Chương 247: Chi viện An Ninh Quan (2)
C 247: Chi viện An Ninh Quan (2)
C 247: Chi viện An Ninh Quan (2)
"Mau ăn cơm đi, ăn xong lập tức hồi Hà Tây huyện." Thịnh Hoài An lập tức hạ lệnh.
"Hả? Không tiếp tục tấn công Nhung Địch nữa sao?!”
Một đám bộ tướng không hiểu ra sao, bọn họ đang một đường thế như chẻ tre, đánh cho Tiên Do bộ lạc liên tục bại lui, lúc này không thừa thắng xông lên sao?
"Chiến lợi phẩm quá nhiều, mang về trước, lần sau lại tiếp tục tấn công Nhung Địch." Thịnh Hoài An nói.
Hắn không thể nói Hà Tây huyện có thể có địch nhân đang tấn công, cần phải trở về xem xét.
Nói như vậy chẳng khác nào khoe khoang mình có tài tiên tri.
Ăn xong cơm trưa, thu quân nhổ trại, mang theo chiến mã, bò dê, dẫn quân trở về.
Đi ngược lại hơn năm mươi dặm, liên gặp được thám tử đang đi tìm bọn họ.
"Tướng quân, tin khẩn!" Thám tử la lớn.
Nhìn thấy thám tử vội vã tìm đến, Thịnh Hoài An thâm kêu không ổn, chẳng lẽ Hà Tây huyện thực sự xảy ra chuyện rồi sao.
"Tướng quân, tin khẩn, An Ninh Quan nguy cấp, mười lăm vạn đại quân Hung Nô tấn công, năm vị tông sư đánh úp, Dương Diệp tướng quân ở An Ninh Quan gửi thư cầu viện, bảo ngài dẫn quân đi chỉ viện, Hồ hiệu úy và Tiêu hiệu úy đã dẫn quân đi trước, bảo ta tới thảo nguyên tìm tướng quân." Thám tử nhanh chóng bẩm báo tình hình quân sự.
Thịnh Hoài An nghe xong mới thầm thở phào nhẹ nhõm, không phải Hà Tây huyện bị tập kích.
Sao đại quân Hung Nô lại đột nhiên quay lại tấn công An Ninh Quan, hơn nữa còn hung hẵãn như vậy.
Thảo nào hẳn lại nhận được điểm sát lục, hóa ra Hồ Binh và Tiêu Sở Y đã dẫn quân tới chỉ viện. "Vương Ngũ, ngươi đi trước một bước, trở về bảo Quách Hiếu Bình dẫn quân đến tiếp nhận chiến lợi phẩm." Thịnh Hoài An nói với Vương Ngũ.
“Tuân lệnh, tướng quân!” Vương Ngũ dẫn theo vài ky binh trinh sát, dắt theo mấy thớt chiến mã, đi trước một bước, phi nước đại rời đi.
Nhiều dê bò, chiến giáp, vũ khí, kim ngân như vậy, không thể bỏ lại trên thảo nguyên, hơn nữa chiến mã của bọn hắn hiện tại đã đủ nhiều, hành quân gấp cũng không |o.
Chỉ là những chiến lợi phẩm này có chút phiên phức.
Mang theo chiến giáp thì không thể hành quân gấp.
"Ngũ Thành, ngươi dẫn một ngàn binh sĩ, mang theo những chiến lợi phẩm này, đi về phía Hà Tây huyện, giao chiến lợi phẩm cho Quách Hiếu Bình, sau đó dẫn theo năm ngàn binh sĩ, tới Hà Tây huyện hội họp với chúng ta." Thịnh Hoài An lại nói với Ngũ Thành.
"Tuân lệnh, tướng quân!” Ngũ Thành nhận lệnh.
Để lại một ngàn ky binh và một vạn chiến mã, giao những chiến lợi phẩm này cho Ngũ Thành, để Ngũ Thành mang về Hà Tây huyện, sau đó Thịnh Hoài An dẫn thuộc hạ đi về phía An Ninh quan.
"Toàn thể tướng sĩ nghe lệnh, hành quân gấp, mau chóng tới An Ninh quan.” Thịnh Hoài An lập tức hạ lệnh.
Hơn ba vạn chiến mã, hành quân gấp không ngừng thay ngựa, như vậy cũng không sợ chiến mã bị kiệt sức.
An Ninh quan!
Hà Tây quân không ngừng tràn lên tường thành, tạo thành quân trận, liên tục tiêu diệt quân Hung Nô, Hà Tây quân cường hãn, đánh cho quân Hung Nô liên tục lui bước, không ngừng chém giết quân Hung Nô đang tiến công lên tường thành.
Nhờ vậy mới chặn đứng được đà suy yếu của An Ninh quân.
Thấy vậy, Tôn Hạo, Triệu Vĩnh An và những người khác mới thở phào nhẹ nhõm.
Một khi tường thành bị chiếm, cổng thành bị mở, đại quân Hung Nô tràn vào, bọn họ cũng sẽ không thể cứu vãn.
"Hà Tây quân này thật cường hãn."
Chứng kiến Hà Tây quân chiến đấu, Tôn Hạo và những người khác đều rất kinh ngạc trước sức chiến đấu của Hà Tây quân.
"Đó là quân trận gì, thật mạnh mẽ, thật đáng sợ.”
Có Tiêu Sở Y và Hồ Binh dẫn thuộc hạ đến chi viện, mới chặn được thế tấn công của đại quân Hung Nô. Nhận được tin tức, Thịnh Hoài An cũng mang theo thuộc hạ, nhanh chóng lao vê An Ninh quan.