Chương 343: Ta muốn mở riêng gia phả, lập một
C 343: Ta muốn mở riêng gia phả, lập một
C 343: Ta muốn mở riêng gia phả, lập một chỉ Thượng Quan thị (2)
"Thước nhi về rồi." Một phụ nhân nghe tiếng, vội vàng từ trong nhà bước ra.
"Mẫu thân!" Thấy mẹ, Thượng Quan Thước không kìm được, nước mắt lưng tròng.
Từ trong nhà, một nam tử trung niên mặc áo xám bước ra.
"Phụ thân!"
Thượng Quan Lâm nhìn Thượng Quan Thước, chỉ mỉm cười gật đầu, ánh mắt tràn đầy vẻ an lòng.
Những việc con trai làm, ông đều đã hay tin. Nay con trai có tiền đồ xán lạn, ông vô cùng tự hào.
Bản thân ông bất tài, lại là con thứ, do tỳ nữ sinh ra, bị người đời khinh rẻ, nhưng con trai ông cuối cùng đã thành tài, giỏi giang hơn người cha này.
"Hài nhi bất hiếu, nhiều năm qua không thể ở bên cạnh hầu hạ phụ thân, mẫu thân." Thượng Quan Thước nói rồi quỳ xuống.
Hắn rời đi năm đó, thấm thoắt đã gần mười năm ròng, một mình nơi biên cương bôn ba vất vả suốt mười năm, mãi đến khi quyết định đầu quân cho Thịnh Hoài An.
"Đứng lên ởi, hài nhi, ta và phụ thân con sống rất tốt, con không cần lo lắng cho chúng ta." Hứa Tuệ Như vội vàng đỡ con trai đứng dậy. "Mẫu thân con và ta thân thể vẫn còn khoẻ mạnh, cần gì con phải lo toan hiếu kính." Thượng Quan Lâm nói.
"Cha, mẹ, lần này ta về là để đón hai người đi cùng. Chúng ta sắp theo tướng quân trở về doanh trại, ta muốn hai người cùng đến Hà Tây với ta." Thượng Quan Thước nói thẳng.
"Cái này!"
Thượng Quan Lâm và Hứa Tuệ Như nhìn nhau.
"Nghe nói kỳ lân tử của Thượng Quan gia chúng ta đã trở về, sao không báo cho ta một tiếng." Giọng Thượng Quan Tử Lăng vang lên.
Thấy Thượng Quan Tử Lăng bước vào tiểu viện, Thượng Quan Lâm vội nói.
"Ra mắt gia chủ!"
Đây vốn là đường huynh của hắn, cả hai vốn có chung một ông nội, nhưng một người là đích xuất, một người là thứ xuất, thân phận đã khác biệt một trời một vực.
Đây chính là quy tắc của đại gia tộc, coi trọng tôn tỉ giữa đích thứ!
Đi theo sau Thượng Quan Tử Lăng còn có mấy người Thượng Quan Phi Lưu.
"Lâm đường đệ không cần đa lễ, ta đến để thăm Thước chất nhi." Thượng Quan Tử Lăng cười nói.
"Không biết gia chủ đến có việc gì?" Thượng Quan Thước hỏi. "Sao, không muốn gọi ta một tiếng đại bá à?" Thượng Quan Tử Lăng hơi bất mãn nói.
Thượng Quan Thước lắc đầu: "Gia chủ, tôn tỉ có thứ tự."
"Xem ra ngươi đang oán trách gia tộc rồi. Mặc dù Phi Lưu và những người khác đã hơi quá đáng với ngươi, nhưng cũng không đến mức khiến ngươi oán hận gia tộc chứ. Dù sao gia tộc cũng đã nuôi dưỡng các ngươi." Thượng Quan Tử Lăng nhíu mày.
Những năm qua, thái độ của đích hệ đối với thứ xuất trong gia tộc, hắn không phải không biết, nhưng hắn cho rằng đó chỉ là chuyện nhỏ. Ngay cả một quốc gia cũng có tranh đấu nội bộ, thì tranh đấu nhỏ trong một gia tộc có gì là quan trọng.
Gia tộc lớn nào mà chẳng có tranh đấu!
"Ha ha, gia chủ không thấy lời này buồn cười sao? Trước đây khi chúng áp bức và sỉ nhục ta, không ai đứng ra bênh vực ta. Lúc đó, sao các người không nói ta là người của Thượng Quan gia tộc, còn bây giờ lạ bảo ta phải rộng lượng?" Thượng Quan Thước cười lạnh, chỉ vào Thượng Quan Phi Lưu và những người khác.
"Ngươi!"
Thượng Quan Phi Lưu và mấy người kia nhìn Thượng Quan Thước với vẻ không hài lòng.
"Sao, ta nói sai lời nào? Năm xưa các ngươi tùy ý quyền đấm cước đá, tùy ý lăng nhục ta, bắt ta chui qua lỗ chó, cướp đoạt ngân lượng của ta, sai ta đi trộm yếm đào của quả phụ thành Tây, rồi lại giá họa vu oan, khiến ta bị phạt. Lẽ nào những chuyện này chẳng phải do các ngươi làm?” Thượng Quan Thước lạnh lùng nhìn mấy người.
Những điều hắn nói ra chỉ là một phần, còn có những chuyện quá đáng hơn hắn không thèm nhắc tới.
"Mau xin lỗi đường đệ các ngươi." Thượng Quan Tử Lăng quát lớn.
"Xin lỗi, đường đệ." Mấy người kia miễn cưỡng nói.
"Đừng, ta không nhận nổi. Các ngươi là đích xuất, thân phận cao quý, ta không xứng." Thượng Quan Thước không chấp nhận lời xin lỗi của đối phương.
"Ngươi đừng có được voi đòi tiên!" Thượng Quan Phi Lưu tức giận nhìn Thượng Quan Thước.
Một tên thứ xuất nho nhỏ mà dám làm cao với bọn hẳn.
"Câm miệng!"
Thượng Quan Tử Lăng quát lớn. Mấy người này thật không biết điều, xem ra phải để đệ đệ hắn nghiêm khắc dạy dỗ mới được.
"Đại bá!"
Thượng Quan Nhạn Sâm định nói thêm gì đó, nhưng bị Thượng Quan Tử Lăng trừng mắt, không dám nói tiếp, đành phải ngậm miệng.
"Thượng Quan gia tộc chúng ta lập tộc mấy trăm, hơn ngàn năm, phải đoàn kết nhất trí mới có thể phát triển gia tộc."
"Nay Thước chất nhi được phong Tử tước, chi thứ các ngươi, nên thăng làm đích hệ, hưởng đãi ngộ đích hệ." Thượng Quan Tử Lăng nói với Thượng Quan Thước.
"Đừng, gia chủ, ta tới là để đón cha mẹ ta đi. Gia chủ đã ở đây, vậy ta cũng nói thẳng, ta muốn mang cha mẹ ta tách ra, lập nên một chỉ Thượng Quan gia tộc khác." Thượng Quan Thước thẳng thắn nói.
"Thước chất nhỉ, việc này không ổn, ngươi đây là muốn chia rễ gia tộc!" Thượng Quan Tử Lăng bỗng dưng dâng lên một tĩa giận dữ.
Sao, Thượng Quan gia tộc to lớn thế này lại không chứa nổi ngươi?
Muốn lập gia tộc riêng!
Đây chẳng phải nói hắn quản giáo gia tộc không tốt hay sao?
"Ha, khẩu khí lớn thật, chỉ bằng ngươi, cũng muốn lập nên một chỉ Thượng Quan gia tộc khác." Thượng Quan Phi Lưu mấy người nhịn không được cười nhạo.
Lập nên một chi gia tộc khác, đâu phải chỉ có tước vị là được, không có kim tiền chống đỡ, không có vũ lực chống lưng, quả thực là si tâm vọng tưởng.