Chương 371: Thiên Quyền vẫn lạc! (3)
C 371: Thiên Quyền vẫn lạc! (3)
C 371: Thiên Quyên vẫn lạc! (3)
Tuy nhiên, đây không phải là điều họ mong muốn, cả hai đều muốn trảm sát đối phương, vốn là không chết không thôi, hoàn toàn không có chỗ hòa hoãn.
Thịnh Hoài An cũng không thể để Thiên Quyền rời khỏi thảo nguyên này, một khi để Thiên Quyền sống sót rời khỏi, hắn tất nhiên sẽ tiếp tục dẫn theo cường giả của Côn Luân Đạo Tông đến vây giết mình.
Hắn cũng thèm muốn Đăng Tiên đạo khí Lưu Ly Trản trong tay Thiên Quyên.
"Chết!" Thiên Quyền tiếp tục thúc giục Lưu Ly Trản, tấn công Thịnh Hoài An.
"Giết!"
Thịnh Hoài An một tay câm kiếm, một tay nắm quyền, không ngừng đại chiến với Thiên Quyền.
Sau hàng ngàn chiêu, pháp lực trong cơ thể Thiên Quyền mơ hồ có chút không đủ, dù sao hắn vừa mới đột phá Dương Thần cảnh giới, còn chưa kịp ổn định cảnh giới, đã thúc giục Đăng Tiên đạo khí đại chiến với Thịnh Hoài An.
Việc thúc giục Đăng Tiên đạo khí tiêu hao rất lớn.
Cảm nhận được lực công kích của Thiên Quyền suy yếu, Thịnh Hoài An mắt sáng lên, tăng cường thế công, không ngừng tiến công.
Quyên trút xuống như mưa, kiếm bổ tới tựa gió, liên miên bất tuyệt giáng lên người Thiên Quyền lão đạo.
Pháp lực của Thiên Quyền lão đạo tiêu hao kịch liệt, nhưng chân nguyên và huyết khí trong cơ thể hắn vẫn dồi dào sung mãn, đại chiến ba ngày ba đêm cũng chẳng hề hấn gì.
Pháp lực dần cạn kiệt, trong lòng Thiên Quyền khó tránh khỏi nảy sinh vài phần lo âu, dường như hắn đã đánh giá quá cao thực lực bản thân, cũng như quá mức tự tin vào Đăng Tiên đạo khí.
Hắn không thể phát huy ra toàn bộ uy lực của Đăng Tiên đạo khí, không thể trảm sát Thịnh Hoài An, kết cục xem chừng đã định.
"Chịu chết đi!"
Thịnh Hoài An bất thình lình tung ra một quyền, quyền thế trấn áp sơn hà, kinh khủng khôn tả, sức mạnh cường đại trong khoảnh khắc đánh bay Lưu Ly trản khỏi tay Thiên Quyền.
Ngay sau đó, hắn vung kiếm, kiếm quang xé toạc cả vĩnh hằng.
Thiên Quyền lão đạo còn chưa kịp triệu hồi Lưu Ly trản, luồng kiếm quang chói lọi kia đã ập đến trong nháy mắt.
Từ giữa mi tâm hắn, hiện ra một vết kiếm. Kiếm khí sắc bén vô song, triệt để hủy diệt dương thần của hắn.
Thiên Quyền nhìn Thịnh Hoài An, trong mắt tràn đầy hận ý, cũng có hối hận, nhưng phần nhiều là khó tin, Thịnh Hoài An thực sự chẳng chút lưu tình, thẳng tay chém giết hắn.
"Ngươi... Côn Luân Đạo Tông ta, sẽ không bỏ qua cho ngươi."
Thịnh Hoài An chẳng buồn phí lời vung tay chộp tới, tóm lấy dương thần vỡ nát của Thiên Quyền, bắt đầu lục soát hồn phách.
Hắn muốn từ hồn phách của Thiên Quyền tìm ra phương pháp tu luyện tiếp theo của Thái Thủy Đạo Điển. Một đời chưởng giáo Côn Luân, cường giả dương thần, cứ thế ngậm ngùi vẫn lạc, hắn còn chưa kịp dẫn dắt Côn Luân Đạo Tông vượt qua Thiên Tông, trở thành đạo môn đệ nhất thiên hạ.
Thịnh Hoài An một kiếm trảm diệt dương thần của Thiên Quyền, hủy hoại sinh cơ của hắn, Lưu Ly trản bị đánh bay, toan bỏ chạy.
Thấy Lưu Ly trản định tấu thoát, Thịnh Hoài An tức thì đuổi theo, mạnh mẽ trấn áp.
Lưu Ly trản mất chủ, không thể bộc phát thần uy, bị Thịnh Hoài An trực tiếp trấn áp, thu vào không gian hệ thống.
Tiếp đó, Thịnh Hoài An bắt đầu lục soát thân hồn vỡ nát của Thiên Quyên.