Chương 1679: Từ chối? (3)
“Nếu như chúng ta có thể phá hủy tế đàn, đánh mất lực lượng quấy nhiễu thì ý chí sẽ một lần nữa tỉnh lại.”
“Vậy còn chờ gì nữa, chúng ta đi phá cái tế đàn này đi.” Hỏa Thần làm việc hấp tấp nói.
Người xung quanh không nói gì, đều trợn trắng mắt, nếu mọi chuyện đơn giản như vậy thì Võ Thần sẽ không triệu tập bọn họ tới.
Nguyệt Thần càng không che giấu sự trào phúng, nói một câu: “Hỏa Thần, trí thông minh của người đều dùng để tu luyện à, nói chuyện phải dùng đầu óc.”
Vẻ mặt Hỏa Thần tràn ngập giận dữ: “Nguyệt Nhan, ngươi thiếu ta hơn mười thẩn hỏa khi nào mới trả?”
Nguyệt Thần: “…”
“Không cần cãi nhau.” Võ Thần có chút nhức đầu nói: “Thần Đế tiến vào Thâm Uyên giới, việc này không thể làm được. Khi vừa tiến vào thì sẽ bị thằn lằn lớn cảm nhận được, lần này cần phái tiểu bối Thần Vương và Thần Hoàng đi vào.”
“Phái Thần Vương và Thần Hoàng.” Thần Đế xung quanh mang vẻ mặt kỳ lạ, lực lượng của Thần Vương và Thần Hoàng có thể phá hủy tế đàn sao.
Võ Thần nói: “Ta đoán rằng, sức mạnh của tế đàn kia sẽ không quá mạnh, người tu hành Thần Vương là đủ rồi, điều kiện tiên quyết là có thể tiếp cận được tế đàn.”
Dừng lại một chút, Võ Thần bổ sung một câu: “Trong lòng các ngươi có ai để tiến cử không?”
Võ Thần vừa dứt lời, tất cả Thần Đế có mặt đều im lặng, một lúc sau, Kiếm Thần áo xanh nhìn Võ Thần hỏi: “Võ lão nói vậy nhất định đã có quyết định trong lòng rồi?”
Võ Thần khẽ gật đầu, nói: “Phái Thần Hoàng tiến vào Thâm Uyên giới vẫn sẽ bị ý chí cảm ứng được như cũ, từ đó sẽ thông báo cho thằn lằn lớn đang ngủ say. Theo suy nghĩ của ta, điều động Thần Vương đi vào chính là lựa chọn tốt nhất, Thần Vương sẽ không bị ý chí cảm ứng được, huống hồ lấy thực lực của Thần Vương phá hư tế đàn là hoàn toàn dư sức.”
“Thần Vương đi vào có thể thành công sao?” Hỏa Thần hơi nhíu mày.
Thâm Uyên giới bày ra tế đàn có thể ảnh hưởng đến ý chí Thần giới, nơi đó nhất định đã bị cường giả nắm trong tay, Chúa tể có lẽ sẽ không trấn thủ, nhưng nhất định có Thần Hoàng tọa trấn.
Thần Vương muốn đột phá Thần Hoàng, thành công phá hủy tế đàn, chuyện này có hơi gian nan.
Võ Thần nói: “Thần Vương có khả năng thành công, tuy không lớn, nhưng dù sao cũng tốt hơn Thần Hoàng vừa bước vào đã lập tức bị cảm giác được. Nếu như thằn lằn lớn chìm vào giấc ngủ say, có thể sẽ không thèm quan tâm mấy con sâu con kiến, nhưng chỉ cần phát ra một ý niệm trong đầu, Thần Hoàng lập tức sẽ bị cả thế gian truy sát, xác suất phá hư tế đàn thành công là không.”
Nghe xong lời này của Võ Thần, mấy Thần Đế xung quanh đều phụ họa gật đầu.
Thực lực con thằn lằn lớn của Thâm Uyên giới mạnh mẽ đến mức gần như kiểm soát ý chí, cấp bậc Thần Hoàng vừa tiến vào sẽ lập tức bị nó cảm nhận được.
Con thằn lằn lớn này có thể không quan tâm đến một vài con kiến, nhưng chỉ cần nó phát ra ý niệm, tôi tớ của nó sẽ ngay lập tức hành động, họ phải tính đến khả năng con thằn lằn lớn này lựa chọn ra tay, vì vậy phái cấp Thần Vương vào Thâm Uyên giới chính là thích hợp nhất.
Mấy Thần đế quyết định dựa theo Võ Thần phân phó, phái Thần Vương đi vào, nếu như thất bại cũng không cần gấp, chỉ là tổn thất mấy Thần Vương mà thôi.
Đối với bọn họ thì cũng chẳng là gì.
Lúc này, Võ Thần mở miệng nói: “Ta chuẩn bị phái Võ Minh đi vào.”
“Cái gì?”
Lời vừa dứt, ánh mắt của từng người đều dừng trên người Võ Thần, bên trong đầy vẻ kinh ngạc.
Các Thần Đế xung quanh đều sợ ngây người, họ không ngờ rằng Võ Thần vậy mà lựa chọn phái Võ Minh đi vào, đây chính là cháu trai ruột của hắn đó. Lúc Võ Thần còn chưa mở lời, đám người còn tưởng rằng tùy tiện phái mấy vị Thần Vương đi vào là được rồi, về phần có thể thành công hay không đều là chuyện râu ria, có thể thành công thì tốt, thất bại cũng chỉ là tổn thất mấy Thần Vương.
“Võ lão, chuyện này có phải quá mạo hiểm không?” Có Thần Đế trên mặt sầu lo, nói: “Tiến vào Thâm Uyên giới không phải chuyện đùa, nhỡ đâu gặp nguy hiểm, ngươi cũng không cứu viện được.”
Võ Thần lộ ra dáng vẻ như đã tính trước, mỉm cười nói: “Từ lúc ngày đại hôn của Võ Minh còn chưa đến, ta đã định phái Võ Minh đi trải nghiệm. Ta tính toán tỷ lệ thành công không đến ba thành nhưng bây giờ, tỷ lệ thành công đã tăng lên chín thành.”
Nghe Võ Thần nói vậy, trong mắt mấy Thần Đế ở đây hoặc nhiều hoặc ít đều lộ ra một tia nghi ngờ.
Võ Thần dựa vào đâu mà cảm thấy xác suất thành công cao như vậy chứ.
“Các ngươi nhìn đi.”
Võ Thần khẽ vươn tay, trước mặt gợn sóng dập dờn, tạo thành một tấm gương trơn bóng như ngọc, bên trong xuất hiện một bóng người.
Vừa nhìn thấy bóng người này, sắc mặt mấy vị Thần Đế mỗi người mỗi vẻ.
Sắc mặt Hỏa Thần lập tức đen như đáy nồi, lỗ mũi phun ra lửa, tức giận nói: “Chính là thằng nhóc thúi này, nuốt không ít thần hỏa ở Hỏa ngục của ta.”
Trong gương không phải ai khác, chính là Lục Trần.
Nguyệt Nhan không nói gì, chỉ liếc nhìn Bạch Hi bên cạnh, nàng thực sự muốn xem tỷ tỷ nhìn thấy tên tra nam đã phụ lòng mình sẽ lộ ra biểu cảm gì, là phẫn nộ hay âm trầm, nhưng mà, trên khuôn mặt trong suốt như ngọc của Bạch Hi không hề bày ra biểu cảm khác lạ nào, vẻ mặt bình tĩnh đến cực điểm.
Nguyệt Nhan nhìn thấy vẻ mặt tỷ tỷ bình tĩnh như vậy, giật giật khóe miệng, không nên như vậy.
“Ha ha, thằng nhóc này ta đã gặp qua.” Từ hư không truyền đến tiếng cười ha ha, nói: “Thằng nhóc này lĩnh ngộ đạo Hư Không, tuy rằng không thâm ảo bằng Tây Môn gia, nhưng cũng không tệ.”
Vừa dứt lời, một ông lão mặc áo cà sa xuất hiện trên khoảng đất trống từ hư không, tóc bạc nhưng khuôn mặt hồng hào ửng đỏ, chính là Tây Môn Thanh, lão tộc trưởng của gia tộc Hư Không.
Lúc ấy hắn đang lịch luyện hồng trần ở một thành trì, tình cờ gặp được đối phương, muốn thu làm đồ đệ, nhưng đáng tiếc không có cơ hội.
Về phần mấy Thần Đế không biết Lục Trần thì đưa ánh mắt nhìn Võ Thần, bọn muốn tự mình nghe xem, tại sao Võ Thần lại đưa ra kết luận khi đối phương gia nhập sẽ tăng cơ hội thành công lên nhiều hơn một nửa.
Võ Thần híp mắt, cười ha ha nói: “Tiểu tử này không phải là một Thần Vương bình thường, mà là một Thần Vương cực kỳ nghịch thiên. Có lẽ các ngươi không biết, trên đường Võ Bang đi đón dâu gặp ba Thần Hoàng không quen biết cản đường.”
Thần Đế xung quanh đều im lặng, tiếp tục nghe kể chuyện.
“Lúc ấy trên chiến thuyền chỉ có hai Thần Hoàng là Võ Bang và Tử Vận, hai người đều ra tay với hai Thần Hoàng, Thần Hoàng còn lại chính là bị thanh niên này đánh giết, mà chiến cuộc kết thúc còn sớm hơn hai Thần Hoàng nhiều.”
Lời này vừa nói xong, tất cả Thần Đế ít nhiều đều kinh hãi hô một tiếng, ánh mắt như lửa đốt nhìn chằm chằm bóng dáng Lục Trần.
Bọn họ chưa từng nghe nói tới chuyện Thần Vương chém giết Thần Hoàng, càng kỳ quái hơn chính là kết thúc trận chiến còn mau lẹ hơn Thần Hoàng, người này cũng thật là lợi hại.
Cặp mắt Hỏa Thần đều sắp trừng rớt ra ngoài, kinh ngạc nói: “Mấy năm trước lúc thằng nhóc này ở Hoả Thần tông chỉ mới ở cảnh giới Chân Thần, mấy năm trôi qua vậy mà có thể giết Thần Hoàng.”
“Nhưng mà thằng nhóc này rất quỷ dị, lúc ấy ta phái một vị Thần Vương vô địch trông chừng đối phương, sau khi về nhà phát hiện không thấy tung tích hứn nữa, ngược lại là Thần Vương vô địch bị khống chế, bị treo trên cây.” Hỏa Thần cảm thán một câu, nói tới đây bụng đầy phiền muộn.
“Lúc thanh niên này còn ở cảnh giới Chân Thần, hắn đã từng giao chiến với Quốc chủ Mặc Vân thần quốc, vị quốc chủ nọ bị hắn đánh trọng thương, mặc dù người nọ chỉ là Thần Hoàng trung kỳ, nhưng lúc đó thanh niên này mới Chân Thần mà thôi.” Võ Thần cũng cảm thán nói một câu, trong giọng nói tràn đầy sợ hãi thán phục.
Trên thực tế, lúc Võ Bang trở về đích thân kể lại những gì đã xảy ra trên đường, nội tâm Võ Thần lập tức dấy lên gợn sóng.
Thế là hắn huy động lực lượng gia tộc đi điều tra thân phận và quỹ đạo hoạt động của thanh niên. Trong mắt Võ Thần, thanh niên này có thể vượt cấp chém giết Thần Hoàng, quỹ đạo hoạt động không có khả năng bình yên được, quả nhiên như hắn dự đoán, đã điều tra được động tĩnh người nọ ở Mặc Vân thần quốc.
Một số quốc gia xung quanh đồn rằng Mặc Vân Thánh đã bị một Chân Thần tấn công đến bị thương, tuy trong khu vực đó không có ai đáng tin, nhưng hắn vẫn lựa chọn tin tưởng.
Thanh niên cực kỳ xuất sắc này là người ngoại lai và có quan hệ với Võ Minh.
Cháu trai nhà mình có thể kết bạn với yêu nghiệt lợi hại như vậy, trong lòng Võ Thần vẫn rất vui sướng, nếu như mời được đối phương vào Thâm Uyên giới phá hư tế đàn, xác suất thành công hẳn là cực kỳ cao.
Lời nói của Võ Thần làm cho một đám Thần Đế trợn tròn cả mắt.
Mới chỉ Chân Thần mà đã có thể làm Thần Hoàng bị thương?
Đây là quái vật chứ con người gì nữa!
Khó trách Võ Thần lại tôn sùng như thế.
Bắc Cực Chiến Thần mặc giáp trụ dày, phóng ra khí tức rét lạnh mở miệng nói: “Thanh niên này chắc là kẻ ngoại lai nhỉ, không thể chắc chắn đối phương sẽ mạo hiểm vì thế giới của chúng ta được.”
Lời của Bắc Cực Chiến Thần kéo sự hưng phấn của mọi người về, bắt đầu tỉnh táo lại.
Hỏa Thần trợn mắt nói: “Hắn dám vi phạm mệnh lệnh của Thần Đế, dù cho hắn ở thế giới khác có thân phận gì, cứ đi vào Thần giới là phải nghe lời người ở đây.”
Mọi người nghe Hỏa Thần nói xong, đều biết là do người ta đoạt đi rất nhiều thần hoả của hắn, trong lòng tràn đầy oán hận, nhìn thế nào cũng thấy thanh niên kia khó chịu, nên không ai thèm để ý tới hắn.
Võ Thần cười híp mắt nói: “Ta có một mưu kế, chắc chắn có thể khiến cho đối phương dốc hết sức vì chúng ta dù cho máu chảy đầu rơi.”
“Là mưu kế gì?” Mọi người hiếu kỳ hỏi.
“Mỹ nhân kế.” Vẻ mặt Võ Thần thần bí nói, lúc nói chuyện còn kín đáo hé mắt liếc nhìn Bạch Hi.
Võ Thần đã điều tra tỉ mỉ về thanh niên này, tình báo của Võ gia mạnh mẽ cỡ nào, năm đó Bạch Hi trở về, không biết vì sao lại nổi giận, còn chạy đến Thâm Uyên giới đại khai sát giới, cho đến mười mấy năm trước Võ Thần mới hiểu rõ Bạch Hi lén lút sinh ra một đứa bé.
Đứa trẻ Bạch Hi sinh ra có khuôn mặt rất giống với thanh niên tên Lục Trần, Võ Thần suy đoán, rất có thể Lục Trần chính là phụ thân của Bạch Hạo.
Nếu như Bạch Hi mở miệng, chẳng phải người kia sẽ làm mọi việc cho bọn họ sao.
Bạch Hi nghe thấy lời Võ Thần, lại nhìn thấy ánh mắt thâm ý của hắn, toàn thân cứng đờ, đôi mắt mỹ lệ nhìn chằm chằm Võ Thần, một luồng sức mạnh tử vong hung hăng đâm vào đầu Võ Thần khiến nguyên thần hắn phát đau, cảm giác ớn lạnh.