Chương 405: Lão binh gặp nạn, Tư Mã thị truy sé
C 405: Lão binh gặp nạn, Tư Mã thị truy sé
C 405: Lão binh gặp
nạn, Tư Mã thị truy sát (2)
"Tự Mã thị vô sỉ, lão phu cho dù có bỏ mạng, cũng phải kéo một trong các ngươi xuống suối vàng." Trong lòng lão binh đã định liều chết.
Cho dù có vong mạng, hắn cũng phải kéo theo một tên.
"Chỉ bằng ngươi?!"
Tư Mã Vô Cữu cười lạnh, một Đại Tông Sư trung kỳ cỏn con mà thôi.
Bọn hắn có hai Đại Tông Sư trung kỳ, một Đại Tông Sư hậu kỳ, một Đại Tông Sư sơ kỳ, bốn cường giả liên thủ, nếu còn bị liều chết kéo theo một kẻ, thì đúng là trò cười cho thiên hạ.
"Ngoan ngoãn thúc thủ chịu trói, may ra còn có thể bảo toàn tính mạng.”
Một Đại Tông Sư khác của Tư Mã gia lên tiếng.
"Ha ha, ngươi coi lão phu là kẻ ngu si." Lão binh cười nhạo.
Ngươi tưởng lão phu là con nít lên ba chắc?!
"Chịu chết đi!"
Tư Mã Vô Cữu nổi giận, một bước vọt tới, vung quyền đánh về phía lão binh.
Lão binh nhanh chóng ngưng tụ huyết khí, hình thành cương khí hộ thể, đồng thời cũng vung quyền chống đỡ. Âm!!
Lão binh bị một quyền đánh bay, cổ họng ngòn ngọt, một ngụm máu tươi phun ra.
Sau đó mượn lực này, hắn tiếp tục bôn tẩu.
Tư Mã Vô Cữu này có tu vi Đại Tông Sư hậu kỳ, thực lực mạnh hơn hắn quá nhiều.
Một khi bị cuốn lấy, đối mặt với bốn Đại Tông Sư, hắn sẽ nhanh chóng thất bại, bị người của Tư Mã thị bắt giữ.
Muốn sống sót, chỉ có cách liều mạng chạy trốn.
Cho dù trong lòng tuyệt vọng, nhưng chỉ cần còn một tia sinh cơ, hắn sẽ không từ bỏ. Nếu không, hơn hai mươi năm trước, hắn đã bỏ mạng rồi!
"Đuổi theo!"
Thấy lão binh tiếp tục liều mạng chạy trốn, Tư Mã Vô Thượng cùng mấy người kia, tăng tốc truy kích.
Trên đường bôn tẩu, lão binh nhiều lần bị đánh trọng thương, nhưng với ý chí kiên định không từ bỏ, hắn nhiều lần thoát hiểm trong đường tơ kẽ tóc.
"Hà tất phải vùng vẫy như vậy, Mục Phong, nhận mệnh đi!" Tư Mã Vô Thương liên tục lên tiếng, quấy nhiễu tâm thần lão binh.
Lão binh không nghe không thấy, kéo lê thân thể trọng thương liều mạng chạy trốn. Hiện tại chân nguyên trong cơ thể hắn đã cạn kiệt, bắt đầu phải thiêu đốt huyết khí.
Lão binh hiểu rõ, một khi huyết khí cạn kiệt, hẳn thật sự lâm vào tử lộ.
Cùng lúc đó, một đạo quân hùng hậu, đang hăm hở tiến lên phía trước.
Thịnh Hoài An dẫn đại quân trở về, lộ trình vừa vặn đụng phải lão binh.
Có lẽ thiên mệnh chưa tuyệt, thật sự để hắn tìm được Thịnh Hoài An.
Rầm rầm!
Tiếng vó ngựa phi nước đại vang vọng như sấm rền, rung chuyển đất trời.
Lão binh từ xa nhìn thấy trên thảo nguyên xuất hiện một đội quân, trên soái kỳ của đội quân đó có viết một chữ "Thịnh" thật lớn.
Nhìn thấy soái kỳ phía trước, lão binh mừng rỡ, trời cao phù hộ, để hắn thật sự gặp được Thịnh Hoài An.
Nhìn thấy cứu tỉnh, lão binh liều mạng nhằm hướng đó mà chạy trốn.
Đại quân xuất hiện phía trước, bốn người Tư Mã Vô Thương đương nhiên cũng nhìn thấy.
Thịnh Hoài An hồng bào kim giáp, giục ngựa lao đi, nhanh chóng đến trước mặt lão binh. "HíI"
Hắn ghìm cương tuấn mã, nhìn lão binh toàn thân đầy máu tươi và vết thương, mày kiếm cau lại.
"Hoài An, thật tốt quá, ta còn tưởng hôm nay phải bỏ mạng ở đây rồi." Lão binh cười nhợt nhạt nói.
"Thúc phụ, chuyện này là sao?” Trong mắt Thịnh Hoài An đầy sát khí, hỏi.
"Những người kia, là người của Đại Sở Tư Mã gia, đã tìm ra hành tung của ta, ta chạy đến thảo nguyên, bị bọn họ truy sát, may mắn gặp được ngươi, nếu không cái mạng già này của ta e rằng khó giữ." Lão binh thoát hiểm trong đường tơ kẽ tóc, lòng vẫn còn sợ hãi nói.
Hơn hai mươi năm trước, hắn cũng bị người của Tư Mã gia tộc truy sát như vậy.
Thịnh Hoài An lấy từ trong không gian ra một lọ đan dược trị thương cấp bảy, những đan dược này đều được tìm thấy trong nhẫn không gian của cường giả Dương Thần Côn Luân Đạo Tông bị hắn chém giết.
"Thúc thúc, đây là đan dược trị thương cấp bảy, thúc mau uống đi. Còn mấy người kia, ta tiễn bọn chúng lên đường." Thịnh Hoài An nói.
Lão binh nhận lấy bình ngọc, gật đầu: "Được, bọn chúng giao cho ngươi." Sau đó lấy đan dược ra uống để trị thương.
Bốn người Tư Mã Vô Thương đuổi đến, nhìn Thịnh Hoài An, trong mắt thoáng qua một tia sát ý.
Chỉ là Đại Tông Sư sơ kỳ, cũng dám xen vào chuyện của bọn họ?
Không sai, khí tức toát ra từ Thịnh Hoài An, chính là Đại Tông Sư sơ kỳ.
"Các hạ là ai, người này là kẻ thù của chúng ta, tại sao lại xen vào chuyện của người khác, không sợ rước họa vào thân sao." Tư Mã Vô Thương lạnh lùng nói.
"ồn ào!!"
Thịnh Hoài An lười nói nhảm, chỉ là vài con ruồi, cứ tùy ý đập chết là XOng.
Hắn trực tiếp tung ra một quyền.
Đồng tử của bốn người Tư Mã Vô Thương lập tức co rút lại, sau đó, không còn sau đó nữa.
Bốn người bị một quyền đánh nổ thành huyết vụ, tan thành mây khói.
"Tư Mã gia, ta còn chưa ởi tìm các ngươi, các ngươi đã tự tìm đến cửa rồi." Thịnh Hoài An lạnh lùng nói, nếu không phải vừa khéo gặp được, chỉ sợ lão binh đã chết trong tay Tư Mã gia rồi.
Đại quân tiến đến gân.