Chương 1222: Bốn khu vực nguy hiểm

person Tác giả: Bạo Tạc Tiểu Nã Thiết schedule Cập nhật: 24/12/2025 14:02 visibility 1 lượt đọc

Chương 1222: Bốn khu vực nguy hiểm

Nếu đặt ở ngoại giới, đủ để chiếu sáng vài tòa thành trì, trong ngoài sáng tỏ, có khả năng tranh nhau phát sáng với trăng sáng.

Nhưng ở nơi đây, lại chỉ có thể chiếu sáng mấy trượng xung quanh.

Lúc nó treo cao không ngừng tản ra hơi nước tươi mát như đến từ vùng biển sâu, ít ai lui tới, xua tan sự bực bội và sự tấn công do tiếng thì thầm Vĩnh Dạ mang tới.

Ánh sáng xanh nhạt của hạt châu chiếu sáng khắp nơi, khiến mặt đất trên sa mạc hoang vu hiện rõ không sót một thứ gì.

Sinh linh phát hiện được tiếng động, rất nhiều rắn chuột sâu kiến rối rít trốn đi nhưng cũng có rắn rết cực kỳ âm hiểm ẩn núp trong đất cát, sẽ tấn công bất cứ lúc nào.

Ninh Vô Dạ khẽ nhíu mày tiện tay đưa ra một ngón tay, một đạo kiếm khí theo ý muốn nhào lên cắt đứt ba con rắn giun màu mực.

Ở đây, ánh sáng của giao châu vạn năm cũng có hạn, hai người chỉ có thể nhìn thấy khoảng cách hơn trượng quanh người, dù là thần niệm hay thủ đoạn gì khác đều không thể dò xét sự vật trong bóng tối.

Hiện tại, bọn họ dựa vào ấn ký bí mật để lại trên người ba tên dị tộc vào trước đó, mới có thể tiếp tục đuổi theo.

Tiếng thì thầm lại vang lên bên trai, từng tiếng kêu chói tai lại chỉ nghe được mơ hồ, khiến người ta bị mê hoặc như chỉ cần nín thở tập trung là có thể nghe rõ ràng, dường như có người thì thầm bên tai, khuyên bọn họ cẩn thận lắng nghe...

Vẻ mặt hai người nghiêm nghị, cho dù lấy tu vi thực lực của bọn họ, tiếng thì thầm trong Vĩnh Dạ hoang mạc vẫn cực kỳ đáng sợ.

Cũng may, con đường dị tộc này đúng là hiếm thấy trong hoang mạc, sinh linh có trí tuệ đều có thể đi theo con đường này.

Chỉ cần không đi chệch hướng, bọn họ hoàn toàn có thể tiếp nhận trình độ tiếng thì thầm hiện tại.

"Tính toán thời gian, chúng ta đã thành công tiến vào sâu trong Vĩnh Dạ hoang mạc" Lại ra tay chém mấy con Độc Hạt thành mấy khối, Ninh Vô Dạ truyền âm nói: "Nghĩ cách để lại ấn ký trên con đường này, sau này chính đạo muốn vào nơi đây, cũng có con đường khá an toàn."

Chung Quỳ Việt Cức khẽ gật đầu: "Ta đã tung một hạt giống đặc biệt trong "Tiểu Tự Tại Thiên' ở ven đường, hiện tại những hạt giống này sẽ không nảy mầm sinh trưởng, mà ngụy trang như đất cát, ẩn núp trong lòng đất."

"Ngày khác nếu chính đạo ta đến đây, lấy thuật pháp đặc biệt thôi động, sẽ có khí tức "Tiểu Tự Tại Thiên' chỉ dẫn"

Ninh Vô Dạ gật đầu: "Như thế rất tốt."

Lần này bọn họ có hai mục đích, thứ nhất là biết rõ ràng có phải những dị tộc khác trong Vĩnh Dạ hoang mạc cũng có linh trí hay không; thứ hai là biết rõ ràng nguyên nhân dị tộc trong Vĩnh Dạ lại sinh ra linh trí.

Hiện tại hai mục đích đều trong quá trình tìm kiếm, nhưng có thể vượt qua Ma môn, nắm giữ một con đường ra vào Vĩnh Dạ hoang mạc cho chính đạo, cũng được coi là thu hoạch sớm.

"Năm đó đại chiến bách tộc, sau khi dị tộc chiến bại, phần lớn bị tứ đại Ma môn nô dịch, còn một bộ phận người sống sót đã trốn vào trong bốn nơi nguy hiểm. Trong đó số lượng dị tộc tiến vào Vĩnh Dạ hoang mạc là nhiều nhất" Lại đi tiếp một đoạn đường, Chung Quỳ Việt Cức nghiêm nghị truyền âm: "Chỉ có điều, sau khi những dị tộc này tiến vào nơi đây, toàn bộ đều mất đi ý thức, sa đọa điên dại..."

"Bây giờ lại xuất hiện dị tộc có lý trí, chắc chắn tình huống không đơn giản."

"Chỉ là ba tên dị tộc này rời khỏi Vĩnh Dạ hoang mạc bàn bạc với bọn ta, đã đi nhiều ngày như vậy nhưng vẫn không thấy kẻ chủ mưu sau màn, xem ra kẻ chủ mưu này cực kỳ cẩn thận"

"Chúng ta cũng phải cẩn thận hơn nữa, tránh việc đi vào cạm bẫy của bọn họ mà không biết"

Ninh Vô Dạ khẽ gật đầu: "Ta nghi ngờ có lẽ có liên quan đến Ma môn."

"Mấy trăm năm trước, lúc Giáo Chủ Thiên Sinh giáo vẫn là Thiếu giáo chủ, từng liên hợp với Luân Hồi Tháp tiến vào sâu trong Vĩnh Dạ hoang mạc."

"Mặc dù bọn họ tuyên bố với bên ngoài lần hành động đó tổn binh hao tướng, thảm bại mà về."

"Nhưng Ma môn xảo quyệt, rất có thể bọn họ đã làm gì đó ở trong Vĩnh Dạ hoang mạc..."

Nhắc đến Ma môn, vẻ mặt Chung Quỳ Việt Cức lạnh lùng, khẽ nói: "Ma đạo yêu nhân, chỉ sợ thiên hạ không loạn!"

"Trong bốn khu vực nguy hiểm, Thanh Yếu sơn do Yêu Đế trấn áp, mặc dù từ chối bất kỳ kẻ nào vào tộc, nhưng cũng chưa từng có ý mở rộng."

"Nhưng năm đó Trọng Minh tông liên tục nô dịch U Hồn tộc và ba tộc khác vẫn không vừa lòng, lại công khai cướp giật hậu tự huyết mạch Yêu Đế làm tài liệu đúc khí, sau khi chọc giận Yêu Đế, càng hoặc là không làm, đã làm thì cho xong, tất cả hợp lực giết vào Thanh Yếu...

"Nếu không phải Yêu Đế không có ý tranh giành thiên hạ, nạn binh lửa lần đó chắc chắn sẽ thiêu đốt bốn phương"

"U Tố nộ là khu vực của người chết, ngọn nguồn của tất cả căm hận giữa thiên địa, ngoại trừ đại năng có tu vi đạt tới cảnh giới nào đó, bất kỳ sinh linh nào đi vào bên trong đều có thể chết."

"Nhiều năm qua nó quanh quẩn ở Vạn Hủy hải, hiếm khi xuất hiện trước sinh linh"

"Vô Thủy sơn trang chỉ vì tò mò đã trắng trợn tàn sát sinh linh, muốn dùng cái này để truy tìm vị trí của U Tố mộ... Sau khi hành động này lưu truyền ra ngoài, nghe nhầm đồn bậy, lại khiến một đám lê dân ngu ngốc cho rằng tế tự cốt nhục thân sinh có thể giúp trong nhà không ngừng phú quý, không biết đã hại chết bao nhiêu hài tử vô tội..."