Chương 351: Hà Tây Đô Hộ Phủ (1)

person Tác giả: Mộng Duy Ngư schedule Cập nhật: 01/02/2026 12:47 visibility 470 lượt đọc

Chương 351: Hà Tây Đô Hộ Phủ (1)

C 351: Hà Tây Đô Hộ Phủ (1)

C 351: Hà Tây Đô Hộ Phủ (1)

Thịnh Hoài An cùng chư vị đồng hành tiếp tục khởi hành, trở về Hà Tây.

Mà ngay khi hắn trảm sát Thiên Hình, hồn đăng của Thiên Hình lưu lại Côn Lôn liền vụt tắt.

Việc này khiến đệ tử trông coi hồn đăng sợ đến vỡ mật.

Thiên Hình tại Côn Lôn cũng được xem là nhân vật hàng lão tổ, một vị Âm Thần lão tổ ngã xuống bên ngoài, đây chính là đại sự.

"Không hay rồi, hồn đăng của Thiên Hình lão tổ tắt rồi." Đệ tử trông coi hồn đăng run rẩy nói. "Mau, mau đi bẩm báo chưởng môn lão tổ." Một tiểu đạo đồng khác vội vàng lên tiếng.

“Ta, ta không dám đi."

"Hay là hai ta cùng đi đi."

"Được, được."

Hai tiểu đạo đồng cùng đi tới nơi bế quan của chưởng giáo đạo thủ.

"Chưởng giáo tổ sư, Thanh Phong, Nguyệt Minh cầu kiến."

"Kẽo kẹt!”

Cửa đại điện chầm chậm mở ra.

"Vào đi!"

Hai người bước vào, nhìn thấy bạch bào chưởng giáo tổ sư đang ngồi trên bồ đoàn, quay lưng về phía bọn họ. "Chưởng giáo tổ sư, hồn đăng của Thiên Hình tổ sư tắt rồi." Tiểu đạo đồng Thanh Phong run rẩy nói.

"Cái gì?!"

Một luồng khí thế cường đại trong nháy mắt áp hai tiểu đạo đồng quỳ rạp xuống đất, run lẩy bẩy.

Trong lòng hai người đẳng chát vô cùng, vốn dĩ việc trông coi hồn đăng điện là việc nhẹ nhàng nhất, nay lại trở nên nguy hiểm đến thế.

Thiên Quyền vừa nghe tin hồn đăng của Thiên Hình tắt liền giận dữ ngút trời.

Thiên Hình sư đệ thất bại, bị giết rồi ư?

Đây là kết quả hắn chưa từng nghĩ tới, Thiên Hình Âm Thần đại viên mãn, tay cầm đạo kiếm Dương Thần Xích Long, đối phó một Võ Đạo đại tông sư, sao có thể thua?

Lấy gì mà thual

Hay là, Võ Thánh Đại Ngụy đã ra tay?!

Sau một khắc, thân ảnh Thiên Quyền biến mất trong đại điện, hắn phải đích thân tới Đại Ngụy, tra cho rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Nếu Đại Ngụy vương triều nhúng tay, hắn nguyện liều mạng gánh chịu nhân quả, không cầu nhập Dương Thần, cũng phải lật đổ Đại Ngụy.

Đồng thời, hắn muốn đích thân đoạt lấy thủ cấp Thịnh Hoài An, mang về tế bái Thiên Hình, Thiên Tỉnh.

Thân ảnh Thiên Quyền vừa tan biến, cỗ uy áp kinh thiên động địa kia cũng tiêu tán, Thanh Phong, Minh Nguyệt mới từ dưới đất đứng dậy.

Hai người lau mồ hôi trên trán, thầm nghĩ Âm Thần cảnh thật đáng sợ, dù cỗ khí thế kia không nhằm vào hai người, cũng đủ áp chế khiến hai người quỳ rạp trên mặt đất.

Sau một khắc, ba thân ảnh xuất hiện trong đại điện.

"Hửm, sư huynh đâu?" Thiên Xu lên tiếng.

"Sư huynh làm sao vậy, sao đột nhiên nổi giận như thế." Thiên Ẩn cau mày.

"Hai ngươi, nói xem đã xảy ra chuyện gì." Thiên Nguyên nhìn Thanh Phong, Minh Nguyệt hỏi.

"Bẩm ba vị tổ sư, hồn đăng của Thiên Hình tổ sư đã tắt, sau đó chưởng giáo tổ sư đột nhiên nổi giận, biến mất khỏi đại điện." Minh Nguyệt trả lời.

"Cái gì? Hồn đăng của Thiên Hình sư đệ tắt rồi!" Ba người kinh hãi.

Hồn đăng tắt có ý nghĩa gì, lẽ nào họ lại không biết!

"Kẻ nào ngông cuông như vậy, dám giết Thiên Hình sư đệ." Thiên Nguyên giận dữ.

"Chưởng môn sư huynh sao không thông báo cho chúng ta một tiếng, đã vội vàng đi một mình. Đi, đuổi theo chưởng môn sư huynh, mí mắt ta cứ giật liên hồi, cảm giác có chuyện chẳng lành sắp xảy ra." Thiên Xu nói.

"Đị"

Thân ảnh ba người biến mất trong đại điện, hóa thành ba luồng lưu quang đuổi theo Thiên Quyền.

Côn Luân Đạo Tông, bốn vị Âm Thần cao tu, liên tiếp rời khỏi Côn Luân. ...

Sau vài ngày truyền tin, tin tức Thịnh Hoài An được phong tước Quán Quân Hầu đã lan truyền khắp Đại Ngụy.

An Ninh Quan! Từ khi Hung Nô đại bại, liền không tiếp tục nam hạ, cả An Ninh Quan đều yên tĩnh.

"Tướng quân, tướng quân, đại sự, đại sự rồi!" Tôn Hạo vừa chạy vừa hét, xông vào trong doanh trướng của Dương Diệp.

"Hoảng hốt, la hét om sòm, ngươi có còn dáng vẻ của một tướng quân nữa không." Dương Diệp quát lớn.

Nhìn vò rượu đặt trên bàn, bên trong tỏa ra hương thơm nồng nàn của Tây Phong Liệt.

Tôn Hạo chẳng buồn quở trách, cầm vò rượu lên dốc thẳng một ngụm.

"Đặt xuống, to gan, ngươi dám cướp rượu của ta?" Dương Diệp nổi trận lôi đình.

Phản rồi, đây là muốn nghịch lại thiên cương sao?

"Tướng quân, Thịnh Hoài An được phong hầu rồi, Quán Quân Hầu." Tôn Hạo lúc này mới lên tiếng.

"Cái gì, tiểu tử kia được phong hầu rồi ư?" Dương Diệp vội đứng bật dậy, trên mặt lộ rõ vẻ vui mừng.

"Đúng vậy, được phong hầu rồi, thánh chỉ đã ban cáo thiên hạ, truyền đến tận An Ninh Quan rồi." Tôn Hạo cũng kích động đáp.

Thịnh Hoài An xuất thân từ An Ninh Quân, nay được phong hầu, bọn họ cũng cảm thấy vui lây. "Giỏi cho hắn, Hầu gia ở tuổi mười chín." Dương Diệp vừa kích động, vừa cảm thấy khó tin.

Chuyện như vậy, mấy trăm năm hiếm thấy, vậy mà bọn họ lại được tận mắt chứng kiến.

ebookshop.vn - ebook truyện dịch giá rẻ

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right