Chương 295: Âm Nguyệt Thần Mẫu (1)

person Tác giả: Mộng Duy Ngư schedule Cập nhật: 01/02/2026 12:47 visibility 1,493 lượt đọc

Chương 295: Âm Nguyệt Thần Mẫu (1)

C 295: Âm Nguyệt Thần Mẫu (1)

C 295: Âm Nguyệt Thần Mẫu (1)

"Thượng sứ Âm Nguyệt Thánh Cung, bọn ta là người bộ lạc Nhung Địch, tới đây có việc quan trọng muốn thương nghị cùng Thánh Cung." Một người trong số các sứ giả Nhung Địch vội vàng lên tiếng.

Thanh y nhân Thanh Linh và Thanh y nhân Thanh Sương đưa mắt nhìn nhau. Lũ người bộ lạc Nhung Địch này, chẳng phải xưa nay rất sợ gặp người Âm Nguyệt Cung bọn họ sao?

Hôm nay sao lại chủ động chạy tới Âm Nguyệt Cung cầu kiến?

Đúng là mặt trời mọc đằng Tây. Trước kia, bộ lạc Nhung Địch đề phòng Âm Nguyệt Cung chẳng khác gì đê phòng kẻ trộm.

"Có việc gì cứ đứng đó nói." Thanh Linh lạnh lùng đáp.

Âm Nguyệt Cung tuy ở sâu trong đất Bắc, nhưng đối với bộ lạc Nhung Địch, thái độ cũng chẳng tốt đẹp gì. Âm Nguyệt Cung từng có một thời muốn khống chế bộ lạc Nhung Địch.

Giống như Tát Mãn Thần Giáo khống chế Hung Nô vậy.

Chỉ là bộ lạc Nhung Địch phản kháng quá mức mãnh liệt, Âm Nguyệt Cung lại không phải Ma Giáo, không thể dùng giết chóc để cưỡng ép, đành phải bỏ qua. Nhưng trong bóng tối, Âm Nguyệt Cung vẫn luôn ngăn cản bộ lạc Nhung Địch sinh ra cường giả Võ Thánh, quan hệ giữa hai bên vốn không được hòa hảo cho lắm.

"Thượng sứ Thánh Cung, người Ngụy xâm lược thảo nguyên Nhung Địch, tàn sát đồng tộc Nhung Địch bọn ta, không việc ác nào không làm, nợ máu chất chồng, trời đất không dung. Lần này bọn ta tới đây, là muốn thỉnh câu Thánh Cung ra tay, cứu giúp bộ lạc Nhung Địch, giải cứu muôn vàn tộc nhân Nhung Địch."

Sứ giả Nhung Địch nói năng khẩn thiết, bi thương thống thiết, khiến người nghe phải xót xa, rơi lệ.

Tuy nhiên, Thanh Linh và Thanh Sương vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng. Các nàng không phải người Nhung Địch, mà là người Trung Nguyên, được người Âm Nguyệt Cung thu nhận làm đệ tử, dẫn tới Âm Nguyệt Cung ở Bắc địa này tu luyện.

Cho nên, sự sống chết của bộ lạc Nhung Địch, có liên quan gì tới các nàng.

"Các ngươi đứng đó chờ, bọn ta vào trong thông báo một tiếng." Thanh Linh lạnh lùng nói.

Cứu hay không cứu, cứu như thế nào, những việc này đều do trưởng lão, cung chủ trong cung quyết định, không phải hai người các nàng có thể định đoạt.

"Vâng, thưa thượng sứ, bọn ta sẽ chờ ở đây, xin hai vị thượng sứ vào thông báo giúp cho."

Thanh Linh và Thanh Sương quay vê cung, đám sứ giả Nhung Địch chỉ dám đứng bên ngoài, nhìn chằm chằm những tòa cung điện điêu khắc bằng băng.

Hiện tại, các Đại tông sư của bộ lạc Nhung Địch đều bị Thịnh Hoài An chém giết, đối mặt với các đệ tử Âm Nguyệt Cung canh giữ cung môn, bọn hắn cũng không dám lớn tiếng nói chuyện, thật sự là ấm ức không thể tả.

Nhưng nếu không cầu cứu Âm Nguyệt Cung, bọn hắn chỉ có thể bị Đại Ngụy đánh cho diệt tộc.

ebookshop.vn - ebook truyện dịch giá rẻ Vì bộ lạc Nhung Địch, bọn hắn chỉ có thể nhẫn nhịn.

Thanh Linh và Thanh Sương quay lại trong cung, tìm đến chỗ Ngoại Chấp Sự Trưởng Lão.

"lam Vũ trưởng lão, Lam Vũ trưởng lão!"

“Thanh Linh, Thanh Sương, hôm nay không phải đến phiên các ngươi canh giữ cung môn sao, sao lại chạy đến chỗ ta?"

Một lam y quý phụ bước ra, mày phượng, mắt phượng, khuôn mặt trái xoan, làn da trắng nõn như ngọc, phong thái diễm lệ tuyệt trần.

"Lam Vũ trưởng lão, bên ngoài cung môn có chín người Nhung Địch, nói là sứ giả, quân đội Đại Ngụy đã đánh tới, bọn họ không thể chống đỡ nổi binh phong Đại Ngụy, đến Âm Nguyệt Cung của chúng ta cầu viện." Thanh Linh trình bày rõ sự việc.

"Sứ giả Nhung Địch đến cầu viện, ha ha, thú vị thật." Lam Vũ khẽ cười, yếu điệu mê người.

Hàng trăm năm nay, đây là lần đầu tiên người Nhung Địch cúi đầu trước Âm Nguyệt Cung.

"Việc này, ta phải đi tìm cung chủ thương lượng, trước tiên xem thử Nhung Địch rốt cuộc là có chuyện gì." Lam Vũ nói, nàng cảm thấy, có lẽ đây là một cơ hội rất tốt.

Trước đây không thể khống chế bộ lạc Nhung Địch, hiện tại có thể nhân cơ hội này, nắm lấy và khống chế bộ lạc Nhung Địch, biến bộ lạc Nhung Địch thành con rối do các nàng điều khiển.

Lam Vũ đi tìm Cung chủ Âm Nguyệt Cung, Lam Oánh.

"Cung chủ, đệ tử bẩm báo, nói là bộ lạc Nhung Địch đến cầu viện."

Lam Oánh nhìn Lam Vũ, còn tưởng mình nghe nhầm.

"Người Nhung Địch đến câu viện?”

"Đúng vậy, hai đệ tử canh giữ cung môn hôm nay đến bẩm báo, nói có sứ giả Nhung Địch đến câu kiến, muốn Âm Nguyệt Cung chúng ta ra tay, giúp đỡ đối phó với Đại Nguy." Lam Vũ gật đầu nói.

"Thật là hiếm có." Lam Oánh suy nghĩ một lát: "Hay là gọi những người Nhung Địch đó vào hỏi xem tình hình cụ thể thế nào."

"Được, ta lập tức đưa bọn họ vào." Lam Vũ gật đầu.

Lam Vũ rời đi, chẳng mấy chốc đã đưa chín người Nhung Địch vào trong đại điện.

Lúc này, Âm Nguyệt cung chủ Lam Oánh ngồi ở vị trí cao nhất, hai bên đại điện, có sáu quý phụ lam bào, khí tức trên người tỏa ra mạnh mẽ, hiển nhiên đều là cường giả Đại tông sư cảnh.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right