Chương 200: Triệu Hạo, ngươi thật tốt (1)

person Tác giả: Lý Hồng Thiên schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 2 lượt đọc

Chương 200: Triệu Hạo, ngươi thật tốt (1)

Lúc này, tiểu trấn ngoài thành Mê Vụ đã chỉ còn là một đống phế tích.

Lúc trước, khi sóng triều linh vụ tấn công thành Mê Vụ thì tiểu trấn bên ngoài thành sẽ bị luân hãm đầu tiên.

Lúc này, khắp nơi trong trấn đều la liệt thi hài, Triệu Hạo đi lại trong đó mà sợ hãi trong lòng.

Lúc này y đã khôi phục được tu vi, tay cầm một thanh kiếm pháp khí vừa nhặt được, toàn thân dạt dào pháp lực.

Trong cơ thể hắn có một ngọn lửa nam minh ly hỏa đang cháy hừng hực, lúc nào cũng có thể bùng lên giết địch, là khắc tinh của bọn yêu quái.

Đây cũng là nguyên nhân y dám một thân một mình quay về tiểu trấn Mê Vụ đi tìm Thẩm Thiên.

Khi Triệu Hạo đang đau khổ vì không tìm được Thẩm Thiên thì chợt nghe thấy có tiếng người kêu cứu.

Đó là tiếng của nữ tử, trong tiếng kêu tràn ngập sợ hãi và kinh hoàng khiến cho người ta không nhịn được mà muốn tới đó giúp một tay.

Triệu Hạo hít sâu một hơi, bất ngờ thôi động pháp lực toàn thân, hóa thành một cái bóng màu đỏ phóng tới chỗ có tiếng kêu kia.

Y thấy rõ, là một con lang yêu màu tím đang đuổi theo một nữ tử áo trắng, chẳng mấy chốc là có thể đuổi kịp, cắn chết nàng rồi.

Triệu Hạo hét lớn một tiếng, nhắm thẳng yêu lang ném trọng kiếm trong tay đi, kiếm phong phá hư không chém đúng thân con yêu.

À áu áu áu áu áu áu áu!

Con yêu kêu đau thê lương, giữa thân bị thương nặng, máu tươi bắn ra tung tóe.

Sói là thứ đầu đống xương sắt eo đậu phụ, dù có trở thành yêu thú thì phần eo vẫn là nhược điểm của chúng.

Lúc này, phần eo bị chém trúng, con sói rú lên thảm thiết, chật vật bỏ chạy chỉ sợ bị bắt.

Triệu Hạo khẽ hấp cây trọng đao dưới đất lên, cây đao bay về tay y, thu vào trong vỏ.

Triệu Hạo nở một nụ cười tự cho là tuấn dật, lên tiếng an ủi: “Cô nương không cần lo lắng, yêu nghiệt đã bị ta đánh chạy rồi.”

Nữ tử áo trắng mới dừng bước, khuôn mặt bẩn nhem nhuốc vui mừng vì vừa thoát nạn.

Nàng nhìn Triệu Hạo, sắc mặt vừa bất ngờ vừa chấn động, hỏi: “Là ngươi sao?”

Giọng nói quen thuộc khiến cho Triệu Hạo sững sờ. Y cẩn thận nhìn lại nữ tử áo trắng kia, bừng tỉnh đại ngộ.

Đúng vậy, Triệu Hạo đã nhận ra thân phận nữ tử này, chính là Vô Hà Công chúa của nước Vụ Ẩn: Tuyết Vô Hạ.

Nụ cười trên mặt Triệu Hạo héo rũ. Dù sao y cũng chẳng có giao tình gì với nữ tử này, thậm chí còn có đụng chạm không nhỏ.

Tuyết Vô Hạ nhìn Triệu Hạo đeo trọng đao uy phong hiển hách, sắc mặt lem nhem dần trở nên phức tạp.

Lúc trước khi bị nàng từ hôn, thiếu niên này có nói rằng “sông có khúc, người có lúc.”

Khi ấy nàng còn xem thường, không ngờ bây giờ đã thành thật.

Hiện giờ Triệu Hạo đã khôi phục tu vi và thiên phú, một lần nữa trở thành vị thiên kiêu số một của nước Vụ Ẩn.

Còn nàng, khi trước trên đường đến tiểu trấn Mê Vụ đã gặp phải trận bạo động của phệ tiên đằng, hộ vệ phải liều chết mới bảo vệ được nàng.

Bây giờ mê vụ tan hết rồi, Tuyêt Vô Hạ từ trong trận pháp đi ra, lại gặp phải yêu thú truy sát, và được Triệu Hạo cứu giúp vào đúng lúc cực kỳ lúng túng.

Lúc trước mình cao cao tại thượng, bây giờ lại như một con thú ướt sũng chật vật, tình cảnh này khiến cho Tuyết Vô Hạ cực kỳ xấu hổ.

Nhưng Tuyết Vô Hạ cũng không phải nữ tử vong ân phụ nghĩa, dù thế nào đi nữa thì Triệu Hạo cũng vừa cứu nàng xong.

Bởi vậy, nàng nguyện ý xin lỗi và cảm tạ vì chuyện vừa rồi!

Nghĩ vậy, Tuyết Vô Hạ hít sâu một hơi rồi nói: “Triệu Hạo, cám ơn ngươi đã không kể hiềm khích lúc trước mà cứu ta.”

Triệu Hạo lãnh đạm nhìn Tuyêt Vô Hạ, đáp rằng: “Không cần. Nếu ta biết là ngươi bị đuổi giết chưa chắc đã cứu.”

Tuyết Vô Hạ nghe vậy cũng không nổi giận, chỉ nói: “Trước đó từ hôn là ta không đúng. Ta xin lỗi. Từ nay về sau bổn công chúa nợ ngươi một cái mạng.”

“Ơn cứu mạng không thể báo đáp, chỉ có điều trái tim Vô Hạ đã trao toàn bộ cho Tiên Sư, kiếp này đã định không có duyên phận cùng ngươi.”

“Nếu kiếp sau còn có duyên phận gặp lại nhau, Vô Hạ nguyện ý làm trâu làm ngựa trả lại nhân quả cho ngươi.”

Khi nói những lời này, trong mắt Tuyết Vô Hạ tràn ngập sự thành khẩn và chân thành tha thiết.

Lúc này, Triệu Hạo vừa hơi ngượng ngùng vừa hơi tức giận.

Y cũng đã từng nhìn thấy dung mạo của Thẩm Thiên, đừng nói đến Tuyết Vô Hạ là một nữ tử.

Đổi lại là chính Triệu Hạo, nếu là nữ tử, e là cũng không thể chống đỡ nổi mị lực của Thẩm Thiên.

Sau khi được nhìn thấy dung mạo của Thẩm Thiên, Tuyết Vô Hạ không còn muốn tuân theo hôn ước tổ tông định ra gả cho Triệu Hạo nữa cũng là chuyện rất bình thường.

Bây giờ tu vi của Triệu Hạo lại được Thẩm Thiên hỗ trợ khôi phục lại, còn nợ người ta một nhân tình lớn, so ra thì ân oán của Tuyết Vô Hạ và mình cũng nhẹ nhàng hơn.

Không làm phu thê được thì làm bạn cũng tốt mà! Dù sao hai người bọn họ cũng có chung một thần tượng, chính là Thẩm Thiên.

Với cuộc đời fan cứng thì, chỉ cần thần tượng ngươi đu giống với thần tượng ta đu.

Thì không còn vấn đề gì đáng là vấn đề nữa, không có ân oán gì không thể xóa bỏ chỉ với một nụ cười nữa.

Triệu Hạo hỏi: “Công chúa, nàng có thấy Thẩm huynh không?”

Tuyết Vô Hạ lắc đầu: “Ta vẫn ở tại triểu trấn này, không thấy Tiên Sư đâu.”

Khuôn mặt nàng tràn đầy sùng bái: “Nghe nói Tiên Sư đã đoán trước được về tai nạn trên bình nguyên Mê Vụ này.”

“Ta đoán lúc này nhất định Tiên Sư đã đi sâu vào trong bình nguyên Mê Vụ, xử lý yêu nghiệt căn nguyên rồi.”

Triệu Hạo như đang suy tư gì đó. Thẩm huynh có thể coi như là cơ duyên khôi phục được thiên phú tu vi.

Vậy trận náo động của đám dây leo này hẳn là không thể uy hiếp được Thẩm huynh mới đúng, đúng là quan tâm quá nên bị loạn thôi mà. Buồn cười thật.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right