Chương 217: Người xem đây có phải Niết Bàn Thánh dịch không? (1)

person Tác giả: Lý Hồng Thiên schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 2 lượt đọc

Chương 217: Người xem đây có phải Niết Bàn Thánh dịch không? (1)

Đối mặt với Bắc Đẩu Thánh tử, trong lòng Thẩm Thiên vô cùng khó xử!

Tát vào mặt? Không tát vào mặt? Tát vào mặt? Không tát vào mặt? Tát vào mặt? Không tát vào mặt?

Còn biểu hiện này trước mặt Bắc Đẩu Thánh tử lại là biểu cảm “đạm mạc và siêu nhiên”.

Hay cho Thần Tiêu Thánh tử này, chẳng những khí vũ hiên ngang, mà lại không kiêu không hoảng loạn, rất mực khiêm tốn.

Trong lòng Thần Trung Thiên âm thầm kính nể, mặc dù giữa Bắc Đẩu Thánh địa và Thần Tiêu Thánh địa cũng không phải hòa thuận gì nhưng giữa các đại Thánh tử vẫn luôn đối đầu đánh giá lẫn nhau, hơn nữa giữa bọn họ đều nhất trí sẽ không vì lập trư ờng mà ảnh hưởng đến đánh giá cá nhân.

Cách nhìn của Bắc Đẩu Thánh tử đối với những đệ tử chân truyền kia của Thần Tiêu thánh địa trên cơ bản đều là những kẻ vô dụng.

Chẳng hạn như hôm nay hắn ta dựa vào đại thế khí vận của Tề Thiếu Huyền đến đây là định dùng dương mưu áp chế Thần Tiêu.

Đám đệ tử chân truyền kia trên mặt ai nấy đều lộ vẻ phẫn nộ, hoàn toàn không biết che giấu.

Tâm chí của bọn họ kém xa lão hồ ly Thần Tiêu Thánh chủ!

Ngược lại Thánh tử tân nhiệm này thì trên mặt chẳng hề lộ vẻ phẫn nộ.

Hắn cứ hờ hững nhìn Bắc Đẩu Thánh tử, vẻ mặt không buồn không vui.

Dù Bắc Đẩu Thánh tử tự cho mình giỏi phỏng đoán lòng người nhưng cũng không thể nhìn thấu hắn đang suy nghĩ gì.

Quan trọng hơn nữa là, Bắc Đẩu Thánh tử đã vượt các đệ tử cùng thế hệ một bước đột phá Nguyên Anh kỳ trước.

Mặc dù là như vậy, khi đối mặt với Thẩm Thiên hắn ta vẫn cảm thấy hoàn toàn không thể nào phỏng đoán được tu vi sâu cạn của hắn.

Thẩm Thiên trước mặt hắn ta giống như một đại dương rộng lớn, như một lỗ đen thần bí khó lường, không thể nào nhìn trộm được.

Tên này, quả thực là một tồn đại đáng sợ hơn cả Thiếu Huyền sư huynh!

...

Không!

Thần Trung Thiên miễn cưỡng lắc đầu.

Đây chỉ là ảo giác, tên này đang thi triển huyễn thuật với bổn Thánh tử!

Bổn Thánh tử sao có thể nghi ngờ quyền uy của Thiếu Huyền sư huynh vì dáng dấp khí vũ hiên ngang của tên này?

Thiếu Huyền sư huynh là độc nhất vô nhị.

Dù tên này tu vi không yếu, có khí chất như trích tiên thì đã sao?

Trong giới Tu tiên này rất chú trọng tiên duyên, tiên duyên thâm hậu khí vận miên man mới được thiên đạo phù hộ bảo hộ mọi nơi mọi lúc.

Giống như Thiếu Huyền sư huynh có thể tùy ra ra ngoài lịch luyện là thu hoạch được trên trăm cân Niết Bàn Thánh dịch, chẳng lẽ tiểu tử này cũng làm được?

Nghĩ tới đây, cuối cùng Thần Trung Thiên cũng áp chế được cảm giác khác lạ trong lòng: “Thẩm sư huynh, ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu?”

Lúc này Thẩm Thiên đang còn khúc mắc nên tát hay không tát vào mặt nên phản xạ có điều kiện nói: “Ngưỡng mộ cái gì?”

Thần Trung Thiên: ...

Bổn Thánh tử nói ngưỡng mộ ngươi đã lâu đơn thuần chỉ là câu khách sáo thôi mà.

Mẹ nó, ngưỡng mộ cái gì? Ngươi tính chiếm tiện nghi của bổn Thánh tử sao?”

Thần Trung Thiên hít sâu một hơi: “Thẩm sư huynh, ý Thần mỗ là rất hân hạnh được làm quen với huynh.”

Thẩm Thiên nhìn thấy gương mặt nở nụ cười xán lạn nhưng đầy dối trá của Thần Trung Thiên bất đắc dĩ nhỏ giọng lầm bầm: “Ngươi vui mừng hơi sớm rồi.”

Nói thẳng ra nếu Thần Trung Thiên chỉ sỉ nhục bản thân Thẩm Thiên, có thể Thẩm Thiên sẽ cười một tiếng cho qua không truy cứu.

Dù sao trên đỉnh đầu tên này cũng có vòng sáng vàng nhạt, không cần thiết phải chấp nhất hắn ta làm gì.

Vấn đề bây giờ Bắc Đẩu Thánh tử lại đang sỉ nhục Thần Tiêu thánh địa, cái này hơi khó rồi nha!

Thần Tiêu Thánh chủ điểm danh bảo Thẩm Thiên ra mặt solo với Bắc Đẩu Thánh tử.

Nếu như Thẩm Thiên làm không tốt bị xử lý luôn thì sao đây?

Cuối cùng, Thẩm Thiên thầm điều chỉnh lại tâm trạng của mình.

Lần này tạo cơn sóng phải sáng tạo mới được, gây ra một cú nổ càng tốt!

Có điều thẳng thắn mà nói, muốn làm được điều này thật sự không dễ dàng gì.

Ngay trong lúc Thẩm Thiên đang thầm sầu não suy nghĩ, trên Bạch Liên phong lại xảy ra đại biến.

Nữ đệ tử áo trắng đang chữa trị trong mật thất chạy ra, trên mặt nàng ta tràn đầy vẻ tràn đầy kinh hoảng cùng thất thố.

“Không xong, không xong rồi, Thánh Chủ, sư bá, sư tôn, Kim Đan của Đại sư huynh lại bắt đầu nứt ra rồi!”

Lời của nữ đệ tử này giống như viên đá lớn ném xuống mặt hồ, đột ngột tạo ra một cơn sóng lớn.

Lôi Đình Tiên Quang bên ngoài cơ thể Thần Tiêu Thánh chủ từ từ dao động, đi đến mật thất.

Lão đạo sĩ và Bạch Liên Thiên tôn cũng theo sát phía sau, không dám thất lễ.

Các đệ tử chân truyền khác thấy không ai ngăn cản thì cũng đi theo sau.

Thần Trung Thiên thấy tình huống này thì nhẹ nhàng thở phào, thẳng thắn mà nói đối mặt với Thẩm Thiên hắn ta cảm thấy áp lực như núi.

“Phương Thường sư huynh gặp nguy hiểm? Thẩm sư huynh chúng ta sẽ làm quen sau, đi xem tình hình Phương Thường sư huynh trước cái đã!”

Thẩm Thiên gật đầu, đi thẳng đến mật thất Phương Thường đang an dưỡng, vô cùng thấp thỏm.

Chẳng mấy chốc là hắn nhìn thấy Phương Thường, thẳng thắn mà nói Thẩm Thiên không muốn hắn ta xảy ra chuyện.

Hắn không muốn lần này Phương Thường tẩu hỏa nhập ma có liên quan đến mình.

Tuy rằng bình thường Thẩm Thiên gạt người ta hưởng ké khí vận nhưng hắn là người tốt.

Mọi người nối đuôi nhau vào trong, họ nhanh chóng đi vào nơi chữa trị quan trọng của Bạch Liên phong.

Lúc này đám Thần Tiêu Thánh chủ đã tiến vào trong một không gian trận pháp đặc biệt ngăn cách với mọi người.

Tuy nhiên không gian trận pháp trong suốt, đám Thẩm Thiên có thể nhìn thấy tình huống bên trong.

Lúc này Phương Thường đang nằm trên giường, cơ thể gầy đi rất nhiều.

Sắc mặt hắn ta cũng trắng bệch, trông có vẻ đã đại thương nguyên khí.

Đương nhiên đó không phải trọng điểm, trọng điểm là vòng sáng trên đầu hắn ta đã thay đổi.

Lần đầu tiên khi Thẩm Thiên gặp Phương Thường thì vòng sáng trên đỉnh đầu Phương Thường là màu vàng ròng.

Nhưng lúc này Thẩm Thiên đột nhiên trông thấy vòng sáng trên đỉnh đầu Phương Thường đã biến thành hỗn hợp vàng và đỏ.

Rõ ràng, khí vận của Phương Thường đang giảm xuống, hơn nữa nguyên nhân giảm khí vận không cần nói cũng biết.

Trong lòng Thẩm Thiên âm thầm suy nghĩ, xem ra thật sự có thể nguyên nhân là hắn.

Vì hắn cướp đoạt khí vận nên khí vận người ta chẳng những bị giảm đi rất nhiều mà thậm chí rất có thể còn vì thế mà gặp phải kiếp nạn lớn!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right