Chương 401: Kình Thiên Ngọc Trụ, Đại Hung! (2)

person Tác giả: Mộng Duy Ngư schedule Cập nhật: 01/02/2026 12:47 visibility 4,524 lượt đọc

Chương 401: Kình Thiên Ngọc Trụ, Đại Hung! (2)

C 401: Kình Thiên Ngọc Trụ, Đại Hung! (2)

C 401: Kình Thiên Ngọc Trụ, Đại Hung! (2)

"Bái kiến Dận Khư lão tổ!" Năm người vội vàng quỳ bái.

Dận Khư lão tổ này tu đạo chín trăm năm, cảnh giới Dương Thần đại viên mãn, thực lực mạnh mẽ vô cùng, tuyệt địa thiên thông.

"Các ngươi thật làm ta thất vọng." Dận Khư lão tổ lên tiếng.

Bảy tôn Dương Thần xuất thủ, bị một người đánh cho kẻ chết, người chạy.

Từ khi nào, Côn Luân Đạo Tông bọn họ lại sa sút đến mức này?

Năm người ngay cả thở mạnh cũng không dám, dù bọn họ cũng đều là Dương Thần.

Đối mặt với trụ cột tông môn, bọn họ đều phải cung cung kính kính gọi một tiếng lão tổ.

Cửa hai tòa ngọc điện khác cũng mở ra, hai thân ảnh từ trong đại điện bước ra.

Hai người đều mặc đạo bào trắng, tiên khí phiêu diêu, khí chất phi phàm, cộng thêm râu tóc bạc trắng, nếu bước đi giữa phàm trần, ắt hẳn vô số người sẽ không nhịn được mà quỳ bái, cao giọng tung hô thần tiên.

"Bái kiến Nguyên Tùng lão tổ!"

"Bái kiến Linh Huyền lão tối"

Nguyên Tùng lão tổ và Linh Huyền lão tổ, hai người tu đạo hơn tám trăm năm, cũng là cảnh giới Dương Thần đại viên mãn.

Ba tôn lão tổ mạnh nhất của Côn Luân Đạo Tông, mỗi người tu vi đều đứng ở tuyệt đỉnh.

Nếu không phải phương thiên địa này biến đổi, tuyệt đường đăng tiên, chỉ sợ ba người đã sớm đạp thiên đăng tiên.

"Hai vị sư điệt, hãy theo ta đi chém giết tên giặc kia." Dận Khư lão tổ lên tiếng.

Uy nghiêm của Côn Luân Đạo Tông bọn họ, không thể bị mạo phạm.

"Sư thúc, xin hãy chậm đãt” Linh Huyền lão tổ lên tiếng.

"Sao vậy?" Dận Khư lão tổ nhíu mày nhìn Linh Huyền lão tổ.

"Sự thúc, ta có dự cảm chẳng lành, trong lòng dâng lên một tia sợ hãi bất an, xin hãy đợi ta tính một quê đã." Linh Huyền lão tổ nói.

Đạo suy diễn bói toán, chính là sở trường của hẳn.

Khi Dận Khư nói ra việc đi trảm sát địch nhân, nội tâm hắn đột nhiên chấn động.

Đây là điềm báo chẳng lành.

Kẻ giỏi bói toán suy diễn, trực giác về phương diện này, vô cùng nhạy bén.

Nghe Linh Huyền nói vậy, Dận Khư không lên tiếng, ngược lại càng nhíu chặt mày.

Hắn biết vị sư điệt này của mình tỉnh thông đạo bói toán suy diễn, Linh Huyền ắt sẽ không nói bậy.

Linh Huyền lấy ra một bộ mai rùa, bắt đầu suy diễn bói toán.

Một lúc sau, Linh Huyền nhíu mày, thần sắc vô cùng khó coi.

Thấy một màn này, nội tâm mọi người trâm xuống.

Đây không phải là điềm lành.

Một khắc sau, Linh Huyền ngừng suy diễn, thu mai rùa lại.

"Sự đệ, thế nào?" Nguyên Tùng lên tiếng hỏi.

"Quê tượng hiển thị, đại hung, tất tử chi cục." Linh Huyền trầm giọng nói.

Ba người bọn họ đều là Dương Thần đại viên mãn, đứng ở đỉnh cao thế giới, thiên hạ này, kẻ có thể sát hại bọn họ, không quá số người trên một bàn tay.

Ba người liên thủ, không dám nói thiên hạ vô địch, nhưng cũng không thể là điềm đại hung.

"Cái gì? Đại hung!” Nguyên Tùng kinh ngạc.

"Ba người chúng ta liên thủ, kẻ nào có thể sát hại chúng ta!"

Trong lòng mấy người Trường Diệu, càng dấy lên sóng to gió lớn.

Ba vị trụ cột tông môn xuất thủ, vậy mà lại là đại hung, tất tử chỉ cục, chuyện này sao có thể.

"Đại hung? Chẳng lẽ là mấy lão bất tử của Thiên Tông muốn mai phục sát hại chúng ta?” Dận Khư lên tiếng.

Thiên hạ này, ngoại trừ vị đại yêu cái thế trong Thập Vạn Đại Sơn kia, còn có vị đại yêu trong Đông Hải kia, thì chỉ có mấy vị cường giả của Thiên Tông là thực lực mạnh hơn bọn họ một bậc.

"Hẳn là không phải, vị tướng quân Đại Ngụy kia, chúng ta đã điều tra qua, không phải người của Thiên Tông, Thiên Tông cũng không có tình huống gì dị thường." Trường Diệu lên tiếng nói.

"Việc này, hãy đi điều tra rõ ràng, rốt cuộc là thực lực kẻ kia cường đại, trên cơ chúng ta, hay là có thế lực nào, đang cố ý nhắm vào Côn Luân ta." Dận Khư nói với mấy người Trường Diệu.

"Vâng, lão tổiI"

Một quẻ của Linh Huyền khiến Côn Luân Đạo Tông tạm dừng kế hoạch trả thù.

Cũng khiến ba người vô hình trung giữ lại được một mạng!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right