Chương 106: Thủy Tộc Uy Vũ

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,616 lượt đọc

Chương 106: Thủy Tộc Uy Vũ

Đám đệ tử thi triển tài năng, trên tường thành, các đệ tử thân truyền như Triệu Chính Bình, Liễu Sương cũng đang thảo luận.

“Hai bên trái phải cử vài đệ tử tới mai phục, chờ trận pháp và phù trận kích phát thì nhân cơ hội giết ra ngoài.”

“Đúng, còn phải để cho mỗi một đệ tử mang theo một viên Thanh Thần Đan. Đến lúc đó khi ta sử dụng Thiên Ma Tán thì để cho mọi người ăn vào, có khả năng chống cự dược lực.”

Thiên Ma Tán là một loại thuốc mê, có thể khiến người hít phải mất hết sức lực trong thời gian ngắn, cả người tê dại.

Về phần Thanh Thần Đan thì lại là giải dược của Thiên Ma Tán, có thể giúp người uống vào không bị ảnh hưởng.

Nghe thấy lời này, tất cả mọi người gật đầu liên tục.

“Kế này của tam sư đệ rất hay.”

“Tốt, đến lúc đó có phù trận, có trận pháp, có cạm bẫy, thêm cả Thiên Ma Tán là có thể bao vây không chút sơ hở nào.”

“Đúng vậy, trận chiến này chúng ta không thể để cho những nguyên liệu nấu ăn chạy mất.”

Ngay lúc mấy người đang nói chuyện, Vương Dao cũng leo lên tường thành. Triệu Chính Bình thấy thế hỏi: “Chuyện sao rồi?”

“Đã truyền ra ngoài, tiếp theo chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi là được.”

“Tốt, Vương Dao sư muội có công lớn.”

Mọi người nghe vậy thì mừng rỡ.

Bên kia, Đông Hải Long cung, tộc trưởng của Giao Long nhất tộc dò hỏi một gã Yêu Vương bên cạnh.

“Phía bên Giao Mân vẫn không có tin tức gì sao?”

Đã qua một đêm, theo lý mà nói chiến sự phải có kết quả rồi. Thế nhưng Giao Mân vẫn chưa truyền tin tức gì về.

Yêu Vương này nghe vậy thì lắc đầu nói:

“Vẫn chưa có, nhưng mà Long Vương cũng không cần lo lắng. Đệ tử của Thần Kiếm Phong mang thương tích trên người, hơn nữa Tam Thái Tử tự mình ra tay chắc chắn sẽ không có vấn đề gì cả, ta đoán chẳng mấy chốc nữa sẽ có kết quả thôi.”

“Ừ, ta cũng cho rằng như vậy.”

Long Vương rất có lòng tin với Giao Mân, dù sao hắn cũng là con trai của mình. Trong đám thanh niên ở Đông Hải, tuy rằng Giao Mân không có thực lực mạnh nhất nhưng vẫn thuộc nhóm đầu.

Hơn nữa có năm vạn thủy tộc đi cùng, muốn thu thập một Thần Kiếm Phong nhỏ bé chẳng phải dễ như trở bàn tay sao.

“Chờ chiếm được doanh trại gần biển, vậy kế hoạch của chúng ta càng thêm chắc chắn không có sơ hở nào rồi. Cho dù Đạo Nhất tông có phát hiện cũng không ngăn cản được nữa.”

Long Vương cười khẩy, trong mắt tỏa ra tia sáng đầy cơ trí.

Đúng lúc này “Giao Mân” cũng gửi tới tin tức tới, hai người chỉ thấy một tia sáng đỏ xẹt qua, sau đó thanh âm của “Giao Mân” lập tức truyền ra.

Chờ giọng nói kết thúc, Long Vương và tên Yêu Vương này liếc nhìn nhau một cái, Yêu Vương bình tĩnh nói.

“Xem ra Thần Kiếm Phong còn ương ngạnh hơn tưởng tưởng của chúng ta một ít.”

Dựa theo lời “Giao Mân”, sau một đêm kịch chiến, đúng là Thủy Tộc chiếm được ưu thế thật nhưng nếu muốn nhanh chóng chiếm lấy doanh trại gần biển thì vẫn có chút khó khăn.

Để tử Thần Kiếm Phong ngoan cường chống cự, Giao Mân muốn xin thêm viện trợ.

Đối với việc này, Long Vương khinh thường cười nói:

“Cũng chỉ là vùng vẫy giãy chết mà thôi, con ta đả thương nặng đệ tử Thần Kiếm Phong. Cho dù không phái thêm người viện trợ, muốn chiến thắng hoàn toàn cũng chỉ là vấn đề thời gian.

Chẳng qua bổn vương cũng sẽ không cho bọn chúng cơ hội giãy giụa, mau truyền lệnh xuống, phái thêm sáu vạn tinh binh Thủy tộc tới trợ giúp nhi tử ta, lần này bắt buộc phải chiếm lấy danh trại gần biển.”

Giao Mân muốn xin thêm năm vạn Thủy tộc, Long Vương lại cho hắn tận sáu vạn, nhiều hơn những một vạn.

Ý của Long Vương đã rất rõ ràng, muốn lấy thế như sét đánh, một lần xuất trận san bằng doanh trại gần biển để cho đám đệ tử Thần Kiếm Phong biết rõ thế nào là tuyệt vọng.

Ở trong mắt Long Vương, đám đệ tử Thần Kiếm Phong ở trong doanh trại gần biển chỉ sợ đã sớm tử thương thảm trọng.

Mà điều hắn muốn là diệt sạch một tia hy vọng sót lại của bọn chúng.

Để cho bọn chúng biết muốn đối nghịch với Thủy tộc, chính là tự chịu diệt vong, việc Đông Hải vùng lên đã không thể xoay chuyển.

Long Vương không nghĩ nhiều, hoàn toàn không biết được một vạn Thủy tộc thêm vào này chẳng khác gì đưa thêm một món quà lớn cho đệ tử Thần Kiếm Phong cả.

Vốn bọn họ chỉ cần năm vạn nguyên liệu nấu ăn, giờ thì tốt rồi, được thêm hẳn một vạn nữa. Đối với việc này, đám đệ tử Thần Kiếm Phong ngại ngùng từ chối.

Nếu lão già Long Vương nhà ngươi đã khách khí như thế thì chúng ta chỉ đành miễn cưỡng mà nhận lấy.

Doanh trại gần biển đã bố trí xong, hiện giờ cả đám chỉ chờ nguyên liệu nấu ăn tự mình đưa tới cửa.

Bữa trưa, Diệp Trường Thanh làm món sashimi, hắn chọn lấy loại cá hồi ngon nhất, phối hợp mù tạt và xì dầu pha thành nước chấm.

Với Diệp Trường Thanh mà nói, việc chế biến cá sống quả thực quá đơn giản, chẳng qua lúc thái lát có hơi cầu kỳ một chút mà thôi.

Nhưng với Diệp Trường Thanh có đao pháp viên mãn thì việc này đơn giản vô cùng.

Ánh đao lóe lên trong tay, một bàn sashimi cá hồi nhanh chóng hiện ra.

Đám đệ tử lần đầu thấy món ăn như vậy, cũng không biết là thứ gì, ai cũng nhao nhao gắp thử một miếng, sau đó nhúng ngập lát cá vào bát đựng mù tạt.

“Từ từ đã.”

Hắn vừa định nhắc nhở thì phát hiện đã chậm, mọi người đã đưa cá vào miệng.

“Khụ khụ…”

Trong nhất thời, ai cũng nước mắt nước mũi giàn giụa. Tình cảnh này khiến Diệp Trường Thanh chỉ biết đỡ trán câm nín, sao có thể chấm nhiều mù tạt như vậy chứ.

Vốn tưởng rằng qua miếng đầu tiên thì đám đệ tử sẽ rút kinh nghiệm, thế nhưng cho dù cả đám nước mắt chảy ròng thì lời bàn tán của họ đã chứng minh cho Diệp Trương Thanh thấy, bọn họ chẳng biết rút kinh nghiệm là gì.

“Trời ạ, mùi vị bá đạo thật.”

“Sảng khoái, hương vị xông thẳng tận não, quả thực sảng khoái chết mất.”

“Ngon, quá ngon, ta thích hương vị này.”

“Quả là ngon tới phát khóc.”

Đám đệ tử vừa rơi nước mắt vừa khen ngợi liên tục. Diệp Trường Thanh nghe vậy thì mở to hai mắt. Ê này, mấy người thấy ăn ngon thật hả?

Sao không nhìn lại xem mình khóc thành dạng gì rồi, con mắt cũng đỏ còn dám bảo ăn ngon?

Vốn dĩ Diệp Trường Thanh tưởng họ cậy mạnh, thế nhưng sau đó đám đệ tử vẫn gắp cá chấm đầy mù tạt để ăn, thậm chí có người còn đổ thẳng cá vào trong bát mù tạt rồi trộn đều.

Diệp Trường Thanh sống hai kiếp người, lần đầu tiên gặp được cách ăn thế này, ăn cá sống mà làm như ăn phở trộn, chả hiểu kiểu gì.

Cho dù nước mắt nước mũi giàn giụa nhưng câu từ ca ngợi thì chưa dừng lại một giây nào. Cả đám vừa khóc vừa hưởng thụ hương vị bá đạo của món ngon.

“Ta không nghĩ tới Thủy tộc này ăn ngon như thế.”

“Đúng vậy đấy, không cần nấu nướng gì, chỉ ăn sống thôi mà hương vị còn ngon vậy.”

“Khó trách mọi người nói, nguyên liệu nấu ăn tốt nhất chỉ cần dùng cách nấu đơn giản nhất.”

“Sảng khoái.”

“Quá sảng khoái.”

“Hơn nữa ăn vào còn có thể tăng cường thân thể. Tốt quá rồi.”

“Trường Thanh sư đệ, cho thêm chút mù tạt đi.”

Với đám người khẩu vị nặng như vậy Diệp Trường Thanh cũng từ bỏ ý đồ khuyên bảo, thôi, coi như ta kính các ngươi là bậc nam tử hán vậy.

Đám đệ tử ăn như hổ đói, chỉ đáng thương cho những đệ tử bị thương phải nằm trên giường.

Cả đám đệ tử không thể xuống giường chỉ biết nằm trong phòng hối hận không thôi.

Ai cũng cố thử đứng dậy nhưng thân thể không nghe lời. Cho dù đã đến giờ cơm mà bọn họ lại không thể dậy ăn, đây quả thực là trừng phạt lớn nhất cho họ.

Thậm chí có đệ tử không nhịn được mắng.

“Sao ngươi không biết cố gắng như vậy chứ? Làm thân thể của ta, sao ngươi có thể không nhúc nhích hả? Mau đứng dậy cho ta!

Ba bữa, đã ba bữa rồi ta chưa được ăn cơm! Ngươi có biết không, ngươi như vậy là làm nhục cái danh thân thể của ta!”

Hắn đang mắng chửi hăng say thì những sư huynh đệ ăn cơm xong đã trở lại.

“Sư đệ sao vậy, là đang mắng ai đấy?”

“Tự mắng bản thân.”

“?”

Đám người vừa về nghe không hiểu lắm. Mà sư đệ đang nằm trên giường cũng nhìn thấy sư huynh vừa ăn cơm trở về, thấy hai mắt sư huynh đỏ bừng thì quan tâm hỏi:

“Sư huynh khóc sao?”

“Đâu có.”

“Sư huynh đừng nói dối, ta thấy mắt sư huynh đỏ như vậy, có phải trong nhà xảy ra chuyện rồi?”

“Vớ vẩn.”

“Vậy sao sư huynh khóc?”

“Ta không khóc!”

Hễ là đệ tử nếm thử bữa trưa này thì đều mang nước mắt trở về. Trong lúc nhất thời bầu không khí trong doanh trại tự nhiên trở lên “đau thương” một cách kỳ lạ.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right