Chương 688: Huynh đệ ta đi trước một bước (1)
C 688: Huynh đệ ta đi trước một bước (1)
C 688: Huynh đệ ta đi trước một bước (1)
"Ha ha, phát tài rồi, phát tài rồi." Nam Cung Tê ra sức đào Cửu Thiên Tinh Thần Sa.
Thứ Cửu Thiên Tinh Thần Sa này, bên ngoài vô cùng hiếm thấy, rất khó tìm được.
Mỗi một hạt Tinh Thần Sa, đầu nặng tựa một ngôi sao, thêm vài hạt Cửu Thiên Tinh Thần Sa vào vũ khí, đều có thể luyện chế thần binh, trở thành vũ khí của cường giả Trường Sinh Cảnh.
"Nhiều Tinh Thần Sa như vậy, nếu luyện chế thành một biển Tinh Thần, đánh ra, cường giả Trường Sinh Cảnh cũng phải thoái lui ba phần." Ánh mắt Nam Cung Tề tỏa sáng rực rỡ.
"Ăn chút thịt nướng trước đi, nếm thử món Hồng Thiêu Sư Tử Đầu ta làm." Thịnh Hoài An lên tiếng.
"Đại ca cứ dùng, đừng để ý đến ta, ta muốn đào hết Tinh Thần Sa này đi, nếu để lại một hạt, sẽ bị trời phạt." Nam Cung Tề từ chối, ăn thịt khi nào mà chẳng được.
Nếu bỏ lỡ cơ hội này, sau này khó mà có cơ duyên tìm được mỏ Cửu Thiên Tinh Thần Sa như vậy.
Nhìn ánh mắt Nam Cung Tề lấp lánh ánh sáng của kẻ say mê tiền tài, Thịnh Hoài An bất đắc dĩ, mỏ Cửu Thiên Tinh Thần Sa ở ngay đây, có chạy đi đầu được chứ?
"Hắn không ăn, chúng ta ăn!" Lâm Thu Vẫn tựa như tiên tử ăn mãi không no, một bên tế luyện Tinh Thần Sa, dung nhập vào chiến giáp và thần thương, một bên dùng thịt nướng và Hồng Thiêu Sư Tử Đâu.
Một con Hoàng Kim Sư Tử, Thịnh Hoài An ăn một phần ba, hai phần ba còn lại đều lọt vào bụng nàng.
Luyện hóa tỉnh khí mênh mông kia, tẩy lễ huyết khí nhục thân, thể phách và khí huyết chân nguyên của nàng, đang dần dần lớn mạnh.
Ăn xong thịt Hoàng Kim Sư Tử, Thịnh Hoài An cũng gia nhập vào hàng ngũ đào Tinh Thần Sa. Trong Hỗn Độn Bí Cảnh này, địa chất vô cùng cứng rắn, với thực lực của bọn hẳn, thêm vào thần binh lợi khí, cũng chỉ có thể từ từ đào bới.
Trong lúc đó, cũng có sinh linh tới gần, muốn dò xét ba người Thịnh Hoài An đang làm gì.
Nhưng bị Lâm Thu Vẫn nhất thương tiêu diệt, máu nhuộm đỏ cả bầu trời, liên không sinh linh nào dám tới gần nữa.
Hỗn Độn Bí Cảnh rộng lớn, cơ duyên vô số, hà tất phải vì vậy mà bỏ mạng?
Lâm Thu Vẫn tế luyện mấy trăm hạt Cửu Thiên Tinh Thần Sa vào ngân sắc chiến giáp và thần thương, sau đó liền dừng tay. Giờ đây, ngân sắc chiến giáp và ngân thương của nàng kiên cố nặng trĩu, đã có biến đổi không nhỏ, giới hạn càng cao hơn.
Trên ngân sắc chiến giáp ánh lên thần quang màu lam như tỉnh thần, ngân thương kia nặng tựa có thể đè sập thương khung, tản ra uy thế nhiếp nhân tâm thần.
Lâm Thu Vẫn khẽ run mũi thương, liền xé rách hỗn độn hư không.
Kế đến, Cửu Thiên Tinh Thần Sa mà Thịnh Hoài An và Nam Cung Tề đào được, nàng đều không thu lấy, mà để cả vào túi hai người.
"Trở về, ta muốn tế luyện một mảnh tỉnh hà, dùng ngập trời tỉnh thần đánh ra, xem ai có thể chống đỡ." Nam Cung Tê vẻ mặt ước mơ, phảng phất thấy được bộ dáng bản thân tung hoành tỉnh hải.
Thịnh Hoài An cũng không phá vỡ ảo tưởng của hắn, nhân sinh mà, luôn phải có chút mong chời
Đến cuối cùng, hai người thiếu chút nữa đào xuyên cả đất, thực sự là một hạt Cửu Thiên Tinh Thần Sa cũng không tìm thấy, lúc này mới thôi.
Hai người thu hoạch được hơn ngàn hạt Cửu Thiên Tinh Thần Sa, khiến Nam Cung Tề cười đến không ngậm được miệng.
"Ha ha, lần này đến Hỗn Độn Bí Cảnh, thu hoạch nhiều Cửu Thiên Tinh Thân Sa như vậy, đáng giá!" Cho dù phía sau không có thu hoạch gì, chuyến đi bí cảnh này cũng có thể xưng là đại phong hậu, đại cơ duyên.
"Đi thôi, ta đói rồi, tìm thức ăn thôi!" Lâm Thu Vẫn lên tiếng.
Hai ngày nay, Thịnh Hoài An và Nam Cung Tề đào Tinh Thần Sa, nàng đều canh giữ, không thể ra ngoài săn bắn, lại thấy thèm thuồng.
"ĐỊH"
Nam Cung Tê nhảy nhót, rất mực cao hứng.
Ba người một đường tìm kiếm, thấy thân dược linh trân, đều thu vào túi, gặp cổ thú, liền đánh cho hấp hối, Thịnh Hoài An lại ra tay, chém giết con mồi, rồi bắt đầu trổ tài mỹ thực.
Ba ngày thời gian, bọn hắn đã ăn hai mươi ba đầu cổ thú cường đại, Thịnh Hoài An cũng tiếp tục thu hoạch được hơn hai trăm vạn điểm sát lục.
Thịnh Hoài An và Nam Cung Tề, thực lực, thể phách, huyết khí, đều có tăng trưởng không nhỏ.
Dù đã dùng qua huyết nhục của rất nhiều cổ thú, luyện hóa vô số tỉnh khí, Thịnh Hoài An vẫn chưa thể phá vỡ được bình chướng.
"Hống!!"
Một tiếng thú rống giận dữ vang vọng, đất trời chấn động.
Chỉ thấy phía chân trời, một con Thần Viên khổng lồ đang lao đến.
Nam Cung Tề sắc mặt đại biến, lộ vẻ khó coi: "Không ổn, là Bàn Tinh Cự Viên trưởng thành! Sao nó lại đuổi đến tận bí cảnh này?"
Thịnh Hoài An cũng cảm nhận được khí thế áp bức từ Bàn Tinh Cự Viên kia, thần sắc khẽ biến.
Hắn liếc nhìn Nam Cung Tề, tên đáng chết này, có lúc nào đáng tin cậy không?