Chương 706: Cho ta đánh đến chết đi! (2)
C 706: Cho ta đánh đến chết đi! (2)
C 706: Cho ta đánh đến chết đi! (2)
Khi đến gần, thấy bóng dáng phía trước có chút quen thuộc, Nam Cung Tề mừng rỡ, chẳng phải hảo đại ca của hắn saol
"Đại ca, đại ca, mau cứu ta với, ta bị truy sát!" Nam Cung Tề khản cả cổ họng mà la lớn.
Thịnh Hoài An thấy kẻ đang đến gần là Nam Cung Tề, nhướng mày, khéo thật, chẳng phải "hảo" đệ đệ của hắn saol
"Hư trương thanh thế!" Bốn kẻ truy sát Nam Cung Tề phía sau cười lạnh.
"Vị đạo hữu phía trước, kẻ này cướp đoạt đồ vật của chúng ta, xin đừng nhúng tay vào ân oán này!”
"Đại ca, mau tới giúp ta, bọn chúng muốn cướp ta!" Nam Cung Tê thấy Thịnh Hoài An, càng ra sức bay nhanh về phía hắn.
Nhìn Nam Cung Tề bay tới, khóe miệng Thịnh Hoài An cong lên một nụ cười, hảo đệ đệ, xem ca ca đây thương "yêu" ngươi thế nào!
Nam Cung Tề kích động chạy tới, chỉ thấy Thịnh Hoài An đột nhiên giơ tay lên, một chưởng vỗ tới tấp.
"Bốp!!"
"Ái da, đại ca người đánh ta làm gìl!" Nam Cung Tề thảm thiết kêu lên rồi bay ngược ra ngoài.
Bốn kẻ đuổi tới cũng ngơ ngác, đây là tình huống gì? Gặp phải kẻ cướp giữa đường rồi sao?!
Đây chính là con mồi của bọn chúng!
"Vị đạo hữu này, kẻ này là con mồi của chúng ta." Một gã lục bào nhìn Thịnh Hoài An nói.
"Các ngươi cứ tự nhiên, đừng để ý đến ta, đánh chết cũng không saol" Thịnh Hoài An khoát tay, ra hiệu cho mấy người muốn làm gì thì làm, không cần để ý đến hắn.
"Không phải, đại ca, Ngạn Tổ huynh, xin dừng tay, ta sai rồi! Lúc đó ta không nên chạy trước mặt huynh!" Nam Cung Tề vội vàng kêu lớn.
Hắn biết đây là trả thù việc khi trước đã chạy trước mặt gã.
Bốn người kia thấy vậy liên nhận ra dường như cả hai quen biết nhau thật. Nếu muốn động thủ, có lẽ phải phân ra hai người để đối phó Thịnh Hoài An.
"Các ngươi cứ động thủ đi, đánh hắn, đánh cho ta đến chết! Ta tuyệt không nhúng tay vào!” Thịnh Hoài An không để ý tới Nam Cung Tề, nhìn bốn người kia nói.
Bốn người hai mặt nhìn nhau, rốt cuộc có nên xuất thủ hay không đây!
"Động thủi Giết cả hail Cướp một người cũng là cướp, cướp hai người cũng vậy!" Một người trong đó lập tức nói. "GiếtI!"
Bốn người kia động thủ, hai người giết về phía Nam Cung Tề, hai người còn lại lao về phía Thịnh Hoài An.
"Hừ, không nghe lời, tự tìm đường chết!"
Thấy đám người kia không đánh Nam Cung Tề, lại dám xông về phía mình, Thịnh Hoài An lập tức không nói lời thừa thãi, vung Thần Quyền oanh tới.
Nhìn Thần Quyền nóng rực bá đạo của Thịnh Hoài An trấn áp xuống, trong lòng hai người kia dâng lên một tia hoảng sợ khó hiểu.
Quyền ấn nóng rực, mang theo ý chí vô địch trấn áp hoàn vũ, khiến người ta không khỏi run rẩy.
"Chết tiệt, thực lực của người này có chút quái dị!"
"Phòng ngự!!"
Hai người kia đột nhiên cảm thấy không thể địch lại, nhanh chóng chuyển công thành thủ, tế ra phòng ngự thần binh ngăn cản quyền ấn của Thịnh Hoài An.
"Ầml!"
Một quyền rơi xuống, quyền quang sáng chói san bằng tất cả.
"Phụt!!"
Thần binh phòng ngự vỡ tan tành, hai người kia bị đánh bay ngược ra ngoài, miệng thổ huyết, thần sắc kinh hãi. Hai gã Võ đạo tu sĩ Bán Bộ Trường Sinh Cảnh, lại không thể đỡ nổi một quyền của Thịnh Hoài An.
"Chỗ này thật gai góc, mau lui!" Hai người kia kinh hãi thốt lên.
"Muốn chạy trốn?"
Thân ảnh Thịnh Hoài An chợt lóe, liên xuất hiện ở sau lưng hai người kia, một quyền oanh kích,"Ầm" một tiếng vang lên, hai kẻ liên hóa thành một đoàn huyết vũ.
Một quyền oanh sát hai cường giả Bán Bộ Trường Sinh Cảnh, Nam Cung Tề cùng hai cường giả còn lại đều kinh hãi tột độ.
"Mau đi!"
Vừa thấy đồng bạn bị hai quyền oanh sát, hai người còn lại vội vàng quay người bỏ chạy.
"Không nghe lời còn dám chạy? Muốn chết!" Thịnh Hoài An như một đạo thần hồng, nhanh chóng đuổi theo.
Lòng bàn tay như sấm, một chưởng đánh ra, hai người kia cũng bị cường thế chém giết.
"Ực!" Nam Cung Tê không khỏi hít một ngụm khí lạnh.
Vị đại ca tốt này của hắn, thực lực sao bỗng nhiên trở nên cường đại, biến thái đến vậy?