Chương 99: Thịnh hiệu úy (2)

person Tác giả: Mộng Duy Ngư schedule Cập nhật: 01/02/2026 12:47 visibility 3,503 lượt đọc

Chương 99: Thịnh hiệu úy (2)

C 99: Thịnh hiệu úy (2)

C 99: Thịnh hiệu úy (2)

"Như thế sao được, ngươi chính là Hiệu úy, nên phải là ngươi mời chúng ta mới đúng, các huynh đệ, có phải không!" Vương Ngũ lớn tiếng hô.

"Đúng vậy!"

Các tướng sĩ dưới trướng ồn ào, vô cùng cao hứng.

"Được, vậy tối nay ta mời khách tại Di Xuân Lâu." Thịnh Hoài An cũng không làm mất hứng, lập tức đáp ứng.

"Quách huynh, tối nay ta mời, ngươi hãy mời các huynh đệ vào lần sau." Thịnh Hoài An lại nói với Quách Hiếu Bình. "Được, không thành vấn đề!" Quách Hiếu Bình đáp, hoàn toàn không có vấn đề.

Xế chiều, doanh trại thay đổi trang phục thường ngày, đi tới Di Xuân Lâu.

Nhìn ba trăm người trùng trùng điệp điệp, tú bà Di Xuân Lâu còn tưởng rằng là nhân mã nào đến để tấn công các nàng, sợ đến mức tú bà hoa dung thất sắc.

"Lão bà tử, hãy an bài ổn thỏa cho các huynh đệ, nếu không ta sẽ tìm ngươi tính sổ." Quách Hiếu Bình mở miệng nói.

Tú bà vừa thấy là Quách Hiếu Bình, Hồ Binh mấy người, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, hóa ra là người trong quân ngũ. "Quân gia mời vào, các cô nương, mau tới chiêu đãi khách nhân." Tú bà trên mặt nếp nhăn như hoa nở.

Nhiều quân gia như vậy, bà ta không thể trêu chọc, người sau lưng bà ta, cũng không thể trêu chọc.

Dù sao, nơi này là An Ninh Quan, địa bàn của An Ninh Quân.

"Mau gọi hoa khôi Hoa Nguyệt Như cô nương tới đây để bồi tiếp Hiệu úy đại nhân của chúng ta." Quách Hiếu Bình lại bổ sung một câu.

"Vâng vâng, ta sẽ đi mời Hoa cô nương ngay." Tú bà vừa nghe, còn có một vị Hiệu úy, nào dám cự tuyệt. Nhìn Thịnh Hoài An một đám người trùng trùng điệp điệp tiến vào Di Xuân Lâu, không ít người đều quăng tới ánh mắt.

“Những người kia là ai?"

"Xem ra hẳn là người của An Ninh Quân."

"Ta biết, ta biết, trong đó người trẻ tuổi dẫn đầu, chính là người đã làm ra câu 'Tráng chí cơ xan Hồ lỗ nhục, tiếu đàm khát ẩm Hung Nô huyết' - Thịnh Binh úy." Có người nhận ra Thịnh Hoài An.

"Ngày đó ta cũng có mặt lúc xuất thành giết địch, nhìn thấy Thịnh Binh úy đại triển thần uy, sau đó còn nghe được hắn ngâm thơ tại chỗ." "Không đúng, các ngươi vừa rồi không nghe thấy sao? Thịnh binh úy, đã được thăng làm Thịnh hiệu úy rồi."

"Trẻ quát"

"Hiệu úy trẻ tuổi như vậy, lại còn biết làm thơ, đúng là văn võ song toàn."

"Hơn nữa còn rất tuấn tú, thoạt nhìn còn tưởng là công tử lang quân của nhà nào đó."

Mọi người nhìn thấy Thịnh Hoài An cùng đám người, bàn tán xôn xao.

Tiến vào Di Xuân lâu, Thịnh Hoài An cùng đám người, trực tiếp lên đến lầu hai, ba trăm nhiều người, đem lầu hai Di Xuân lâu ngồi kín chỗ.

ebookshop.vn - ebook truyện dịch giá rẻ

Lầu ba là phòng của các cô nương Di Xuân lâu, để khách nhân nghỉ lại.

Lầu một có một đài cao, chung quanh đài, bày đặt không ít bàn rượu.

Toàn bộ Di Xuân lâu chỉ có ba tầng, ở An Ninh quan, không tính là nhỏ.

Đương nhiên cũng không sánh được Châu thành và Lạc Kinh.

Trên đài cao, từng vũ nữ ăn vận đơn bạc, đang uyển chuyển lả lướt, tiếng đàn sáo réo rắt du dương.

Thịnh Hoài An cùng đám người ngồi xuống, tiểu nhị Di Xuân lâu vội vàng mang rượu tới.

Rượu ngon thức ăn ngon đều được mang lên.

Tú bà Di Xuân lâu cũng mang các cô nương tới tiếp rượu, một bàn bố trí ba người.

Một người một cô nương là không thực tế, toàn bộ Di Xuân lâu, cũng không có hơn ba trắm cô nương.

Hoa khôi Di Xuân lâu tên Hoa Nguyệt Như, thân khoác lụa mỏng màu trắng ngà, dáng người thướt tha, chậm rãi bước tới, dung mạo thượng đẳng, quả thực là xinh đẹp.

Da thịt trắng nõn, gương mặt trái xoan, có vài phần phong tình, khó trách có thể làm cho Quách Hiếu Bình cùng những người này nhớ mãi không quên.

"Chư vị tướng quân, thiếp thân xin hành lễ."

Hoa Nguyệt Như ởi tới, cúi người hành lễ, rồi mới ngồi xuống bên cạnh Thịnh Hoài An, rót rượu cho Thịnh Hoài An cùng những người này.

Thịnh Hoài An nâng chén rượu: "Các huynh đệ, chén đầu tiên, kính các huynh đệ đồng đội đã hy sinh."

Các tướng sĩ ào ào nâng chén.

"Kính các huynh đệ đồng đội!"

Mọi người hô lớn, sát khí vô tình tiết lộ ra, dọa cho các cô nương đang tiếp rượu run rẩy.

"Các ngươi làm gì vậy, một đám võ phu, đừng dọa các cô nương.” Thịnh Hoài An đau đầu nói.

Dưới trướng tướng sĩ lúc này mới vội vàng thu liễm khí thế, không còn nghiêm túc.

"Uống, hôm nay không say không vê." Thịnh Hoài An cao giọng nói.

"Không say không về!"

Mọi người lúc này mới bắt đầu uống rượu.

Vài chén rượu xuống bụng, ai nấy đều buông lỏng, cùng các cô nương bồi rượu đoán số uống rượu.

"Nguyệt Như cô nương, ngươi phải chiêu đãi tốt Thịnh hiệu úy, hắn là lần đầu tiên tới đây." Vương Ngũ cười nói với Hoa Nguyệt Như.

"Có may mắn gặp được Thịnh hiệu úy, là vinh hạnh của nô gia, Thịnh hiệu úy, ta kính người một chén." Hoa Nguyệt Như cũng không dè dặt, thân thể dựa vào trên người Thịnh Hoài An.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right