Chương 267: Tình nhân cũ của Bích Liên thiên tôn (2)

person Tác giả: Lý Hồng Thiên schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 2 lượt đọc

Chương 267: Tình nhân cũ của Bích Liên thiên tôn (2)

Bình thanh ngọc là mười ngàn bình, mỗi bình một cân Niết Bàn thánh dịch;

Bình thanh ngọc là một ngàn bình, mỗi bình mười cân Niết Bàn thánh dịch;

Bình thanh ngọc là một trăm bình, mỗi bình một trăm cân Niết Bàn thánh dịch.

Thế là ba vạn cân Niết Bàn thánh dịch đã được phân chia rõ ràng ra rồi.

Về phần hơn hai vạn cân Niết Bàn thánh dịch còn lại được Thẩm Thiên cho vào trong pháp bảo Ngọc Tịnh bình.

Pháp bảo Ngọc Tịnh bình này là cực phẩm tồn trữ linh khí mà Bạch Liên thiên tôn tặng Thẩm Thiên, rất thích hợp để tồn trữ linh đan thảo dược.

Sau khi Thẩm Thiên tặng cho Bạch Liên thiên tôn một trăm cân Niết Bàn thánh dịch, Bạch Liên thiên tôn ngẫm nghĩ hồi lâu, rồi đem cái bình Ngọc Tịnh này tặng lại cho Thẩm Thiên.

Hai vạn cân Niết Bàn thánh dịch còn dư được đựng trong bình Ngọc Tịnh này, có thể bảo quản công hiệu của thuốc, có khi còn được nâng cao độ thuần túy cũng nên.

Về giá tiền, thậm chí còn mắc hơn cả cực phẩm Linh khí Huyền Vũ Khôi!

Ngoài ra, trong cái bình Ngọc Tịnh này còn chứa không ít giải độc đan, phá huyễn đan, bổ tinh đan, bổ huyết đan, bổ khí đan,v.v... mà Bạch Liên thiên tôn tặng.

Những bài thuốc đó là do đích thân Bạch Liên thiên tôn luyện thành, chất lượng cực tốt.

Tuy không bằng Niết Bàn thánh dịch nhưng cũng là những món mà tu sĩ cả cái Đông Hoang này đang theo đuổi, vô cùng quý giá.

Từ đó có thể thấy, Bạch Liên thiên tôn là một người nói đạo lí, đích thực là đang tận lực lấy bảo vật có giá trị tương đương để trao đổi với Niết Bàn thánh dịch của Thẩm Thiên.

Không giống như trưởng lão nào đó.

Lúc này, Thẩm Thiên đưa bình bạch ngọc chứa mười cân Niết Bàn thánh dịch ra trước mặt Lý Liên Nhi.

Nàng mở hộp gỗ Linh Đàn ra, dưới ánh sángmặt trời, bình bạch ngọc thượng phẩm lờ mờ bị khúc xạ, tỏa ra quầng sáng sặc sỡ.

Trên mặt Thẩm Thiên mang theo nét cười: “Cái bình chứa mười cân Niết Bàn thánh dịch cực phẩm, có thể trị liệu thương thế, Liên Nhi sư muội cứ giữ lấy, trên chiến trường Thượng Cổ, nhớ chú ý an toàn.”

Lúc Thẩm Thiên đặt mười cân Niết Bàn thánh dịch vào tay Lý Liên Nhi, thì hào quang trên đầu nàng quả nhiên phát sáng.

Ánh kim dường như đã nhiều hơn một chút, ánh sáng chũng chói loá hơn.

Khung cảnh cơ duyên trên đầu nàng ấy cũng trở nên rõ ràng mạch lạc hơn.

Thậm chí sau khung cảnh cơ duyên đó, hình như còn có một cơ duyên mới đang manh nha......

Thẩm Thiên không khỏi cảm khái: mình cần phải nghiên cứu kĩ càng hơn về mối quan hệ giữa khí vận và cơ duyên!

Còn về Lý Liên Nhi, nàng nhận hộp gỗ Linh Đàn xong, gương mặt nàng ửng đỏ trông rất đáng yêu.

Thì ra Thẩm Thiên ca ca cũng đặc biệt chuẩn bị quà cho Linh Nhi!

Cái hộp gỗ và chiếc bình này đẹp quá!

Chắc chắn là Thẩm Thiên ca ca đã hao tốn công sức để chuẩn bị quà lắm!

Chỉ là không biết tại sao lúc Thẩm Thiên ca ca tặng quà cứ luôn nhìn chằm chằm đỉnh đầu của Liên Nhi.

Lẽ nào là đang nhìn Hồ Nhi sao? Không ngờ quan hệ của bọn họ lại tốt như vậy!

Thật tốt quá!

Lúc này, ánh mắt của tất cả mọi người đều đặt trên người Thẩm Thiên.

Hắn sở hữu dung mạo tuyệt trần, khiến vạn vật hồi xuân, lại đứng cùng với Lý Liên Nhi, đôi trai tài gái sắc khiến mọi người phải quay đầu nhìn.

Nhất là mấy nữ tử ở đây, lúc này không có ai là không muốn thay thế Lý Liên Nhi, trở thành giai nhân bên cạnh Thánh Tử.

Có thiếu nữ nào mà không hoài xuân đâu?

Đúng vào lúc này, Cửu Tử Niệm Châu trong người Thẩm Thiên đang rung động kịch liệt.

“Chủ nhân chủ nhân, xung quanh có oán khí đến từ Tiểu Linh Tiên cô nương và Thẩm Ngạo điện hạ!”

Tiểu Linh Tiên! Thẩm Ngạo?

Thẩm Thiên hơi đơ người ra, nhìn theo hướng Cửu Nhi chỉ.

Liề nhìn thấy hai cặp mắt u oán từ phía bên kia, nhìn chằm chằm vào Thẩm Thiên, không phải của Tiểu Linh Tiên và Thẩm Ngạo thì của ai?

Xa cách lâu ngày gặp lại, Thẩm Thiên nhìn thấy Tiểu Linh Tiên và Thẩm Ngạo, trong lòng cực kì vui mừng.

Nhưng tại sao hai người họ lại trông u oán vậy nhỉ?

Lẽ nào... Là ghen rồi?

Cũng phải, bổn Thánh Tử vừa tặng nước trồng nuôi cây cho Liên Nhi, lại còn tặng cả Niết Bàn thánh dịch.

Còn hai người họ thì không có món gì trong tay hết, trong lòng vừa không vui, vừa chua xót khổ sở, đúng là hơi không ổn.

Thẩm Thiên không phải là loại người nhất bên trọng nhất bên khinh.

Tuy nha đầu Tiểu Linh Tiên nhiều tâm tư, nhưng cũng là một trong những nữ ‘rau hẹ’ vô cùng quan trọng trong lòng Thẩm Thiên.

Giúp Tiểu Linh Tiên gia tăng khí vận, sau này có gì thì nhờ đến cơ duyên của nàng ấy.

Còn về Lục ca Thẩm Ngạo, Thẩm Thiên cảm thấy hổ thẹn từ đáy lòng.

Từ khi hắn xuyên không đến đây, trừ Viêm hoàng Thẩm Tiêu ra, thì Lục ca Thẩm Ngạo là người thân thuộc nhất trong đám hoàng thân quốc thích.

Tình thân huyết mạch tương liên vẫn là khó mà cắt đứt!

Nghĩ đến đây, Thẩm Thiên lại lấ ra hai cái hộp gỗ Linh Đàn từ trong Thương Minh giới ra, lần lượt đưa cho Tiểu Linh Tiên và Thẩm Ngạo.

“Lục ca, Linh Nhi sư muội, đây là mười cân Niết Bàn thánh dịch mà ta đã chuẩn bị cho hai người.”

“Lần thí luyện trên chiến trường Thượng Cổ này, mong hai người chú ý an toàn, đối với Thẩm Thiên mà nói, hai người là những người vô cùng quan trọng.”

Thẩm Thiên vừa dứt lời, Cửu Tử Niệm Châu trong người lại chậm rãi rung lên: “Chủ nhân, oán khí của bọn họ biến mất rồi.”

“Không ngờ tên thật của Ngạo Thiên ca ca lại là Thẩm Thiên? Cảm ơn Thẩm Thiên ca ca!”

Tiểu Linh Tiên nhận lấy hộp gỗ Linh Đàn, nở ra nụ cười sáng lạn, khiến vô số những nam tu sĩ xung quanh thất thần.

“Đáng ghét! Vị Thần Tiêu Thánh Tử này ghẹo Liên Nhi tiên tử rồi thì thôi đi, bây giờ lại còn giành lấy Linh Nhi tiên tử nữa!”

“Nhưng mà tại sao ta lại không cảm thấy phẫn nộ trong lòng?”

“Đáng chết, tại sao trong lòng ta cảm thấy Liên Nhi tiên tử và Linh Nhi tiên tử vốn dĩ nên thuộc về nhân vật đó rồi nhỉ?”

“Tại sao linh hồn bướng bỉnh bất tuân này của ta lại muốn chúc phúc cho bọn họ vậy!”

“Bởi vì các người xấu! Xấu đến không xứng để phẫn nộ.”

“Thần Tiêu Thánh Tử quả nhiên phong lưu hào phóng, thật ngưỡng mộ Liên Nhi tiên tử và Linh Nhi tiên tử, muốn được tiến vào tim của Thần Tiêu Thánh Tử như bọn họ quá!”

Các đệ tử xung quanh tụm lại bàn tán sau lưng.

Bọn họ túm năm tụm ba nói chuyện với nhau, có ngưỡng mộ, có nhìn theo, không khí tràn đầy mùi gato.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right