Chương 407: Thịnh Võ Vương! (2)

person Tác giả: Mộng Duy Ngư schedule Cập nhật: 01/02/2026 12:47 visibility 4,668 lượt đọc

Chương 407: Thịnh Võ Vương! (2)

C 407: Thịnh Võ Vương! (2)

C 407: Thịnh Võ Vương! (2)

Thịnh Hoài An được sắc phong làm Võ Vương, bọn họ vô cùng vui mừng. Thịnh Hoài An trở thành Võ Vương, tiên đồ của bọn họ cũng sẽ ngày càng sáng lạn, rộng mở.

"Tham kiến Thịnh Võ Vương!"

Thấy Thịnh Hoài An được phong làm Võ Vương, những thương đội kia, ai nấy đều hô vang, hướng về Thịnh Hoài An cúi đầu.

"Chư vị miễn lễ!" Thịnh Hoài An giơ tay, những người đang khom lưng hành lễ, đầu được một cỗ lực lượng nâng dậy.

"Quả nhiên, tu vi của Thịnh Võ Vương đã đạt đến cảnh giới Võ Thánh không thể tưởng tượng nổi kia."

Không ít người thầm nghĩ trong lòng.

Tiểu HỈ Tử lại sai người mang một bộ Hắc Long bào ra.

"Thịnh Võ Vương điện hạ, đây là vương bào của ngài." Tiểu Hỉ Tử mở miệng nói.

"Ùm!"

Thịnh Hoài An vung tay, bộ Hắc Long bào kia đã bị hắn thu lại.

"Đi, về quân doanh, tối nay ăn mừng khải hoàn." Thịnh Hoài An hô lớn.

"Vâng!" “Hoan hô!”

Các tướng sĩ ai nấy đều hân hoan hô vang.

"Công công ở lại, cùng chúng ta ăn mừng." Thịnh Hoài An lại nói với Tiểu HỈ Tử.

"Không được, Thịnh Võ Vương điện hạ, ta còn phải hồi kinh, phục mệnh với bệ hạ." Tiểu Hỉ Tử mỉm cười nói.

"Vậy được, Vương Ngũ, đưa chút ngân lượng cho công công, để dùng trên đường.” Thịnh Hoài An nói.

Vương Ngũ lấy ra một trăm lượng bạc đưa cho Tiểu Hỉ Tử.

"Tạ ơn Võ Vương miện hạ." Sau khi nhận được ngân lượng, Tiểu Hi Tử liền dẫn người cáo từ về kinh. Trở lại quân doanh, đại quân bắt đầu chuẩn bị tiệc tối.

"Tạ ơn trời đất, thúc phụ đã tìm được bọn họ bình an." Hồ Binh thấy lão binh không sao, vui mừng nói.

Khi đó bốn tôn Đại tông sư liên thủ mà đến, lão binh không địch lại phải bỏ chạy, bọn hắn cũng chẳng giúp được gì, vẫn luôn lo lắng.

Bây giờ thấy lão binh bình yên, bọn hắn mới an tâm.

"Ta còn tưởng sau này không thể gặp lại được nữa, Thập trưởng!" Trương Đại Ngưu lau nước mắt nói.

"Khóc cái gì mà khóc, thật xui xẻo, ta có phải đã chết đâu mà ngươi khóc tang ta. Ta số lớn, không chết được!" Lão binh trừng mắt nhìn Trương Đại Ngưu.

Con trâu đần này, thật sự đần độn đến mức khiến người ta đau đầu.

Hà Tây quận thành sắp xây xong, rất nhiều thương đội cũng dựng lều xung quanh quận thành.

Hà Tây quận cũng dần náo nhiệt hẳn lên.

Mấy chục vạn người trên mảnh thảo nguyên này, đủ để hình thành một tòa đại thành.

Đêm đến, tiệc mừng được tổ chức, không ít thương đội cũng bị bầu không khí náo nhiệt cuốn theo, cùng nhau tham gia. ...

Hà Tây quận thành, phủ nha, đường chính đã xây xong, trung tâm thành, từng tòa nhà năm tầng sừng sững mọc lên, dưới mái hiên treo đèn lồng đỏ rực.

Đường phố rộng rãi sạch sẽ, có thể chứa bốn cỗ xe ngựa cùng chạy song song.

Ra khỏi vòng trung tâm, là nơi ở của bách tính bình thường, đều là nhà hai tâng một sảnh.

Trong tay Thịnh Hoài An có mấy chục vạn nô lệ, xây một tòa cổ thành, cũng không cần quá nhiều thời gian.

Thế gian ồn ào náo động, Thịnh Hoài An thụ phong Võ Vương, tin tức truyền khắp toàn bộ Đại Ngụy, có người hâm mộ, ắt có kẻ đố ky. Đại Ngụy lại có thêm một tôn Võ Vương, khí thế càng thêm hưng thịnh.

Thịnh Hoài An đi tuần tra một vòng quá trình xây dựng Hà Tây quận thành.

Tất cả đều được xây dựng theo yêu cầu của hắn, đường phố trong thành xuyên suốt đông tây nam bắc, đường rộng thênh thang, từng tòa nhà cao vút mọc lên.

Hai bên đường đều là những cửa tiệm bỏ trống.

Đối với những cửa tiệm này, đã có vô số kẻ thèm thuồng.

Không ít quan viên, thế gia, đều cậy nhờ các mối quan hệ, tìm đến tận nơi Trân Tri Phủ, chỉ mong mưu đoạt những cửa tiệm kia.

Chỉ đáng tiếc những cửa tiệm này, Hoài An Vương đã dặn dò qua, hắn có đại sự cần dùng, bất kể ai đến nhờ vả đều vô ích.

"Vương gia, những cửa tiệm này đã có không ít kẻ nhòm ngó, vô số người tìm đến ta, khiến ta cả ngày đau đầu." Trần Tri Phủ lên tiếng.

"Không sao, ngươi cứ từ chối hết là được, nói rằng ta sẽ thông báo sau, đến lúc đó, ta sẽ công khai bán đấu giá, ai trả giá cao thì bán cho kẻ đó." Hoài An Vương mỉm cười.

"Một khi thông thương với Tây Vực, Hà Tây quận thành của chúng ta, đến lúc đó, sẽ khôi phục sự phồn hoa và náo nhiệt như xưa." Trần Tri Phủ tràn đầy kỳ vọng. "Đó là điều tất nhiên, chỉ có điều, muốn thông thương, còn cần tiêu diệt Cao Nguyên Hồ Yết đang chiếm giữ vùng đất giữa Hà Tây và Tây Vực."

"Qua mấy ngày nữa, ta muốn đi một chuyến đến Đại Sở, đợi ta trở về, diệt trừ đám Cao Nguyên Hồ Yết kia, là có thể thông thương với Tây Vực.”

Hoài An Vương vốn không để đám Cao Nguyên Hồ Yết vào mắt.

Nếu hắn muốn, bây giờ có thể khởi binh, đi diệt trừ đám Cao Nguyên Hồ Yết kia.

Nhưng bây giờ hắn cần phải đi một chuyến đến Đại Sở trước.

Đại Sở Tư Mã thị suýt chút nữa đã giết chết lão binh, mối thù này không thể không báo.

Hắn cũng cần nửa sau của Đại Nhật Tâm Kinh, Đại Sở là nhất định phải đi một chuyến.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right