Chương 197: Oán niệm của Tiểu Yêu Tinh (1)

person Tác giả: Lý Hồng Thiên schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 2 lượt đọc

Chương 197: Oán niệm của Tiểu Yêu Tinh (1)

Khi Thẩm Thiên nắm chặt kiếm chủ lệnh chuẩn bị triệu hoán kiếm linh mở ra.

Đột nhiên nước hồ bắn lên, xuất hiện một thứ đồ nho nhỏ.

Đó là một dây leo dài chừng ba thước, toàn thân sáng xanh lấp lánh màu phỉ thúy.

Nó thoải mái uốn éo trong hồ linh tuyền, vung vẩy bọt nước, nhìn đến là vui mắt.

Lúc này nó ngóc cổ ra khỏi mặt nước, cùng Thẩm Thiên mắt to trừng mắt nhỏ.

Nhất thời, bầu không khí cực kỳ ngượng ngùng.

Thẩm Thiên và dây leo nhỏ đều sững ra, bất động nhìn chằm chằm đối phương.

Thẩm Thiên có thể cảm giác được trong lòng bàn tay mình ướt đẫm mồ hôi lạnh, thực sự hoảng hốt!

Dây leo trước mắt đây rõ ràng có màu của Phệ Tiên đằng, không chừng có quan hệ gì đó với Đằng Mẫu Lục Cơ ấy.

Ai biết được gia hỏa này mạnh chừng nào, vạn nhất có thể đạt tới Nguyên Anh Hóa Thần kỳ mà ngươi dám ra tay với nó chẳng phải xong rồi sao?

Ta không thấy ngươi, ngươi cũng không thấy ta.

Thẩm Thiên không ngừng cầu nguyện trong lòng nhưng không có hiệu quả gì.

Hiển nhiên gốc Phệ Tiên đằng nhỏ xíu này đã phát hiện ra Thẩm Thiên. Nó tấn công!

Gốc Phệ Tiên đằng kia hơn run run, phóng một đạo linh tuyền màu bạc tới Thẩm Thiên.

Mà thân thể của nó thì chui xuống dưới đáy linh tuyền, điên cuồng dũi đầu chui vào đất bùn.

Đúng vậy. Gốc Phệ Tiên đằng nhỏ xíu này đang sợ. Nó đang liều mạng chui vào lòng đất chạy trốn.

Thẩm Thiên đã chuẩn bị sẵn sàng đột nhiên dựng lồng phòng ngự lên mức cao nhất.

Nhưng đạo linh tuyền kia bắn lên lồng phòng ngự lại không có tí sóng ba động nào.

Thẩm Thiên cảm nhận một chút, lực trùng kích tối đa cũng tương đương với đòn tấn công của tu sĩ Trúc Cơ kỳ.

Nhìn Phệ Tiên đằng vẫn đang cắm cúi chui xuống lòng đất, rõ ràng đang e ngại Thẩm Thiên.

Hắn thấy rất vui: Nếu ngươi đã sợ ta thì ta không việc gì phải sợ ngươi!

Tiểu yêu tinh, mau quỳ gối phục tùng trước thần uy của bổn Thánh tử đi!

Thu Huyền Vũ thuẫn lại, Thẩm Thiên bất ngờ nhảy vào trong hồ linh tuyền.

Phệ Tiên đằng đã chui xuống đất bùn, chỉ còn hở cái đuôi dế, hắn đột nhiên duỗi tay nắm lấy.

Sau đó, hắn dốc hết sức toàn thân kéo Phệ Tiên đằng từ dưới đất bùn lên từng tí từng tí một.

Không thể không nói, gốc Phệ Tiên đằng này thực khỏe quá mà, lại không thua kém Thẩm Thiên tí nào.

Nên nhớ, Thẩm Thiên tu luyện Tân Hỏa Luyện Thể Thuật, còn vừa mới lột xác thành Thần thể Tiểu Ngũ Hành Dương Lôi, sức lực có thể coi là vô địch trong cảnh giới này.

Cho dù là cường giả Kim Đan kỳ bình thường, nếu chỉ đơn thuần là dùng lực đối lực cũng chưa chắc đã có thể tranh phong với Thẩm Thiên.

Vậy mà lúc này mặc dù hắn đã dùng hết sức nhưng vẫn không thể kéo gốc dây leo nhỏ chỉ dài ba thước này ra.

Bởi vậy, có thể thấy được gốc Phệ Tiên đằng bé xíu này cực kỳ bất phàm, chính là tuyệt thế tiên thực!

Hai tay nắm thật chặt gốc dây leo nhỏ bé, trong lòng Thẩm Thiên nóng như lửa.

Dù sao đây cũng là Phệ Tiên đằng mà, là chí bảo còn trân quý hơn cả Thất Bảo Tiên Hồ Lô.

Nếu có thể bắt nó lại nhét vào trong Thánh Địa, chẳng phải là một món lợi nhuận khổng lồ sao? Dù có không tốt thì đem bán lấy tiền cũng không lỗ.

Bảo hắn tự nuôi ư? Nói thật Thẩm Thiên cũng không có ý định này. Dù sao Phệ Tiên đằng này cũng có quan hệ tới Đằng Mẫu Lục Cơ.

Vạn nhất thứ này chính là do Đằng Mẫu Lục Cơ niết bàn mà có, mình lại đi nuôi nó lớn, nhỡ sau này nó muốn hút khô máu của bổn Thánh Tử thì phải làm sao?

Thẩm Thiên vẫn chưa dám tin tưởng quầng sáng trên đầu mình đâu. Mặc dù màu xanh đã khá đậm rồi nhưng vẫn còn cách “con của Khí Vận” xa lắm.

Hắn cũng không dám yêu cầu xa vời cái gì mà sau khi được mình nuôi một thời gian ngắn, phương tâm của “Tuyệt Thế Yêu Cơ” lại một lòng một dạ hướng về mình.

Việc này là đem cái mạng nhỏ ra để đánh cược đấy.

Thẩm Thiên nghĩ kỹ rồi, chờ bắt tiểu yêu tinh này ra sẽ lập tức phong ấn nó lại rồi đem về bán cho Thánh Địa.

Đằng Mẫu Lục Cơ có mạnh hơn nữa cũng chỉ là vừa mới độ kiếp, chẳng lẽ có thể mạnh hơn được Thánh Chủ hay sao?

Đến lúc đó, nó rơi vào trong tay Thánh Chủ sư tôn rồi, thế nào ông cũng có cách xử lý!

Thân thể non mịn của Phệ Tiên đằng đang không ngừng giãy dụa.

Chất lỏng màu bạc vẩy ra thấm ướt toàn thân Thẩm Thiên, linh khí nồng đậm lan ra khắp nơi.

Thẩm Thiên cũng không định tiếp tục giằng co nữa, hỗn nguyên thần lôi ở mi tâm sáng lên lấp lóe.

Mái tóc đen như mực chậm rãi chuyển sang màu vàng sáng, từng sợi dựng đứng, khí tức đột nhiên tăng lên.

Thẩm Thiên thét dài một tiếng, toàn thân tỏa kim quang rực rỡ, hai tay cũng khỏe hơn nhiều, nhanh chóng lôi được Phệ Tiên đằng ra.

Một tấc, hai tấc, ba tấc…

Phệ Tiên đằng vẫn đang liều chết giãy dụa, nhưng đối thủ của nó lại là Thẩm Thiên với trạng thái siêu Saiyan, nên nó hoàn toàn không thể chống cự nổi.

Thấy phần lớn thân thể đã bị lôi ra khỏi bùn đất, nó gần như tuyệt vọng.

Phựt!

Tiếng đứt thanh thúy vang lên, hai tay Thẩm Thiên chợt hẫng đi.

Hắn phải lùi lại mấy bước, toàn thân lảo đảo suýt nữa thì ngã, tay cầm một nửa Phệ Tiên đằng.

Bên kia, nửa cây Phệ Tiên đằng còn lại chỉ dài khoảng nửa xích đã nhanh chóng chui xuống đất trốn tiệt.

Đúng vậy, nó vừa học cách thạch sùng đứt đuôi để bỏ trốn đấy!

Thẩm Thiên vội lao tới muốn nhổ nó ra, song lần này Phệ Tiên đằng đã dùng hết sức chui tuột vào trong lòng đất rồi.

Đoán chừng Đằng Mẫu Lục Cơ không thể ngờ nổi bản thân mình hao hết tinh hoa toàn thân, thật vất vả mới đổi được cơ hội niết bàn, lại xui xẻo như thế.

Không chỉ kế hoạch hút khô Thánh Dịch rồi niết bàn trong mấy ngày ban đầu đã tan thành mây khói mà chẳng hút được bao nhiêu, mà cả thân thể cũng bị ép phải tự đoạn.

Không thể không nói, ở tu tiên giới thực sự có nhân quả báo ứng, ngàn vạn lần không thể kêu gào với trời được.

Không phải sao? Đằng Mẫu Lục Cơ vừa mới nói ta sẽ niết bàn trở lại, ông trời làm gì được ta?

Kết quả, Thẩm Thiên xuất hiện. Ừm, chẳng những cướp gia sản của ngươi, ngay cả nhục thể cũng cướp chiếm luôn.

Quá thảm rồi!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right