Chương 847: Gặp người của Thư gia trên đường (2)

person Tác giả: Lâm Nhị Thần schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 847: Gặp người của Thư gia trên đường (2)

Lục Trần nhìn lướt qua rồi thu hồi thần niệm, không nghiêng mắt nhìn chăm chú núi lớn nguy nga phía trước.

“Biểu đệ, đợi đã, nếu như ta không nhìn nhầm thì hai người bị vây kín là hai huynh muội Thư Tử Minh và Thư Tử Nhan, là con của tam cữu Thư Mộng Phong chúng ta!” Hứa Nhạc mở miệng nói.

Lục Trần không động đậy, hắn không có bất kỳ thiện cảm nào với cữu cữu và mấy thân thích, vì vậy gặp được tình hình này đã trực tiếp lựa chọn phớt lờ.

Hứa Nhạc thấy Lục Trần không có hành động, vội vàng nói: “Biểu đệ, trong bốn cữu cữu, tam cữu giúp đỡ mẫu thân ta và cô cô nhiều nhất, chúng ta không thể thấy chết mà không cứu.”

Hứa Nhạc thấy Lục Trần nhìn qua thì gấp gáp nói: “Thật đó, biểu đệ ta không gạt ngươi đâu, đợi ngươi quay về gia tộc, nhìn thấy cô cô là biết, bọn họ có nguy hiểm, chúng ta không thể thấy chết mà không cứu được.”

Lục Trần nhíu mày, cuối cùng điều khiển chiến thuyền quay ngược trở lại.

Trong núi rừng phía dưới, Thư Tử Minh bảo vệ muội muội Thư Tử Nhan ở phía sau mình, khí tức trên người bạo động, ánh mắt phẫn nộ trừng lấy một thanh niên xấu xí, thanh sắc đều mãnh liệt: “Hầu lão tam, ngươi đừng có làm quá đáng, lẽ nào Hầu gia các ngươi muốn khai chiến với Thư gia bọn ta sao.”

Thư Tử Minh thầm hối hận không nên dẫn muội muội ra ngoài lịch luyện, còn hối hận ngay cả hộ vệ cũng không dẫn theo, hiện giờ đụng phải Hầu lão tam, đối phương còn mang theo nhân mã rất đông.

Nếu như Hầu lão tam muốn làm gì thì bọn họ hoàn toàn không có năng lực phản kháng.

Thanh niên tên Hầu lão tam nhếch miệng, nói: “Thư Tử Minh, thật sự còn xem Thư gia là gia tộc đệ nhất thành Phi Tuyết sao, gia gia của ngươi đã chết rồi, Thư gia các người chỉ còn một Nhân Hoàng đại thành sống không bao lâu nữa, đã hoàn toàn không có quyền nói chuyện ở thành Phi Tuyết nữa, khai chiến, sao ngươi có thể nói ra lời nực cười như vậy chứ.”

Hầu lão tam nói đến lời cuối cùng, giọng điệu còn tràn đầy khinh thường châm biếm.

“Thư gia các ngươi có gan khai chiến với Hầu gia ta không?”

“Nơi này hoang tàn không bóng người, ai biết các ngươi chết ở nơi này!” Hầu lão tam cười âm hiểm, nói: “Cho dù Thư gia biết các ngươi bị ta giết thì có sao, phụ thân yếu đuối đó của ngươi chẳng có chút tiếng nói nào ở Thư gia, lẽ nào còn có thể chi phối lực lượng của Thư gia sao?”

Thư Tử Minh thấy Hầu lão tam sỉ nhục phụ thân hắn, ánh mắt lập tức đỏ lên, giận dữ quát: “Không cho phép ngươi sỉ nhục phụ thân ta.”

“Giết Thư Tử Minh!” Hầu lão tam không lựa chọn tiếp tục nói vớ vẩn với Thư Tử Minh nữa mà lạnh lùng ra lệnh, chợt ánh mắt nhìn về phía Thư Tử Nhan, âm trầm cười nói: “Còn Thư Tử Nhan giữ lại, phải còn sống.”

Một đám hộ vệ bộc phát khí tức, xúm qua đây.

Ầm!

Ngay lúc hai huynh muội Thư Tử Minh lộ ra vẻ tuyệt vọng thì bỗng nhiên hư không chấn động, sóng lớn không gian khủng bố bị gạt ra, vô số dòng khí nổ vang, một luồng uy áp đáng sợ phủ xuống.

Động tĩnh đột nhiên xuất hiện lập tức kinh sợ người phía dưới.

Hai huynh muội Thư Tử Minh và Hầu lão tam phía dưới ngẩng đầu nhìn về phía chiến thuyền phi hành lơ lửng trên cao, khí cơ khủng bố mà chiến thuyền phát ra khiến cho sắc mặt bọn họ trắng bệch, mất hết huyết sắc.

Bởi vì chiến thuyền tràn ngập từng luồng lực lượng quy tắc, phong cấm không gian mênh mông.

Dưới luồng lực lượng đáng sợ này, ngay cả ý niệm thúc dục linh lực trong đầu bọn họ cũng không lên nổi.

“Pháp bảo phi hành Thánh khí!”

Lúc này, đầu mọi người phía dưới hiện lên ý niệm này, pháp bảo phi hành trên không trung tản mát ra quy tắc chấn động khó hiểu, từng luồng thánh uy tràn ngập ra ngoài, rõ ràng đây là pháp bảo phi hành thuộc cấp bậc Thánh khí.

Chủ nhân có thể có được chiến thuyền này chắc chắn đến từ hào môn vọng tộc hoặc là thế lực đứng đầu.

Trong lúc nhất thời, mọi người phía dưới không dám có bất kỳ động tác gì, chỉ thành thật đứng tại chỗ, chỉ sợ đắc tội với chủ nhân chiến thuyền trên không.

“Không biết là tiền bối hoặc thế gia công tử nào giáng lâm, xin hỏi có dặn dò gì?” Hầu lão tam khom lưng, cung kính hành lễ với chiến thuyền trên bầu trời.

Trong mắt Hầu lão tam, có thể có được pháp bảo phi hành Thánh khí thì ít nhất có bối cảnh thế lực đỉnh cấp, mà gia tộc Hầu gia của hắn hoàn toàn không có giao điểm với thế lực đỉnh cấp, ngay cả xách dép cho những công tử thế gia đến từ thế lực đỉnh cấp cũng không xứng.

Cho nên chủ nhân của chiến thuyền trên bầu trời rất có thể là hỏi đường linh tinh gì đó.

Nhưng cảnh kế tiếp lại khiến cho sắc mặt Hầu lão tam thay đổi kịch liệt.

Chỉ thấy chiến thuyền phi hành chấn động, từng gợn sóng quy tắc khuếch tán giống như sóng biển, nhanh chóng lan đến chỗ của hắn và thuộc hạ của hắn, người bị gợn sóng quy tắc lan đến liên tục kêu bịch bịch, thân thể nổ tung, hóa thành một đám sương máu.

“Tiền bối tha mạng!”

Hầu lão tam hoảng sợ kêu lên, vừa nói xong, một gợn sóng lực lượng quy tắc đảo qua thân thể hắn, rất nhanh, thân thể Hầu lão tam giống như phong hóa, thân thể bắt đầu tan vỡ, cuối cùng là đầu, mãi đến trước khi chết, khóe mắt Hầu lão tam vẫn còn mang theo vẻ nghi hoặc vạn phần.

Một khắc trước khi chết, Hầu lão tam còn không hiểu rõ tại sao người trên chiến thuyền lại vô duyên vô cớ ra tay với hắn.

Hai huynh muội Thư Tử Minh nhìn thấy Hầu lão tam và hộ vệ chết đi, trong lòng cũng ngẩn ra, vô cùng sợ sệt, cũng không biết chủ nhân của chiến thuyền này có ý gì, không hỏi nguyên nhân đã tiêu diệt đoàn người Hầu lão tam.

Sau khi Hầu lão tam bị diệt thì đến lượt bọn họ đúng không.

Nhưng bọn họ cũng rất hài lòng với kết cục này, dù sao thì cũng không chết trên tay Hầu lão tam, khóe miệng họ nhếch lên, trên mặt lộ ra vẻ thản nhiên, chuẩn bị bình tĩnh đối mặt với cái chết.

“Tử Minh, Tử Nhan, các ngươi còn ngây ra đó làm gì, còn không mau đi lên!” Ngay khi hai người họ nhắm mắt lại bình tĩnh chờ chết thì một âm thanh quen thuộc từ đỉnh đầu truyền đến.

Nghe được âm thanh này, hai người họ mở mắt ra, trong đồng tử hiện lên khó hiểu, chợt ngẩng đầu, lập tức nhìn thấy Hứa Nhạc lộ ra cái đầu trên chiến thuyền.

“Hứa Nhạc!”

Trong mắt huynh muội Thư Tử Minh hiện ra nghi hoặc và giật mình nồng đậm, đương nhiên bọn họ quen biết với Hứa Nhạc, con trai của cô cô Thư Mộng Nguyệt, phụ thân là một chủ của Hoàng triều, khi còn bé thường xuyên trở về nhưng sau khi lớn lên thì không còn giao tiếp gì.

Sao Hứa Nhạc lại ở trên chiến thuyền phi hành?

Đây là nghi hoặc của hai huynh muội Thư Tử Minh.

Mặc dù phụ thân của Hứa Nhạc là người đứng đầu Hoàng triều nhưng đó chỉ là Hoàng triều hạ đẳng, tu vi của Hoàng Chủ tương đương với gia gia của bọn họ, chẳng qua hiện tại gia gia đã ngã xuống, Thư gia như mặt trời lặn phía Tây, là gia tộc nào ở thành Phi Tuyết cũng dám đến giẫm một cước.

Tuy trong lòng hai người họ rất nghi hoặc Hứa Nhạc đã kết bạn với nhân vật lớn nào, nhưng bọn họ cũng hiểu được chiến thuyền này đến là để cứu bọn họ.

Hai người họ lên chiến thuyền, phát hiện trên chiến thuyền ngoại trừ Hứa Nhạc ra thì còn có hai nam hai nữ, hai nam tử đều vô cùng anh tuấn có khí chất, thần thái anh cao, trên người tản mát ra khí chất cực kỳ xuất chúng.

Còn hai nữ tử thì rất xinh đẹp, xinh đẹp động lòng người, trên người mơ hồ có ý tôn quý, vừa nhìn đã biết có gia thế hoặc bối cảnh siêu nhiên.

Hơn nữa lại không nhìn thấu khí tức của bốn người bọn họ, cho họ một luồng uy hiếp vô song, bốn người này dường như đều là nhân vật Hoàng giả.

Bọn họ tu vi quá thấp, chỉ có Nguyên Thần cảnh, hoàn toàn không nhìn thấu khí tức của bốn người, nhưng lại hiểu được trong bốn người tùy tiện một người ra tay, bọn họ đều sẽ bị giết ngay tức khắc.

Hai người đi tới chiến thuyền, trong lòng không khỏi thấp thỏm, vẻ mặt cũng có chút câu nệ.

“Sao hai người lại gặp được người của Hầu gia vậy, may mà gặp được bọn ta, nếu không…” Hứa Nhạc có chút quen thuộc nói, lời sau tuy rằng còn chưa nói hết nhưng ý tứ không cần nói cũng biết.

Thư Tử Minh thấp giọng nói: “Lần này ra ngoài lịch luyện, vận khí rất xui xẻo, gặp được Hầu lão tam.”

Thư Tử Nhan nhìn về phía Hứa Nhạc, cảm kích nói: “Hứa Nhạc, đa tạ ngươi ra tay cứu giúp, nếu không ta và ca ca đã rơi vào trong tay Hầu lão tam.”

Hiện tại trong lòng hai huynh muội dâng lên cảm giác may mắn, cảm giác cảm kích với Hứa Nhạc.

Hứa Nhạc cười ha hả nói: “Người các ngươi phải cảm tạ không phải là ta, mà là biểu đệ.”

Thấy hai người họ nghi hoặc, Hứa Nhạc chỉ vào Lục Trần nói: “Người này tên là Lục Trần, là biểu đệ của chúng ta.”

Nghe Hứa Nhạc nói, hai huynh muội Thư Tử Minh nhìn về phía Lục Trần, sau đó đánh giá, đối phương một thân bạch y không nhiễm bụi trần, khí chất siêu phàm, đặt biệt là khuôn mặt anh tuấn vô song, rất có khí phái tiêu sái ngọc thụ lâm phong.

“Người thật anh tuấn!” Thư Tử Nhan thì thầm trong lòng, đối phương thật sự là biểu đệ của mình sao.

Mà trong lòng Thư Tử Minh lại dâng lên cảm giác tự ti.

Khuôn mặt tuấn mỹ của đối phương không chút thay đổi, ánh mắt lạnh nhạt, ẩn chứa mấy phần cảm giác từ chối người ngoài ngàn dặm.

Hai người họ vắt óc suy nghĩ, vẻ mặt khó hiểu.

Bọn họ có một biểu đệ tên là Lục Trần từ khi nào vậy?

“Biểu đệ này là…” Hứa Nhạc chuẩn bị giới thiệu thân phận Lục Trần, lại bị Lục Trần lãnh đạm cắt ngang: “Ngươi nói hơi nhiều rồi.”

Hứa Nhạc đối diện với đôi mắt lạnh lẽo của Lục Trần, trong lòng run lên, lập tức hiểu được suy đoán của mình là chính xác, Lục Trần biểu đệ không có chút thiện cảm nào với gia tộc của mẫu thân.

Chuyến đi này có thể không chỉ đến nhận người thân, mà còn gây phiền toái.

Vì thế, Hứa Nhạc lập tức ngậm miệng lại không nói gì nữa.

...

Thành Phi Tuyết, một thành trì cỡ lớn trong lãnh địa Hoàng triều Long thị, nhân số vượt ngàn vạn, cực kỳ phồn hoa.

Gia tộc Thư gia lâu đời ở thành Phi Tuyết là gia tộc đệ nhất luôn lo việc nghĩa, địa vị có một không hai ở thành Phi Tuyết, nguyên nhân là vì Thư gia có một nhân vật Thánh cảnh tọa trấn, chỉ là tám năm trước, nhân vật Thánh cảnh này đã bỏ mình ở bên ngoài trong lúc đi tìm cơ duyên ở di tích.

Cường giả Thánh cảnh mạnh nhất Thư gia ngã xuống, nhưng có một Nhân Hoàng chống đỡ nên không đến mức xuống dốc.

Chỉ là vì thời kỳ Thư gia cường thịnh nhất ở thành Phi Tuyết, con cháu gia tộc đã làm mưa làm gió, diễu võ dương oai, đắc tội với rất nhiều gia tộc bản địa, nên ân oán rất sâu.

Hiện giờ vì cường giả mạnh nhất Thư gia đã ngã xuống, nên nhiều gia tộc bản địa đã liên hợp lại với nhau, từng bước chiếm đoạt và xâm chiếm sản nghiệp của Thư gia.

Thậm chí còn nghe nói lão thái quân của Thư gia tràn đầy nguy cơ, không còn bao nhiêu năm thọ mệnh nữa.

Một khi Nhân Hoàng đại thành này ngã xuống nữa thì Thư gia rất có khả năng sẽ bị gia tộc bản địa liên hợp lại ở thành Phi Tuyết tiêu diệt.

Một chiến thuyền phi hành đen sâu thẳm xẹt qua trên không trung của thành Phi Tuyết giống như một vệt sáng màu đen, chiến thuyền tản mát ra chấn động cực kỳ đáng sợ hấp dẫn vô số người trong thành Phi Tuyết ngẩng đầu quan sát.

“Pháp bảo phi hành, vậy mà lại là pháp bảo phi hành hiếm thấy!”

“Không biết là nhân vật lớn tôn quý nào xuất hành, có lẽ là đi ngang qua thành Phi Tuyết.”

Nơi chiến thuyền đi tới, phía dưới có vô số người xì xào bàn tán.