Chương 737: Đao lui chư địch (1)
C 737: Đao lui chư địch (1)
C 737: Đao lui chư địch (1)
Thịnh Hoài An cũng không hề nhàn rỗi, thân như điện chớp, lao thẳng về phía Niết Bàn Thần Thụ.
Cứ chờ đợi thêm, hắn sợ người khác cướp mất Niết Bàn Thần Quả.
Lâm Thu Vẫn cùng Thịnh Hoài An xông về phía Niết Bàn Thần Thụ, những cường giả Trường Sinh Cảnh khác, tự nhiên không cho phép việc đó.
Lúc này, kẻ nào dám xông về phía Niết Bàn Thần Quả Thụ, kẻ đó ắt sẽ bị mọi người hợp sức vây công.
"Ngăn bọn chúng lại!"
Hơn mười vị cường giả Trường Sinh Cảnh ra tay, thần thông vô lượng, đạo tắc mờ mịt, đồng loạt oanh kích về phía Thịnh Hoài An và Lâm Thu Vẫn.
"Cẩn thận!"
Thịnh Hoài An thấy vậy vội vàng hô lớn.
Trên người Lâm Thu Vẫn, ngân sắc chiến giáp hiện lên, đạo tắc thần văn lấp lánh. Các loại thần thông đánh tới, dưới sự chống đỡ của thần giáp, chặn được phần lớn công kích.
Thịnh Hoài An thi triển Đại Nhật Bất Hủ Thân, kim quang rực rỡ, phù văn đạo tắc bao quanh.
"Ầml!"
Sức mạnh cường đại đánh hắn bay ra ngoài, khiến khí huyết trong cơ thể hắn cuồn cuộn, khóe miệng tràn máu.
"Quả nhiên không tầm thường, khó trách có thể oanh sát hai vị cường giả Trường Sinh Cảnh của Tôn gia." Vài vị cường giả Trường Sinh Cảnh thần sắc ngưng trọng.
Đừng thấy tiểu tử này tuổi còn trẻ, tu vi bán bộ Trường Sinh Cảnh, nhưng thực lực này, còn mạnh hơn cả bọn hẳn.
"Giết!I!"
Thịnh Hoài An vung quyền, liền đánh về phía một người tu vi trung kỳ.
Có hai người thừa cơ muốn tiếp cận Niết Bàn Thần Thụ, lại bị những người khác liên thủ đánh lui.
Giờ phút này, ai dám xông lên đầu tiên vê phía Niết Bàn Thần Thụ, ắt sẽ trở thành mục tiêu công kích của mọi người.
Lâm Thu Vẫn giết vê phía Hỏa Long kia, người khác có lẽ cảm thấy đối phó với con Song Đầu Hỏa Long này là vướng víu, nhưng nàng chỉ muốn ăn thịt rồng.
Thấy Lâm Thu Vẫn chủ động đối đầu với Hỏa Long kia, những người khác cũng vui vẻ để mặc nàng ta.
Hiện tại, đám cường giả Trường Sinh Cảnh, ai cũng không muốn để người khác đoạt được Niết Bàn Thần Quả, lẫn nhau hỗn chiến, đều đang tìm cơ hội, muốn tiêu diệt đối thủ hoặc là tìm thời cơ cướp đi Niết Bàn Thần Quả.
Vị cường giả Trường Sinh Cảnh của Diệp gia đại chiến với Thịnh Hoài An, đối mặt với quyền ý bá liệt của hắn, cũng không khỏi kinh hãi.
Quyên ý bá liệt nóng cháy đến nhường này, rốt cuộc là làm sao lĩnh ngộ ra?!
Giờ khắc này, tất cả sinh linh đều đang nhìn về phía đại chiến phía trước, nhiều cường giả Trường Sinh cảnh ra tay như vậy, thần uy vô lượng. Dưới Trường Sinh cảnh, ai dám tới gần?
Đạo tắc thần văn, đều có thể chấn sát Võ Tiên và Bán Bộ Trường Sinh cảnh.
Diệp Vô Ưu và Tần Vũ liếc nhau, trong ánh mắt mỗi người, chiến ý bừng bừng.
Thứ Thành Quan Hy kia còn dám xông lên đại chiến với cường giả Trường Sinh cảnh, bọn hắn có gì phải sợ?
"Giết!"
"Chiến!"
Hai người cũng xông lên, tham gia đại chiến, mỗi người đối đầu với một cường giả Trường Sinh cảnh.
"Cút ngay!"
Cường giả Trường Sinh cảnh bị hai người tìm tới giận dữ, thứ a miêu a cẩu gì cũng dám ra tay với cường giả Trường Sinh cảnh sao?
Nhưng không thể không nói hai người rất mạnh, cường giả Trường Sinh cảnh bình thường, hoàn toàn không thể áp chế được hai người.
Nơi này đánh đến mức hỗn độn khí cuồn cuộn, thần quang mờ mịt, ức vạn đạo hà quang bay tứ tung, ai cũng muốn là kẻ đầu tiên xông lên hái Niết Bàn Thần Quả, nhưng đều bị người khác liên thủ đánh trở về.
Không ai muốn để người khác cướp trước cơ hội.
Đánh nhau một hồi, Thịnh Hoài An liền đổi đối thủ, cùng Lâm Thu Văn đối phó với đầu Hỏa Long kia.
Hắn định trước tiên sẽ săn giết đầu Song Đầu Hỏa Long này.
Sau đó đi cướp đoạt Niết Bàn Thần Quả kia, lúc này một đám cường giả hỗn chiến, không ai muốn để người khác tiến lên, cướp được tiên cơ.
Thay vì vậy, chỉ bằng trước liên thủ với Lâm Thu Vẫn chém giết con Hỏa Long này.
"GiếtI!"
Thịnh Hoài An và Lâm Thu Vẫn liên thủ, Song Đầu Hỏa Long liền rơi vào thế hạ phong, không ngừng bị hai người trọng thương.
"Hống!!"
Song Đầu Hỏa Long gầm thét, bốn mắt đỏ ngầu, hai đầu rồng phun ra Hỏa Diễm Thần Thông, hóa thành biển lửa, đánh về phía Thịnh Hoài An và Lâm Thu Vẫn. "Phát"
Thịnh Hoài An một quyền oanh nát biển lửa ngút trời kia, pháp tắc thần văn đều bị nghiền diệt.
"Phụt!!"
Lâm Thu Vẫn một thương đâm xuyên thân thể Song Đầu Hỏa Long, máu nóng bỏng như nham thạch tuôn trào.
"Ngao...”
Song Đầu Hỏa Long thống khổ gào thét, long trảo xé rách hư không, chộp về phía Lâm Thu Vẫn, trên long trảo khổng lồ, tràn ngập ngọn lửa, pháp tắc thần văn lượn lờ.
"Phượng Triều Hoàng!"
Lâm Thu Vẫn ngân thương hóa phượng, quang mang rực rỡ, một đạo ngân phượng lao thẳng vào long trảo to lớn như núi.