Chương 252: Thiết ky trọng giáp kinh khủng, ngh

person Tác giả: Mộng Duy Ngư schedule Cập nhật: 01/02/2026 12:47 visibility 1,168 lượt đọc

Chương 252: Thiết ky trọng giáp kinh khủng, ngh

C 252: Thiết ky trọng giáp kinh khủng, ngh

C 252: Thiết ky trọng giáp kinh khủng, nghiền nát tất cả (2)

Trọng giáp thiết ky theo sau hắn, thế như chẻ tre, nơi đi qua, đại quân Hung Nô thảy đều bị chém giết.

Trì Thiên Sinh một tay vung trọng giản, thế như hổ, một giản một ky binh Hung Nô, sức mạnh như trâu.

Căn bản không một ky binh Hung Nô nào có thể chống đỡ nổi một giản của hắn.

Đao pháp của Vương Trảm cũng lãng lệ vô cùng, một đao một ky binh Hung Nộ, giết cho đầu rơi như ngả rạ. Đại quân Hung Nô còn chưa kịp xung phong, đã bị hai nghìn trọng giáp thiết ky do Thịnh Hoài An dẫn đầu đánh cho tan tác.

"Giết!!"

Trọng giáp thiết ky khí thế hùng vĩ, thế như chẻ tre, binh phong chỉ đến đâu, nghiền nát tất cả đến đó.

Đại quân Hung Nô tuy đồng, nhưng lúc này lại binh bại như núi đổ, hoàn toàn bị nghiền ép tàn sát.

Có Thịnh Hoài An ở đây, phía trước căn bản không có gì có thể ngăn cản đội ky binh này xung phong.

Từng mảng từng mảng đại quân Hung Nô bị tàn sát, điểm sát lục của Thịnh Hoài An cũng tăng lên nhanh chóng.

Một vạn khinh ky binh kia cũng nhân cơ hội xông lên, nhanh chóng chia cắt ky binh Hung Nô.

Hạ Lan Hùng Ưng lập tức muốn ra tay, tiêu diệt Thịnh Hoài An và trọng giáp thiết ky.

"Sao, muốn ra tay lấy lớn hiếp nhỏ?!" Lão binh đã sớm đề phòng Hạ Lan Hùng Ưng liền ra tay, ngăn cản hẳn.

Nhìn đại quân Hung Nô không ngừng bị tàn sát, Hạ Lan Hùng Ưng muốn ra tay ngăn cản, chỉ tiếc, lão binh căn bản không cho hắn cơ hội.

Trong đám đại quân Hung Nô đó, cũng có dũng sĩ tộc nhân của Hạ Lan bộ lạc bọn hẳn. "Lão thất phu, đừng ép ta, thật sự cho rằng ta sợ ngươi sao?" Hạ Lan Hùng Ưng lạnh lùng nhìn lão binh, khí thế trên người bộc phát.

"Bức ngươi thì đã sao, không phục thì tới chiến, để ta xem xem ngươi có bản lĩnh gì." Lão binh khinh thường nhìn đối phương.

Hôm qua cũng chẳng thấy tên này lợi hại đến mức nào, nhiều lắm thì cũng chỉ đánh ngang tay với hắn mà thôi, giờ lại dám khoác lác như thế.

Hắn tung hoành giang hồ hơn một trăm năm, hạng người nào chưa từng gặp qua, dị tộc Hung Nô này đúng là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, khẩu khí thật lớn.

"Muốn chết!" Hạ Lan Hùng Ưng vung quyền đánh tới, quyền thế tựa núi cao, tiếng xé gió vang như sấm rền, chân nguyên như sóng thân.

Đại tông sư ra tay, một quyền một thế đều ẩn chứa lực lượng đáng sợ.

Lão binh giơ tay, cũng đánh ra một chưởng, kim sắc cự chưởng tựa như Phật Đà, một chưởng đè xuống.

Âm!

Lực lượng đáng sợ cuốn tung bụi đất trên mặt đất, mặt đất bị đánh nứt ra, tạo thành một hố sâu to lớn.

Hai người trực tiếp bay vọt lên không trung, đại chiến trên cao. Hạ Lan Hùng Ưng bị lão binh ngăn cản, Thịnh Hoài An không chút kiêng dè, dẫn dắt đại quân xung phong, liên tục tàn sát đại quân Hung Nô.

Lúc này, Thịnh Hoài An quả thật tựa như một tôn sát thần cái thế từ địa ngục, không ngừng gặt hái sinh mạng của ky binh Hung Nô.

Một thương quét ra, hàng trăm ky binh Hung Nô tử vong, hung uy cái thế.

Chưa đầy một khắc, đã có hai vạn ky binh Hung Nô chết trong tay hắn, đúng là giết đến máu chảy thành sông, huyết sát chi khí ngút trời.

Tả Hiền Vương nhìn ky binh bị tàn sát như cỏ rác, nhất thời hai mắt muốn nứt toác.

"A... Đáng chết, phản kích, phản kích maul”

Đại quân ky binh Hung Nô, như rơm rạ không ngừng ngã xuống, huyết sát chi khí trên người Thịnh Hoài An đã ngưng tụ thành một tầng huyết sắc cương khí, khiến người ta nhìn vào không khỏi khiếp đảm.

"Đại vương, tên tướng Ngụy kia quá mạnh, căn bản không có người nào có thể chống đỡ được hẳn, người này chỉ sợ là một tôn tông sư, mau để tông sư đi ngăn cản, nếu không binh lính của chúng ta sẽ bị giết sạch." Một Tiên Thiên cường giả hộ vệ bên cạnh Tả Hiền Vương vội vàng nói. Chỉ trong một khắc, ba vạn ky binh đã gục ngã, dòng lũ thép cuồn cuộn nghiền nát tất cả.

Những dũng sĩ trên thảo nguyên của chúng, giống như những cục đất, vừa chạm vào đã vỡ tan, căn bản không thể chống đỡ được.

"Mau phất cờ hiệu, để các cao thủ trên tường thành trở lại, và bảo hai vị tông sư quay về ngay, để họ đi ngăn cản viên tướng Ngụy kia." Tả Hiền Vương vội vàng ra lệnh.

Mười vạn đại quân Hung Nô, trực tiếp bị Thịnh Hoài An dẫn dắt thuộc hạ đâm xuyên qua, nơi binh phong đi qua, không người sống sót.

Dương Diệp vốn nghĩ rằng Thịnh Hoài An liều lĩnh như vậy, chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.

Nhưng hắn hoàn toàn không ngờ tới, dòng lũ thép màu đen do Thịnh Hoài An dẫn dắt lại kinh khủng đến vậy, với thế không thể cản phá, mạnh mẽ xuyên thủng đại quân Hung Nô, chém giết vô số kẻ địch.

"Thật kinh khủng, tên nhóc này luyện ra đội quân gì mà lại mạnh mẽ đến thế."

Ky binh tỉnh nhuệ như vậy, ngay cả Trấn Bắc quân mà hắn quen thuộc, dường như cũng không có.

Ky binh Hung Nô bị Thịnh Hoài An đâm xuyên qua, lúc này đã bị hung uy kinh khủng đó dọa cho sợ hãi.

“Trường Sinh Thiên trên cao, Tát Mãn đại thần, đây là ma quỷ." Không ít binh sĩ Hung Nô, bị Thịnh Hoài An dọa cho tâm thần hoảng loạn.

"Mau tổ chức lại, xông lên, giết chúng đi."

"Đây là ma quỷ không thể đánh bại!"

"Cao thủ đâu, cao thủ của Hung Nô chúng ta mau ra tay, giết tên ma quỷ đó đi."

"Không xong rồi, tên ma quỷ đó lại dẫn dắt thuộc hạ giết trở lại rồi."

"Giết!"

"Nghiền nát chúng!"

Thịnh Hoài An tiếp tục dẫn dắt trọng giáp thiết ky, quay đầu ngựa tiếp tục xung phong, đánh vào đại quân Hung Nô.

Cơ hội như vậy, chính là thời điểm thích hợp để thu hoạch điểm sát lục!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right