chút bay bổng.

Một khi Côn Luân Thiên Đạo Tông kia thật sự như lời Tử Dương lão đạo nói, mang theo đạo khí mà đến, hắn e rằng thật sự không cách nào chống lại.

Trong lòng Thịnh Hoài An lại dâng lên cảm giác nguy cơ mãnh liệt, gấp rút muốn tăng cao thực lực.

Chỉ có thực lực đủ mạnh, hắn mới có thể không sợ bất cứ thứ gì. Nhìn thấy Thịnh Hoài An trâm mặc, Tử Dương lão đạo trong lòng đắc ý, tiểu tử này hẳn là đã bị lão dọa sợ rồi.

"Thế nào, tiểu tử, có từng nghĩ đến, muốn gia nhập Thiên Tông ta hay không, một khi gia nhập Thiên Tông ta, tên mũi trâu Thiên Quyền kia sẽ không dám làm gì ngươi." Tử Dương lão đạo cười nói.

Thịnh Hoài An liếc Tử Dương lão đạo một cái, lão đạo lôi thôi này, cười trông thật gian manh.

"Chưa từng nghĩ tới, ta không muốn làm đạo sĩ, ta còn muốn cưới vợ sinh con, thê thiếp đây đàn." Thịnh Hoài An nói.

"Phụt!" Tử Dương lão đạo phun ngụm rượu đầy đầu Vương Trảm, Vương Trảm ngơ ngác, ta là ai? Ta đang ở đầu?

Chỉ muốn làm một kẻ vô hình, lặng lẽ uống chút rượu, sao tai họa lại đổ lên đầu ta?

"Nhãi ranh nhà ngươi, đúng là tảng đá cứng đầu, ngoan cố không đổi, ngươi thật sự không sợ Côn Luân Đạo Tông tìm ngươi gây chuyện sao?" Tử Dương đạo nhân giận quá.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right