Chương 952: Đạo Vực Liên Minh chỉ chủ
C 952: Đạo Vực Liên Minh chỉ chủ
C 952: Đạo Vực Liên Minh chỉ chủ
Nghe Vô Nhai lão đạo nói vậy, vẻ đề phòng trong mắt Linh Dương Tử mới tan đi phần nào.
Vô Lượng Đạo Tông, đó chính là đạo môn đại tông của Đạo Vực Liên Minh, nếu muốn đối phó Côn Luân Đạo Tông, cũng không cần phải làm vậy.
"Vậy những đạo hữu kia là?" Linh Dương Tử nhìn những người phía sau Thịnh Hoài An.
Thần tộc, Man Thần tộc, Thiên Hồ tộc, Phượng tộc...
Đều là cường giả trong các đại tộc đỉnh cấp. Nếu là Côn Luân Đạo Tông trước kia, hắn hoàn toàn không sợ những người và thế lực này.
Nhưng hiện tại, Côn Luân Đạo Tông suy yếu, bọn hắn trốn đến Đạo Vực Liên Minh này để đặt chân, thật vất vả mới phát triển lên được.
Linh Dương Tử có thể nói là hành sự cẩn thận vô cùng.
"Bọn hắn đều là những người đi theo Hạo Dương đạo hữul” Vô Nhai lão đạo nói.
Không thể nói là nô bộc, tay sai bị Thịnh Hoài An khống chế được, sinh linh cấp bậc của bọn hắn, còn khá coi trọng thể diện.
“Không sai, ta là Thanh Tùng đạo nhân của Thượng Thanh Cung, ta cũng có thể làm chứng!" Thanh Tùng đạo nhân mở miệng nói.
Thượng Thanh Cung, lại là một trong những đạo môn đại tông của Đạo Vực Liên Minh.
Nếu có hai tông này bảo đảm, Linh Dương Tử cũng hơi yên tâm, Thịnh Hoài An hẳn không phải là cừu gia đến gây rối.
Linh Dương Tử thu hồi hộ tông đại trận, tươi cười nói: “Chư vị đạo hữu đến Côn Luân Đạo Tông, có điều thất nghênh, xin thứ lỗi, mời vào, mời vào!”
Thịnh Hoài An cùng những người khác tiến vào Côn Luân Đạo Tông. Nơi này quả thật không thể so sánh với Vô Lượng Đạo Tông. Dù sao cũng chỉ có Linh Dương Tử là cường giả Đạo Quân cảnh sơ kỳ, những tu sĩ Đăng Tiên, Chân Tiên cảnh khác cũng không nhiều.
Côn Luân Đạo Tông, đại điện!
"Chư vị mời ngồi, nếm thử tiên tửu giai hào của Côn Luân Đạo Tông ta!" Linh Dương Tử cười làm lành.
Những người này, ngoại trừ mấy tu sĩ Trường Sinh cảnh kia, những thế lực khác đều mạnh hơn hẳn, bọn hắn chỉ có thể cẩn thận ứng phó.
Sau một hồi hàn huyên, Linh Dương Tử mới mở miệng hỏi.
"Không biết chư vị đạo hữu đến Côn Luân Đạo Tông này có việc gì?” "Ta từ Đạo Võ Giới lưu lạc đến, không biết tọa độ trở về, bởi vậy mới đến Côn Luân Đạo Tông, muốn thỉnh giáo về tọa độ Đạo Võ Giới." Thịnh Hoài An chậm rãi nói.
"Hạo Dương đạo hữu từ Đạo Võ Giới đến? Không biết Côn Luân Đạo Tông ở nơi đó hiện giờ ra sao?!" Linh Dương Tử nhìn Thịnh Hoài An, trong lòng có vài phần nghi hoặc cùng đề phòng.
"Côn Luân Đạo Tông khi ta còn yếu đã đắc tội ta, sau đó bị ta diệt rồi!" Thịnh Hoài An cũng không giấu diếm, trực tiếp đáp.
"Cái gì?"
Linh Dương Tử nghe xong, trợn mắt há mồm! Những người khác cũng ngẩn người, hảo gia hỏa, diệt cả bản tông trước kia của người ta, chuyện này mà cũng được sao?!
"Nếu Linh Dương Tử đạo hữu muốn báo thù, cứ việc đến tìm ta." Thịnh Hoài An thản nhiên nói.
Diệt Côn Luân Đạo Tông ở Đạo Võ Giới, trong lòng hắn không hề có chút hối hận nào.
Dù sao cũng là do Côn Luân Đạo Tông kia tự mình chuốc lấy!
"AiH"
Linh Dương Tử thở dài một tiếng.
Không ngờ lại thành ra thế này, bản tông lại bị diệt vong.
Nói một cách nghiêm túc, bọn hắn vốn là những cường giả từ Côn Luân Đạo Tông đi ra chinh chiến chống lại Cổ tộc, sau đó chiến bại chạy đến Đạo Vực Liên Minh để dừng chân.
Côn Luân Đạo Tông ở Đạo Võ Giới, mới là bản tông chân chính.
Nhưng thời gian thoi đưa, bản tông ở lại Côn Luân Đạo Tông lại bị diệt vong.
Nhìn Thịnh Hoài An, ghen ghét ư? Báo thù ư?
Thôi đi, hắn còn phải dẫn dắt Côn Luân Đạo Tông ngày càng lớn mạnh, truyền thừa hương hỏa tông môn.
Hắn không muốn tông môn bị chôn vùi trong tay mình!
Chỉ cần chi này của bọn hắn còn tồn tại, Côn Luân Đạo Tông cũng coi như chưa diệt vong.
"Hạo Dương đạo hữu nói đùa, nếu là do bọn hắn đắc tội đạo hữu trước, ta cũng không thể vì bọn hắn báo thù." Linh Dương Tử vô cùng thức thời đáp.
ebookshop.vn - ebook truyện dịch giá rẻ
Hắn không dám nói những lời như “ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, ngươi cứ chờ đó".
"Không biết hiện giờ Đạo Võ Giới ra sao rồi?" Linh Dương Tử hỏi.
Bọn hắn rời khỏi Đạo Võ Giới, đã có hơn ba ngàn năm lịch sử.
"Không tốt lắm đâu, sơn xuyên linh mạch, động thiên phúc địa đều bị Cổ tộc rút đi, còn bố trí tuyệt thiên phong địa đại trận, khóa chặt Đạo Võ Giới, đoạn tuyệt tiên khí linh cơ đảo ngược, khiến Đạo Võ Giới càng thêm suy lạc." Thịnh Hoài An nói.
"Cổ tộc!!"
Nhắc tới Cổ tộc, Linh Dương Tử hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Bọn hắn trốn trong Đạo Vực Liên Minh này, đều không dám đi ra ngoài, chính là phòng bị Cổ tộc báo thù.
Có Đạo Vực Liên Minh ở đây, Cổ tộc mới không dám tùy tiện giết vào Đạo Vực Liên Minh, diệt bọn hẳn.
"Năm đó đã xảy ra chuyện gì, vì sao các ngươi lại chiến bại?" Thịnh Hoài An nhịn không được hỏi.
Theo lý mà nói, Đạo Võ Giới ba ngàn năm trước cũng không hề yếu.
"Ai, cường giả Đạo Võ Giới đột nhiên rời khỏi Đạo Võ Giới, đi đến Hỗn Độn Hải vô tận. Cổ tộc kia nằm lấy cơ hội này, không có cường giả tuyệt đỉnh trấn giữ, chúng ta tự nhiên bại, kẻ chết, người trốn."
Hiển nhiên, Linh Dương Tử không muốn nhắc nhiều chuyện năm xưa.
Về phần các cường giả kia, vì sao đột nhiên rời đi, đến Hỗn Độn Hải đầy hiểm nguy, khi ấy hắn chỉ là Chân Tiên cảnh, không rõ nội tình.
"Đạo tiêu của Đạo Võ Giới, ta có thể cho ngươi, nhưng phải cẩn thận Cổ tộc, bọn chúng sẽ không để Đạo Võ Giới ta có ngày quật khởi." Linh Dương Tử nói.
"Vậy Cổ tộc vì sao lại muốn đối địch với Đạo Võ Giới?"
"Còn không phải bởi hơn mười vạn năm trước, khi Bất Hủ Chí Tôn, cường giả Tiên Chủ cảnh còn tại thế, ba vị lão tổ Bất Tử cảnh của Cổ tộc bị cường giả Đạo Võ Giới chém giết, kết thành tử thù!" Ánh mắt Linh Dương Tử lóe lên.
Đạo Võ Giới khi đó cường thịnh biết bao, chỉ tiếc mọi thứ hóa thành bọt nước phù du, chìm vào dĩ vãng.
Với thực lực hiện tại của Thịnh Hoài An, lấy được đạo tiêu của Đạo Võ Giới vốn chẳng tốn bao công Sức.
Khi có được thực lực tuyệt đối, đạt đến một trình độ nhất định, rất nhiều chuyện trở nên nhẹ nhàng.
Ngay cả khi nghe tin Côn Luân Đạo Tông của Đạo Võ Giới bị Thịnh Hoài An tiêu diệt, Linh Dương Tử cũng không dám nhắc đến chuyện báo thù.
Chỉ đơn giản như vậy thôi!
Nếu hắn chỉ là tu sĩ Trường Sinh Cảnh, muốn thuận lợi có được đạo tiêu của Đạo Võ Giới như vậy, e rằng không thể.
Nói không chừng còn phải tiếp tục đối đầu với Côn Luân Đạo Tông, đánh thêm một trận! Tại Côn Luân Đạo Tông, Thịnh Hoài An lấy được đạo tiêu của Đạo Võ Giới, cũng không vội rời đi, hắn đề nghị tham quan Tàng Kinh Các của Côn Luân Đạo Tông, Linh Dương Tử cũng đành phải đồng ý.
Thế thời mạnh hơn người, hắn chỉ có thể cúi đầu.
Tham ngộ Tàng Kinh Các của Côn Luân Đạo Tông, Thịnh Hoài An có được một số điển tịch mà trước đây chưa lấy được.
Thái Thủy Đạo Điển, trong tay Linh Dương Tử cũng chỉ có thể tu luyện đến cảnh giới Đạo Quân.
Truyền thừa phía trên, đều đã thất lạc.
Ở Côn Luân Đạo Tông vài ngày, Thịnh Hoài An cùng đoàn người liên rời khỏi, đi đến Thiên Tông ở ngay bên cạnh.
Thiên Tông cũng ở trên cổ tỉnh này, cách Côn Luân Đạo Tông không xa.
Thịnh Hoài An cùng đoàn người giáng lâm Thiên Tông, kể mạnh nhất của Thiên Tông cũng chỉ là một lão đạo vừa mới đột phá đến cảnh giới Đạo Quân không lâu.
Hắn ở lại Thiên Tông vài ngày, Thịnh Hoài An có được phương pháp tu luyện và không ít đạo tàng của Thiên Tông.
Sau khi rời khỏi Thiên Tông, đoàn người vừa ra khỏi cổ tỉnh, liền bị một người chặn đường. Kẻ kia tiên quang rực rỡ, khoác trên mình một thân đạo bào Thái Cực, âm dương ngư bơi lội sống động như thật, xung quanh đạo văn nổi lên, thánh thần phi phàm.
Mái tóc trắng như cước, phối hợp với khuôn mặt tuấn lãng vô song, phong thần như ngọc, tựa trích tiên lâm trần.
"Đạo, Minh chủ Đạo Vực Liên Minht"
Vô Nhai lão đạo cùng Thanh Tùng lão đạo trợn trừng mắt, kinh ngạc nhìn kẻ phía trước.
Khí thế trên người Đạo Còn Chân tản ra, như tiên tự thánh, cả vùng tỉnh không phảng phất như được bao phủ dưới đạo vận vô song của hắn. Phượng Thanh Hoan, Lê Cần, Thẩm Tiêu... trong ánh mắt lộ ra vài phần sợ hãi.
Danh chính như bóng cây!
Đạo Vực chi chủ Đạo Hoàn Chân, nghe đồn tu vi Bán Bộ Tiên Chủ cảnh, thực lực đạt đến mức tạo hóa, cường đại vô song, chư thiên vạn vực, hiếm sinh linh địch nổi.