Chương 772: Phá trận, Sát Thần! (2)
C 772: Phá trận, Sát Thần! (2)
C 772: Phá trận, Sát Thần! (2)
Nam Cung Tình Nhã cùng những đệ tử kiệt xuất của Nam Cung gia tộc, nhìn Thịnh Hoài An anh tư vô địch, trong mắt tràn đầy vẻ sùng bái.
Quá tuấn mỹ, quá mạnh mẽ!
Thịnh Hoài An đứng sừng sững ở đó, tựa như nhân vật chính của đất trời, khiến vô số người không khỏi ghé mắt.
"Phát!"
Thịnh Hoài An thanh âm như sấm rền, vang vọng đất trời, đồng thời, quyên ấn sáng chói vô cùng, mãnh liệt oanh kích lên Từ Gia Thần Thành đại trận.
"Âm!"
Một tiếng nổ kinh thiên, đại trận lung lay sắp đổ kia, ầm nhiên vỡ vụn, không ít cường giả Từ Gia, bị quyền ý khủng bố trấn giết thành huyết vụ.
"Không!!"
Từ Gia gia chủ, trưởng lão, từng người một ánh mắt tràn đầy tuyệt vỌng.
Từ Gia bọn hắn, xong rồi!
"GiếtI!"
Đại trận vừa vỡ, Nam Cung Tề đỏ mắt, giống như một đạo thần hồng xông thẳng vào.
Thịnh Hoài An một quyền oanh nát Từ Gia Thần Thành đại trận, thần uy vô lượng, trong Từ Gia Thần Thành, vô số điện vũ hóa thành phế tích, không ít tộc nhân bỏ mạng.
"Trốn mau, ai chạy được thì chạy!" Từ Gia gia chủ quát lớn, thanh âm truyền khắp cả tòa thần thành.
Giờ khắc này, chỉ cần có thể có người trốn thoát, kéo dài huyết mạch cho Từ Gia, đó là ước nguyện lớn nhất của hắn.
Không ít tộc nhân Từ Gia, đã kinh hoàng thất thố, bắt đầu hoảng loạn bỏ chạy.
Từng đạo thần hồng, xông vê bốn phương tám hướng. "Giết!"
"Tuyệt không thể để một kẻ nào của Từ gia trốn thoát!" Bảy đại gia tộc nhanh chóng hạ quân lệnh, bắt đầu vây giết tộc nhân Từ gia.
"Giết! Liều chết được một tên là được, cầm chân chúng, tranh thủ thời gian cho tộc nhân Từ gia đào tẩu!" Từ gia chủ hô lớn, dẫn theo các trưởng lão trong tộc, xông lên phía trước, muốn cầm chân quân đội của bảy đại gia tộc.
Thế nhưng, Thịnh Hoài An đã động thủ!
Hắn vung quyền oanh kích, quyên ấn tựa như thái dương trụy lạc, vô số thần tắc đạo văn cuồng vũ giữa trời đất. Nhìn quyền ấn đang giáng xuống, thần uy mênh mông kia, khiến cho các trưởng lão Từ gia trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi vô biên.
"Không!!"
"Âm!"
Một vòng đại nhật rực rỡ rơi xuống, chỉ thấy từng đạo thân ảnh kia, giống như khói bụi, hóa thành hư vô.
Quân đội của bảy đại gia tộc đang chuẩn bị động thủ, từng người ngây ngốc đứng trân tại chỗ.
Từ gia chủ, cùng mấy chục vị trưởng lão tu vi Bán Bộ Trường Sinh Cảnh, Võ Tiên Cảnh, toàn bộ bị một quyên trấn sát, hóa thành tro bụi, tiêu tán không còn. “Ức, thật đáng sợ!”
"Cũng may chúng ta xông lên chậm, nếu không chẳng phải ngay cả chúng ta cũng bị oanh sát rồi saol"
Quân đội của mấy đại gia tộc, nhìn ánh mắt của Thịnh Hoài An, lóe lên vẻ kinh hoàng, cường giả này, quá mức khủng bố.
Nhìn thế lực trên Võ Tiên của Từ gia, trong nháy mắt đã bị Thịnh Hoài An một quyền oanh sát hơn phân nửa, cho dù là Nam Cung Phú đẳng cường giả Trường Sinh Cảnh, đều nhịn không được nuốt nước miếng.
Sát ý kia, quá khủng bố, quá mãnh liệt, giống như một tôn Cái Thế Sát Thần giáng lâm. Thịnh Hoài An không để ý đến người của bảy đại gia tộc, hắn nhấc tay đánh ra một mảnh tiên quang pháp tắc, chém về phía những cường giả Võ Tiên Cảnh khác của Từ gia.
"Phụt!!"
Lại là một mảnh huyết quang bắn lên, hơn mười vị cường giả Võ Tiên của Từ gia, liên bị đánh giết, không có một tia sức phản kháng.
"Kẻ này, chẳng lẽ là một tôn Sát Thần hay sao? Sát tính thật lớn!" Liễu Như Phong trong mắt lóe lên một tia sợ hãi.
"Người này, nếu không đến vạn bất đắc dĩ, vạn vạn không thể đắc tội!" Vị trưởng lão Trường Sinh Cảnh của Liễu gia mở miệng nhắc nhở.
"Tứ Tổ, đệ tử đã rõ!" Liễu Như Phong gật đầu.
Hắn ăn no rửng mỡ mới đi đối địch với Thịnh Hoài An, một kẻ đáng sợ như vậy, hắn lấy gì để đối địch?
Ngày thường hắn quả thật có vài phần kiêu ngạo, nhưng không có nghĩa là hắn ngốc!
"Sát tính thật lớn!"
Không chỉ Liễu gia, người của các gia tộc khác cũng đều hướng mắt vê phía Thịnh Hoài An, trong ánh mắt mỗi người đều mang theo một tia e ngại.
Thịnh Hoài An không ngừng ra tay chém giết hơn phân nửa tu sĩ trên cảnh giới Võ Tiên của Từ gia, hung hăng thu hoạch một đợt điểm sát lục, lúc này mới dừng tay.