Chương 662: Ta Giết Người, Không Cần Lý Do
Điều này không khỏi khiến cho đám cường giả tâm tư lưu động, liên tưởng đến rất nhiều điều.
Khó trách vị này mới vừa đến, vẫn luôn chỉ là lạnh nhạt, ngay cả một câu cũng không nói.
Mọi người còn đang cảm thấy kỳ quái, thì ra là có huyền cơ khác.
Về phần lão Ngũ Tề gia, càng là ngây dại.
Hắn gọi ra thân phận Thanh Long thành chủ, là vì muốn kích hắn ra tay.
Dù sao thân là người đứng đầu một thành, nếu mặc cho ngoại nhân tàn sát thành dân trong thành mình mà không quan tâm, tất nhiên sẽ bị ảnh hưởng rất lớn đến uy tín.
Nhưng hắn làm sao cũng không ngờ tới, Thanh Long thành chủ lại khách khí với Lục Thanh như thế.
Trong giọng nói chẳng những thái độ cực thấp, thậm chí còn ẩn ẩn lộ ra một tia kính sợ.
Lão Ngũ Tề gia trong lòng dâng lên cảm giác bất an, vội vàng hô: "Thành chủ đại nhân, người này thủ đoạn tàn nhẫn, liên tiếp sát hại nhị ca và đại ca của chúng ta, giờ lại còn ăn nói ngông cuồng, ngài nhất định phải làm chủ cho Tề gia chúng ta a!"
Nhưng mà, Thanh Long thành chủ lại chẳng thèm nhìn lão Ngũ Tề gia lấy một cái.
Chỉ nhìn Lục Thanh, cung kính nói: "Không biết Lục tiểu lang quân giá lâm hàn thành, Trương mỗ không có nghênh tiếp từ xa, mong thứ lỗi."
"A, thành chủ đại nhân biết tại hạ?" Lục Thanh giả vờ kinh ngạc.
"Lục tiểu lang quân một trận chiến kinh thiên động địa tại Thánh Thành, chấn nhiếp quần hùng, uy danh lan xa.
Trương mỗ may mắn có được chút ít tin tức, biết được đại danh của tiểu lang quân.
Chỉ là không ngờ ngài đến nhanh như vậy, nên mới không kịp nghênh tiếp từ xa, mong tiểu lang quân thứ lỗi."
Thanh Long thành chủ lại chắp tay thi lễ, giọng nói thành khẩn.
"Nguyên lai là tin tức từ Thánh Thành truyền đến." Lục Thanh mỉm cười, "Nếu vậy, lời thừa thãi ta cũng không nói nhiều.
Ta chỉ hỏi một câu, thành chủ đại nhân, ngươi muốn ra mặt vì Tề gia này sao?"
Thanh Long thành chủ lập tức giật mình, vội vàng xua tay nói: "Sao dám, Lục tiểu lang quân chớ hiểu lầm!
Trương mỗ chỉ là cảm ứng được bên này có khí tức Tiên Thiên cảnh bộc phát, nên mới đến xem xét mà thôi.
Nếu sớm biết là tiểu lang quân đang làm việc, Trương mỗ tuyệt đối không dám xen vào.
Tề gia này đã dám đắc tội tiểu lang quân, kia tất nhiên là bọn hắn gieo gió gặt bão.
Tại hạ tuyệt không có nửa điểm ý định can thiệp!"
Nhìn thấy Thanh Long thành chủ kiên quyết phủi sạch quan hệ với Tề gia, đám người lại một phen kinh ngạc.
Vị Lục tiểu lang quân này rốt cuộc có lai lịch ra sao, mà lại khiến cho vị thành chủ đại nhân luôn luôn hành sự cường ngạnh phải e sợ đến thế?
Thánh Thành chi chiến?
Chẳng lẽ gần đây bên Thánh Thành kia đã xảy ra chuyện kinh thiên động địa gì chăng?
Các cường giả tâm tư khác nhau, đều hạ quyết tâm sau khi trở về nhất định phải phái người điều tra rõ ràng, gần đây bên Thánh Thành rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
"Ta nghĩ thành chủ đại nhân ngươi lầm rồi, ta chém giết lão đại Tề gia cùng đồng bọn, không chỉ là bởi vì bọn hắn đắc tội ta.
Mà là bởi vì người Tề gia này,
Lục Thanh lắc đầu nói.
Thanh Long thành chủ tâm tư khẽ động: "Chẳng lẽ là chuyện Phong Châu mà tiểu lang quân vừa nhắc tới?"
"Không sai, ôn dịch Phong Châu, chính là do Tề gia này gây ra, hơn mười vạn sinh linh vì vậy mà bỏ mạng.
Thành chủ đại nhân, ngươi nói xem bọn hắn có đáng chết hay không?"
Thanh Long thành chủ còn chưa kịp mở miệng, lão Ngũ Tề gia đã nghiêm nghị quát:
"Ngậm máu phun người! Ngươi nói ôn dịch Phong Châu là do Tề gia chúng ta gây ra, vậy ngươi có bằng chứng gì?!"
"Ta biết nơi nào có chứng cứ!"
Đúng lúc này, một thanh âm vang lên, hấp dẫn sự chú ý của mọi người.
Khi mọi người nhìn qua, lại phát hiện người lên tiếng, vậy mà là Hồ lão tam.
Điều này khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc.
Không ngờ lúc này, lại có một kẻ Hậu Thiên Cân Cốt cảnh dám đứng ra.
Lão Ngũ Tề gia thân thể chấn động, nhìn chằm chằm Hồ lão tam.
Nhưng mặc kệ hắn có vắt óc suy nghĩ thế nào, cũng không nghĩ ra nhà mình khi nào có liên quan đến kẻ nhỏ yếu như sâu kiến này.
"Cha!"
Ngay cả Hồ Trạch Chi cũng kinh ngạc, nhìn cha mình, nhất thời không nói nên lời.
Nhưng Hồ lão tam lúc này không rảnh nói chuyện nhiều với nữ nhi.
Hắn bước ra mấy bước, chắp tay thi lễ, trang nghiêm bẩm báo: "Thủ vệ cửa thành Hồ lão tam, bái kiến thành chủ!"
Thanh Long thành chủ không ngờ, kẻ dám đứng ra chỉ chứng Tề gia, lại là thuộc hạ của mình.
Thủ vệ cửa thành là nhân vật thấp hèn, Thanh Long thành chủ tự nhiên là không nhận ra.
Nhưng thấy Hồ lão tam đi ra từ phía sau Lục Thanh, hắn lập tức sắc mặt ôn hòa, nói: "Không cần đa lễ, ngươi vừa nói, ngươi biết nơi nào có chứng cứ Tề gia gây ra ôn dịch Phong Châu, chuyện này là thật?"
"Bẩm thành chủ, đúng vậy, thuộc hạ không dám nói dối!" Hồ lão tam đáp.
"Vậy chứng cứ hiện giờ ở đâu?"
"Chứng cứ không ở chỗ thuộc hạ, mà là trên tay Quý tam công tử."
Lời này vừa ra, đám người lại giật mình.
Việc này sao lại liên quan đến tiểu nhi tử nhà Quý gia rồi?