Chương 97: Tông sư vẫn, bại lui (2)
C 97: Tông sư vẫn, bại lui (2)
C 97: Tông sư vẫn, bại lui (2)
Lúc này bọn chúng chỉ hận cha mẹ sinh thiếu hai chân, chạy quá chậm.
Dương Diệp không cố ky ra tay, rất nhanh liên chém giết bốn gã cường giả Tiên Thiên của Hung Nô.
Bảy gã cường giả Tiên Thiên công lên thành tường, chỉ có ba gã chạy thoát.
Triệu Vĩnh An, Tôn Hạo, Lý Đạo Như, Thịnh Hoài An cùng một đám cường giả truy sát vào trong đại quân Hung Nô.
Sức sát thương của bọn họ là cực kỳ khủng bố, không có cường giả Tiên Thiên và tông sư cường giả ngăn cản đối phó, hai ba vạn đại quân Hung Nôồ công thành bị bọn họ truy sát đến gần hết.
Sau khi chiến tranh kết thúc, ngoài quan ải khắp nơi đều là thi thể.
Đại quân Hung Nô tháo chạy, rút lui hai mươi dặm.
Dương Diệp cũng không mang theo đại quân tiếp tục truy sát vào thảo nguyên.
Hôm nay nếu không phải hắn mời cường viện đến sớm, chỉ sợ An Ninh Quan này không giữ được.
Hung Nô bỏ lại hai ba vạn thi thể chạy trốn, thủ quân trên thành tường hoan hô vang dội. "Chúng ta thắng lợi rồi!"
"ồ
"Đại thắng!"
"Vạn thắng, chúng ta giữ được rồi."
"Ha ha ha, cuối cùng cũng đánh lui được quân địch Hung Nô rồi..."
Cười cười, không ít thủ quân An Ninh liền khóc lên.
Đại quân Hung Nô, không tính bộ đội vận lương, trước sau đã đầu nhập vào mười mấy hai mươi vạn đại quân.
Vì bảo vệ An Ninh Quan, bọn họ quân An Ninh đã phải trả giá đắt.
Đến bây giờ, thủ quân An Ninh Quan chân chính, e rằng mười không còn một.
Nhìn khắp núi đồi đều là thi thể của Hung Nô, Thịnh Hoài An lau vết máu trên mặt.
Quả nhiên là thực lực càng mạnh, giết địch càng nhiều, Dương tướng quân cùng năm vị tì tướng, chém giết quân địch Hung Nô còn nhiều hơn hắn.
Đặc biệt là Dương tông sư, cao thủ bậc này, đối với binh lính bình thường, quả thật chính là đang tàn sát đơn phương.
Bá Vương Thương, một thương liên quét ngang một vùng, tông sư chi uy, một chưởng đánh chết mấy chục người.
Đại quân Hung Nô đã lui, không dám thử mũi nhọn của Dương tông sư nữa.
Có Vương Tuyên áp trận, Dương tông sư buông tay tàn sát, đem lửa giận đè nén mấy ngày nay trong lòng, toàn bộ phát tiết ra ngoài.
"Tráng chí cơ xan Hồ lỗ nhục, tiếu đàm khát ẩm Hung Nô huyết!" (Chí trai ăn thịt giặc Hồ, cười nói uống máu Hung Nô!)
"Ha ha ha... `
Thịnh Hoài An cười to.
"Hay cho câu thơ, hay cho câu tráng chí cơ xan Hồ lỗ nhục, tiếu đàm khát ẩm Hung Nô huyết! Đúng là đại tài, ứng cảnh, ha ha ha." Dương tông sư nghe được Thịnh Hoài An ngâm một câu thơ, nhịn không được cao giọng cười lớn.
Không hổ là thư sinh từng đọc sách, ngâm thơ đối chữ, tài khí ngút trời, rút đao lên ngựa giết địch cũng hung mãnh, quả thực chính là văn võ song toàn.
“Tráng chí hào hùng vạn trượng, ngô bối nam nhi tiếu sa trường." Triệu Vĩnh An cũng nhịn không được cao giọng cười to.
"Hoài An, thêm một câu nữal" Tôn Hạo lúc này trong lòng cũng hào tình vạn trượng.
"Đãn sử Long Thành phi tướng tại, bất giáo Nô Mã độ An Sơn!" Thịnh Hoài An lập tức cất cao giọng. (Chỉ cần Long Thành không thiếu tướng, quyết không để quân Nô vượt An Sơn.) Nô Mã, chính là Hung Nô thiết ky, An Ninh Quan, tọa lạc ở giữa dãy An Sơn, bởi vậy, Thịnh Hoài An thay đổi một chút.
"Hayl”
"Đại tài!"
Dương tông sư cũng cảm xúc dâng trào: "Hay cho câu đãn sử Long Thành phi tướng tại, bất giáo Nô Mã độ An Sơn.”
Mọi người đều nhịn không được khen ngợi, đây không phải chính là hình ảnh của bọn họ sao?
Liêu chết chống cự, ngăn địch bên ngoài An Ninh Quan.
Chỉ cân có bọn họ ở đây, Hung Nô thiết ky, đừng hòng vượt qua dãy An Sơn xuống phía nam. Đánh lui Hung Nô địch quân, sau khi hoan hô, chính là quét dọn chiến trường.
Dân chúng trong thành, cũng đều tới hỗ trợ xử lý thi thể Hung Nô địch quân.
Hai ba vạn cỗ thi thể, nếu không xử lý, rất dễ bùng phát ôn dịch.
Khác với tiếng hoan hô của An Ninh Quan thủ quân, bên phía Hung Nô đại quân, một mảnh trầm lặng, đè nén vô cùng.
Tưởng rằng nắm chắc phần thắng, lại không ngờ rằng đây là một trận đại bại.
Tổn thất hai ba vạn binh lính, một vị tông sư, bốn gã cường giả Tiên Thiên. Đây đã là một trận thảm bại rồi.
Trước sau gần hai mươi vạn đại quân gõ cửa ải, An Ninh Quan không hạ được, ngược lại tự thân tổn thất thảm trọng, Tả Hiền Vương tức đến thổ huyết.
"Phế vật, toàn là phế vật!"
Trong doanh trướng, không ngừng truyền đến tiếng gào thét của Tả Hiền Vương.
Những tướng lĩnh còn lại, từng người một cúi đầu, sợ hãi.
Hai vị tông sư đã rời đi, trở về sâu trong thảo nguyên.
Một vị tông sư bị Dương Diệp chém giết, đã khiến bọn họ sợ rồi, bọn họ không muốn lại đi chịu chết. Không có hai vị tông sư áp trận, Tả Hiền Vương muốn tiếp tục công đánh An Ninh Quan cũng hữu tâm vô lực, chỉ có thể mang theo quân đội, xám xịt rút lui.
Sau khi trở về, đón chờ hắn, sẽ là Hung Nô thảo nguyên Đại Thiên Vu, vương của Hung Nô thảo nguyên, trách tội của người cha thiết huyết của hắn.
Đại quân Hung Nô bại lui, thủ quân An Ninh Quan, cũng bắt đầu lặng lẽ liếm vết thương.
Mặc dù đánh lui đại quân Hung Nô, bọn họ tổn thất thảm trọng, cộng thêm quận binh, huyện binh hai châu Vĩnh Châu, Định Châu viện trợ đến.
Hiện tại thủ quân An Ninh Quan, còn chưa đến một vạn người.
Trước sau, hơn năm vạn người chết trận, có thể nghĩ, bọn họ giữ vững An Ninh Quan, đã phải trả giá đắt đến cỡ nào.