Chương 374: Thằng nhóc hung hãn, hoang thạch!

person Tác giả: Lý Hồng Thiên schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 374: Thằng nhóc hung hãn, hoang thạch!

Phương Thường thẫn thờ ngồi trên lôi đài chiến thần.

Lúc này, quả thực y bắt đầu nghi ngờ cuộc đời rồi.

Ba giây…

Sao có thể nhanh như vậy?

Phương Thường y chưa bao giờ nhanh như vậy!

Còn chưa cảm nhận được khoái cảm khi vật lộn đã kết thúc sao?

Đây là một vạn linh tinh đấy. Với một tu tiên giả phổ thông, đây là một khoản tiền cực cực kỳ to.

Cho dù Phương Thường là thiên chi kiêu tử, đã từng lịch luyện trong rất nhiều bí cảnh, chiến trường, thu được rất nhiều cơ duyên lớn.

Nhưng cả nhà y cũng chỉ có chưa đến mười vạn linh tinh, mà phần lớn cũng đã được y dùng để tu luyện, đã tiêu hao gần hết rồi.

Sự thật là, càng là thiên tài chú trọng căn cơ, càng tiêu hao nhiều tài nguyên!

Hôm nay, toàn thân Phương Thường từ trên xuống dưới, ngoại trừ long thương và chiến giáp cấp bậc linh khí cực phẩm thì gộp tất cả trân bảo cũng chỉ đủ khoảng ba vạn linh tinh.

Chỉ ba giây ngắn ngủi đã móc hết một phần ba túi tiền của Phương Thường.

Y đau lòng đến mức không thở nổi.

Đúng lúc này, giọng nói thiếu nữ của Tháp Linh lại vang lên: “Thiên kiêu trẻ tuổi, mong ngươi đừng nản chí.”

“Tại tiên giới, thiên kiêu bảy sao cũng là vô cùng tôn quý, phàm giới không có tiên khí tẩm bổ, rất khó chống lại được.”

“Ngươi có thể chịu đựng thiên kiêu bảy sao tấn công điên cuồng trong vòng ba giây đã phi thường hiếm có rồi, trong giới này khó mà gặp được địch thủ.”

“Để tỏ lòng cổ vũ ngươi, lần này tháp thần sẽ chữa trị mọi vết thương của ngươi miễn phí hoàn toàn.”

“Xin hỏi, ngươi còn muốn tiếp tục vượt quan không?”

Được Tháp Linh dịu dàng an ủi, Phương Thường cảm thấy như có một dòng nước ấm dâng lên trong lòng.

Tháp thần còn miễn hoàn toàn chi phí chữa thương, là để Phương mỗ nhặt lại dũng khí tiếp tục chiến đấu sao?

Từ chỗ hơi nản lòng, Phương Thường lại một lần nữa đứng lên giữa lôi đài, long thương trong tay lại tỏa sáng rực rỡ.

Y ngạo nghễ nói: “Thôi được, đúng là thiên kiêu thất tinh vô cùng cường đại.”

“Mặc dù vừa rồi đúng là Phương mỗ không thể hiện tốt, nhưng cũng không chắc đã không thể chống đỡ được ngài ấy một trăm hơi thở.”

“Nhưng nếu muốn chiến thắng thiên kiêu bảy sao, e là Phương mỗ chưa đủ lực thật. Chỉ có Thẩm Thiên sư đệ ra tay mới có thể chống lại.”

Y buốt ruột rút bảo vật từ trong không gian giới chỉ ra, nghĩ một lát rồi nói: “Vậy… lần này Phương mỗ khiêu chiến thiên kiêu sáu sao đi!”

Giọng nói của Tháp Linh lại vang lên: “Quả nhiên thiếu niên ngài sục sôi ý chí chiến đấu, thực sự khiến Tháp Linh ta vô cùng cảm động đó!”

“Để bày tỏ tấm lòng cổ vũ tinh thần không biết sợ hãi của ngươi, ngươi có thể lựa chọn phạm vi của đối thủ trận này.”

Phương Thường ngẩn ra hỏi: “Lựa chọn phạm vi đối thủ trận này, là sao?”

Tháp Linh giải thích: “Trên lôi đài chiến thần, phong cách chiến đấu và thực lực của các thiên kiêu đều được bảo tồn lại, từ đó hình thành nên hình chiếu.”

“Bởi vậy, trên lôi đài chiến thần chẳng những có hình chiếu thiên kiêu đến từ tiên giới, còn có cả hình chiếu thiên kiêu tới từ thế giới này.”

“Bổn tháp có thể phá lệ cho ngươi lựa chọn xem tiếp tục khiêu chiến với thiên kiêu tiên giới hay là thiên kiêu giới này.”

Tháp Linh giải thích rất dễ hiểu.

Phương Thường động lòng: “Quả thực thiên kiêu của tiên giới vô cùng cường đại.”

“Nhưng nếu cùng là người của tu tiên giới, Phương mỗ đã luyện thành cửu chuyển kim đan, còn sợ ai nữa?”

Y hừ lạnh một tiếng, lại nói: “Nếu đã vậy, Phương mỗ sẽ khiêu chiến với thiên kiêu sáu sao của thế giới này đi! Phóng ngựa tới đây!”

Số điểm chiến thần lại một lần nữa tăng lên tới con số một nghìn điểm, trên lôi đài chiến thần chậm rãi ngưng tụ ra một hình người.

Khi thấy rõ người này, Phương Thường ngẩn ra ngơ ngác.

Không phải vì hình ảnh này đáng sợ cỡ nào… mà vì đây là hình ảnh của một đứa trẻ con.

Đúng vậy, lần này hình ảnh ngưng tụ ra rõ ràng là một đứa bé trai.

Nó khoảng bốn năm tuổi, đem như ngọc tạc, mặc một bộ váy da thú, có vẻ rất đáng yêu.

Nếu nữ giới thấy nó e là sẽ không nhịn được mà ôm vào lòng.

Toàn thân Phương Thường cứng ngắc.

Cái quỷ gì!

Ta đây dù sao cũng là người lớn thân cao tám thước, là hán tử đi ị cũng dám quay mặt ra ngoài.

Ngươi chọn cho ta với một thằng nhóc còn chưa mọc hết lông làm đối thủ, ngươi nghiêm túc sao?

Thằng nhóc này, Phương mỗ có đè lên gáy nó, tay nó cũng không với nổi đến đầu gối Phương mỗ.

Cho dù Phương mỗ có thắng, tin này truyền ra cũng không có gì hay ho!

Phương Thường bất đắc dĩ nói: “Tháp Linh, đứa bé này… ta thật…”

Y còn chưa nói xong, thằng nhóc đối diện đã chậm rãi lên tiếng ngắt lời: “Hình người kia, đánh đi.|

Vừa dứt lời, giọng nói của thằng nhóc lập tức biến mất.

Thật nhanh!

Phương Thương lập tức biến sắc.

Không biết có phải do ảo giác không, nhưng y cảm thấy tốc độ của thằng nhóc này quá nhanh, mắt thường không thể đuổi kịp.

“Đánh giá thấp thằng nhóc hung hãn này rồi!”

Phương Thường căng thẳng, vội cầm xích diễm long thương trong tay nhắm thẳng thằng nhóc kia quét tới.

Y không lựa chọn đâm thẳng, nguyên nhân thứ nhất là vì phạm vi tấn công của đòn quét rộng hơn đòn đâm thẳng, tương đối dễ bức lui đối thủ hơn.

Tiếp theo, bởi vì thằng nhóc hung hăng này mặc dù cường đại đến mức đáng sợ nhưng lại quá đáng yêu.

Nên vị hán tử cao lớn thô kệch như Phương Thường thực sự không nỡ xuống tây đâm xuyên qua nó.

Vèo!

Xích diễm long thương mang theo xích diễm vô tận đảo qua lôi đài.

Một nửa lôi đài gần như biến thành biển lửa.

Nhưng toàn thân thằng nhóc hung hãn này lại tỏa ra ánh sáng rực rỡ, hòa tan tất cả xích diễm và thương cương.

Cùng lúc đó, toàn thân thằng nhóc nhanh nhẹn nhảy lên nhảy xuống như một con khỉ.

Nó dùng toàn thân bắt lấy xích diễm long thương, sau đó men theo thân thương mà đánh Phương Thường.

Một tấc dài là một tấc mạnh, đối mặt với trường thương, biện pháp tốt nhất là.

Là kéo gần khoảng cách đến mức tối đa!

“Lùi xuống cho ta!”

Phương Thường vứt bỏ thương, hai tay kết ấn, ngưng tụ ra áo giáp thần lôi óng ánh bao phủ quanh thân.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right