Chương 135: Đại sư huynh, sư tỷ bị Thánh tử khi dễ (1)

person Tác giả: Lý Hồng Thiên schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 1 lượt đọc

Chương 135: Đại sư huynh, sư tỷ bị Thánh tử khi dễ (1)

Thần Tiêu thánh địa, Thương Long phong.

Đây là một tòa linh phong thuộc tính mộc trong ba mươi sáu linh phong.

Trên tòa linh phong này ko có trưởng lão Hóa Thần kỳ nào tọa trấn nhưng có một vị Thái Thượng trưởng lão nào đó đang ngủ say.

Đồng thời, đây cũng là nơi thường ngày Đại sư huynh Phương Thường và Nhị sư huynh Trương Vân Đình của Thần Tiêu Thánh địa bế quan song tu.

Đúng vậy, Nhị sư huynh Trương Vân Đình của Thánh địa Ngũ Hành thuộc Giáp Mộc, còn Đại sư huynh Phương Thường thiên phú tuyệt thế, thiên phú Bính Hỏa, Mậu Thổ đều siêu tuyệt.

Vì Ngũ Hành tương khắc tương sinh, Canh Kim sinh Nhâm Thủy, Nhâm Thủy sinh Giáp Mộc, Giáp Mộc sinh Bính Hỏa, Bính Hỏa sinh Mậu Thổ, còn Mậu Thổ lại sinh Canh Kim.

Bởi vậy cũng tương tự như Trương Vân Hi có thể phụ trở Thẩm Thiên, Trương Vân Đình thuộc mộc đối với Đại sư huynh Phương Thường mà nói cũng là phụ trợ tốt nhất.

Hai sư huynh đệ này tuy không phải huynh đệ ruột thịt nhưng thân như huynh đệ ruột, hoàn toàn khác với hai người nào đó của thế hệ trước.

Lần này bọn họ liên tục bế quan tu luyện ba tháng để giúp Phương Thường đột phá.

Mọi người đều biết, Kim Đan kỳ là đường ranh giới giữa thiên tài và tầm thường.

Cảnh giới này đã không còn chia làm chín tầng như Luyện Khí cảnh, cũng không chia thành sơ, trung, hậu, đỉnh phong kỳ như Trúc Cơ cảnh.

Kim Đan kỳ chú trọng ngưng tụ kim đan trong đạo cơ, sau đó không ngừng dùng pháp tắc rèn luyện rèn đúc để thiên chuy bách luyện.

Sau khi không ngừng rèn luyện, Kim Đan trong cơ thể sẽ dần dần đẩy hết tạp chất cặn bã, trở nên cứng cáp hơn.

Giống như một mỏ sắt sau khi được thiên chuy bách luyện đẩy hết cặn bả đi trở thành thép, như thần tằm niết bàn vũ hóa thành bướm vậy.

Sau những lần phá rồi xây dựng lại kim đan, ngoài cơ thể sẽ có thêm một đạo thần văn, thực lực của tu sĩ cũng từ đó được thuế biến về chất.

Kiểu khổ tu này được gọi là “Kim Đan chuyển luyện”, mỗi lần tu sĩ phá đi rồi xây lại được gọi là một lần chuyển.

Thông thường mà nói chỉ cần chuyển được ba lần thành công thì có thể bắt đầu nếm thử phá đan tấn cấp Nguyên Anh kỳ.

Nhưng Nguyên Anh kỳ tấn cấp bình thường như vậy chỉ là Tôn giả yếu nhất, có vài thiên kiêu Kim Đan kỳ thậm chí có thể vượt cấp gấp mười lần.

Hơn nữa chuyển kim đan ba lần thai nghén Nguyên Anh, căn cơ Nguyên Anh cũng sẽ cực kỳ yếu kém, rất khó đột phá thêm nữa.

Có thể nói nếu kim đan không thể chuyển thành công sáu lần, trên cơ bản đừng mong đột phá được Hóa Thần cảnh.

Nếu kim đan có thể chuyển thành công từ sáu lần trở lên sẽ được xưng là thiên tài, có thể dễ dàng chống lại Nguyên Anh yếu kém.

Nếu kim đan có thể chuyển thành công bảy lần trở lên tức là thiên tài tuyệt thế, đối mặt với Nguyên Anh kỳ cũng có thể dễ dàng đánh bại.

Trong một long, một hổ, một kỳ lân của Thần Tiêu Thánh địa, huynh muội Trương Vân Đình đều là người sở hữu bảy lần chuyển kim đan.

Còn Phương Thường được ca tụng là Kỳ Lân Tử chính là Kim Đan Bát Chuyển trăm năm khó gặp ở Đông Hoang.

Cho dù là trên bảng xếp hạng Kim Đan kỳ Đông Hoang, Phương Thường cũng nằm trong ba thứ hạng đầu!

Lần này Trương Vân Đình và Phương Thường bế quan là để giúp hắn ta đột phá cực hạn cuối cùng của Kim Đan kỳ: Cửu Chuyển!

Đúng vậy, Kim Đan Cửu Chuyển, đây là cực hạn Kim Đan kỳ được giới Tu Tiên công nhận, chính là cảnh giơi Kim Đan kỳ đại viên mãn.

Nhìn khắp Đông Hoang ngàn năm qua, tuyệt đại thiên kiêu thực sự có thể chạm được đến lĩnh vực Kim Đan Cửu Chuyển chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.

Nếu Phương Thường thật sự có thể dùng Thần Tiêu Lôi Đế kinh không trọn vẹn rèn được Kim Đan Cửu Chuyển thì đó sẽ là thành tựu truyền kỳ.

Đến lúc đó, thậm chí hắn ta có thể sánh vai được với quái vật xếp hạng đầu của bảng Kim Đan kỳ.

Đúng vậy, hạng đầu bảng Kim Đan kỳ chính là Tề Thiếu Huyền, Thánh tử của Tử Phủ Thánh địa.

Đó là một quái vật có vận may vô thượng, chỉ dựa vào vận may mà có thể kéo được cả Thánh địa quật khởi.

Tề Thiếu Huyền hiện là người sở hữu Kim Đan Cửu Chuyển duy nhất ở Đông Hoang, cũng là người đứng đầu bảng Kim Đan kỳ.

Vô số tiền bối tiên môn chứng kiến vận khí ngập trời của hắn đều cùng nhau cảm khái: Kẻ này có tư chất Đại đế!

Nhưng Phương Thường có tự tin cực cao, hắn ta tin chắc chỉ cần mình đúc được Kim Đan Cửu Chuyển thì sẽ không thua kém bất kỳ ai!

Vận khí kinh trời thì đã sao, nếu không được rèn luyện trải nghiệm đủ thì chỉ là đóa hoa trong lồng kính mà thôi.

Đợi ngày nào đó Phương mỗ trở thành Kim Đan Cửu Chuyển chính là lúc phá vỡ thần thoại của hắn ta!

Sau núi Thương Long phong, một nam tử thanh y hào hoa phong nhã ngồi xếp bằng, trên gối có đặt một cổ cầm.

Hắn ta chậm rãi gãy dây đàn, tiếng đàn kỳ ảo linh hoạt uyển chuyển truyền khắp Thương Long phong, thu hút vô số linh điểu vây quanh.

Thậm chí ngay cả vài linh hoa, linh thảo trên núi dường như cũng trở nên xanh biếc hơn, giàu sức sống hơn.

Đằng sau lưng hắn ta có dị tượng Thần Long màu xanh khổng lồ đang xoay vòng, trông uy vũ bất phàm.

Đối diện hắn ta có một nam tử mặc chiến giáp Hoàng kim khôi ngô đang ngồi xếp bằng.

Nam tử mày rậm mắt to, giữa gối đặt ngang một thanh Xích Diễm Long thương, điện mang màu đỏ vàng quanh thân lấp lóe.

Sau lưng hắn ta có một con Chu Tước màu đỏ đang vỗ cánh bay, nhuộm nửa bầu trời thành đám mây lửa.

Nửa bầu trời bên kia lại có dị tượng Kỳ Lân hoàng kim hiện lên, dưới chân giẫm lên tường vân trông đầy uy thế bình định địa thủy phong hỏa.

Lúc này trên đỉnh đầu nam tử khôi ngô có lơ lửng một nguyên đan màu vàng, xung quanh lượn lờ thần quang hai màu vàng, đỏ.

Bên ngoài kim đan này có khắc tám đạo Thần văn, còn đạo thần văn thứ chín đang bắt đầu hình thành.

Nam tử khôi ngô hít sâu một hơi, quang mang hai màu vàng đỏ bên ngoài kim đan từ từ thu liễm vào trong.

Dị tượng Chu Tước, Kỳ Lân dần nhập vào trong kim đan, rồi lập tức chìm xuống.

Khi Kim đan hoàn toàn tiến vào trong cơ thể nam tử khôi ngôi, hắn ta mở hai mắt ra: “Sư đệ vất vả rồi.”

Trong chốc lát, một cỗ khí thế vô cùng mạnh mẽ xộc thẳng lên bầu trời đánh cho các tầng mây trên bầu trời xơ xác.

Tay phải Phương Thường cầm Xích Diễm Long thương, cười to nói: “Hình thức ban đầu của Thần văn đã ngưng tụ, một bước tiến vào ngưỡng cửa Cửu Chuyển!”

Nam tử thanh y chậm rãi đứng dậy, trên mặt nở nụ cười mỉm bình dị gần gũi: “Chúc mừng Đại sư huynh.”

Phương Thường cười nói: “Nhị sư đệ, ta sẽ ghi nhớ trong lòng sự giúp đỡ đệ dành cho ta.”

“Sau này Thánh địa chọn Thánh tử, vi huynh sẽ toàn lực ủng hộ sư đệ.”

Trương Vân Đình vác cổ cẩm trên lưng, bình thản nói: “Sư huynh đừng nói đùa.”

“Vân Đình chỉ xếp thứ bảy trên bảng xếp hạng Kim Đan, sao có tư cách đảm nhiệm vị trí Thánh tử bản môn?”

“Sư huynh hiện đang xếp thứ ba trên bảng Kim Đan, giờ còn sắp Cửu Chuyển, có hy vọng trở thành truyền kỳ.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right