Chương 774: Dời đi cả tòa Tàng Kinh Các (2)
C 774: Dời đi cả tòa Tàng Kinh Các (2)
C 774: Dời đi cả tòa Tàng Kinh Các (2)
Thịnh Hoài An ném hắn xuống đất, không giết, rồi nhanh chóng hướng về phía Bát Giác Lâu mà đi.
Trong vô số tiên cung điện vũ, tòa cửu trùng Bát Giác Lâu kia, quả thực không mấy nổi bật.
Nhìn thấy sát thần rời đi, Từ Ứng thở phào một hơi, chuẩn bị xoay người bỏ chạy.
Nhưng một ngọn trường thương bổ xuống, hắn còn chưa kịp phản ứng, đã bị chém thành huyết vụ.
"Đại ca ta nói tha cho ngươi, nhưng trường thương trong tay ta thì không!" Nam Cung Tê mặt đầy sát ý nói.
Việc không ngừng chém giết tộc nhân Từ gia, khiến cho ý niệm của hắn thông suốt, thần niệm ý chí bắt đầu viên mãn, không ngừng hướng về phía Trường Sinh Cảnh mà leo lên.
Chỉ cần tiêu diệt Từ gia, chẳng bao lâu nữa, hắn liền có thể dẫn Trường Sinh Thiên Kiếp xuống, vượt qua Trường Sinh Thiên Kiếp, liên có thể đứng vào hàng ngũ Trường Sinh Cảnh, hưởng thọ mười hai vạn năm.
Thịnh Hoài An đến trước Bát Giác Lâu, nơi này đã không còn ai trấn thủ, tộc nhân Từ gia, hoặc là đang bỏ trốn, hoặc là đang liều chết phản kháng. Nhìn lên lầu các với mấy chữ lớn "Tàng Kinh Các”, người kia không hề lừa gạt hắn.
Tàng Kinh Các của Từ gia có cấm chế, không ít người đang công kích đại trận cấm chế, muốn tiến vào bên trong, dọn đi những tàng thư mấy vạn năm của Từ gia.
"Các ngươi lui ra, nơi này ta đã để ý!" Thịnh Hoài An lập tức mở miệng.
Những tộc nhân Phó gia đang công kích cấm chế Tàng Kinh Các kia, xoay người nhìn về phía Thịnh Hoài An.
"Kẻ nào dám..."
Thấy là Thịnh Hoài An, kể vừa mở miệng còn chưa kịp nói hết câu, vội vàng nuốt lời vào trong.
"Thật nực cười! Lại dám quát mắng tôn sát thần thực lực khủng bố này, chán sống rồi sao?"
"Nguyên lai là các hạ, chúng ta đi ngay đây!" Vị cường giả Bán Bộ Trường Sinh Cảnh Phó gia kia cười làm lành nói.
Rồi dẫn tộc nhân chạy trối chết, sợ Thịnh Hoài An động thủ.
"Xem như các ngươi thức thời!" Thịnh Hoài An nhìn đám người kia bỏ chạy, không thèm so đo.
Hiện tại thứ hắn coi trọng, là điển tịch võ đạo kinh thư mà Từ gia thu thập mấy vạn năm nay.
Thái Dương Chân Kinh của hắn, hiện tại còn thiếu tâm pháp kinh văn tu luyện tới Trường Sinh Cảnh.
Cần gấp một lượng lớn điển tịch võ đạo để tham khảo tỉnh túy, từ đó suy diễn.
Nhìn cấm chế trận pháp Tàng Kinh Các của Từ gia, Thịnh Hoài An ra tay phá giải, quả nhiên không tốn bao nhiêu thời gian.
Thịnh Hoài An thân ảnh chợt lóe, liền tiến vào Bát Giác Lâu.
Sau khi tiến vào, mới phát hiện bên trong còn có một thế giới khác, tựa như một tiểu thế giới độc lập.
Bên trong vô cùng rộng rãi, một tòa cung điện hùng vĩ lơ lửng giữa không trung.
"Hảo thủ đoạn!" Thịnh Hoài An không khỏi cảm thán. Bước vào cung điện hùng vĩ kia, bên trong tràn ngập sách vở.
Phần lớn đều là các loại công pháp tu hành võ đạo, hoặc là võ kỹ thần thông.
Thịnh Hoài An liếc nhìn, mừng rỡ khôn xiết, tùy tay nhặt lấy một bộ công pháp võ đạo, quả nhiên không phải loại tầm thường.
Thậm chí chiến trận, luyện chế Tinh Không Chiến Hạm chi pháp, cũng có sách vở ghi chép.
"Không tệ, rất không tệ!"
Thịnh Hoài An vô cùng cao hứng, trực tiếp thu hết tất cả sách vở vào không gian trữ vật, đây đều là những thứ hắn cần.
Sau này mang về, ắt hẳn có đại dụng!
Bên ngoài, thấy Thịnh Hoài An để mắt tới Tàng Kinh Các của Từ gia, mấy gia tộc khác rất ăn ý lựa chọn từ bỏ.
Trường Sinh Cảnh đại viên mãn không ra, ai có thể tranh phong?
Từ bỏ là lựa chọn sáng suốt nhất, dù sao, Từ gia đâu chỉ có Tàng Kinh Các, còn có những thứ tốt khác đang chờ bọn hắn.
Bảo khố Từ gia, bên trong cất giữ vô số sưu tâm kinh thiên động địa, thần khoáng, tiên trân, thần dược, cực phẩm tiên linh ngọc, thứ gì cũng có.
Đủ để bảy đại gia tộc béo bở một phen. Thịnh Hoài An một mình độc chiếm Tàng Kinh Các Từ gia, thu hết kinh thư điển tịch, không ai dám dị nghị.
Cũng không dám dị nghị!
Có được Tàng Kinh Các Từ gia, Thịnh Hoài An liền không tiếp tục cướp đoạt tài nguyên khác.
Trong tỉnh hải, đại chiến đang vô cùng khủng bối