Chương 120: Thắng Lợi Trong Tầm Mắt

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,041 lượt đọc

Chương 120: Thắng Lợi Trong Tầm Mắt

Phải có một trái tim đen tối, phải ra tay tàn nhẫn, không từ thủ đoạn, thế mới có miếng mà ăn.

Hiện thực đánh thức đệ tử Ngọc Nữ Phong, nếu muốn ăn cơm, tuyệt đối không thể ôm bất kỳ ảo tưởng ngây thơ nào nữa.

Từ sâu trong đáy lòng, đệ tử Ngọc Nữ Phong đã bắt đầu lột xác, đối với việc này, đệ tử Thần Kiếm Phong hoàn toàn không hay biết gì cả.

Lúc này đông đảo đệ tử Thần Kiếm Phong đang bố trí cạm bẫy bên ngoài doanh trại.

Thứ như thủ đoạn, không nhắc thì thôi, nếu nhắc tới thì chỉ có thể nói cái sau so với cái trước càng bẩn thỉu hơn.

Đệ tử thân truyền Triệu Chính Bình lại muốn thêm một lô nguyên liệu nấu ăn nữa, chúng đệ tử tất nhiên không dám chậm trễ.

Trong doanh trại, đám người Triệu Chính Bình, Liễu Sương, Từ Kiệt, Lục Du Du, Vương Dao vây quanh một chỗ, ánh mắt mọi người đều nhìn về phía Vương Dao.

“Sư muội, bắt đầu đi.”

“Ừm.”

Lần thứ hai thi triển bí pháp truyền âm cho lão Long Vương, chỉ nghe Vương Dao bình tĩnh nói.

“Nhi tử Giao Mân, chúc mừng phụ vương, chúc mừng phụ vương, trải qua nhiều ngày kịch chiến, đệ tử Thần Kiếm phong đã tử thương thảm trọng, hiện giờ doanh trại gần biển đã gần trong gang tấc, thắng lợi trong tầm mắt.”

“Các đệ tử Thần Kiếm Phong tuy chết hơn phân nửa, nhưng vẫn ngoan cường chống cự, để sớm ngày chiếm được doanh trại gần biển, nhi tử Giao Mân khẩn cầu phụ hoàng, phái thêm năm vạn thủy tộc trợ giúp nhi tử, nhi tử tất sẽ vì phụ vương chiếm được doanh trại gần biển.”

“Nhi tử Giao Mân bái thượng.”

Càng ngày càng thuần thục, từ ngữ, ngữ khí, tất cả các phương diện đều không có vấn đề gì.

Tinh huyết hóa thành hồng quang bay đi, Từ Kiệt cười giơ ngón tay cái lên với Vương Dao, nói.

“Sư muội lợi hại.”

Đối với việc này, Vương Dao cười ngọt ngào, vẫn là bộ dáng đơn thuần trong sáng như vậy.

Kế tiếp chỉ cần chờ nguyên liệu nấu ăn tự mình đưa tới cửa là được.

Chúng đệ tử tiếp tục sinh hoạt, nên tu luyện thì tu luyện, nên ăn cơm thì ăn cơm.

Rất nhanh lại đến giờ cơm trưa, vẫn là từ các nơi trong doanh trại, vô số đệ tử lao ra, vọt về phía phòng bếp.

Nhưng lúc này đây, hành động của các đệ tử Ngọc Nữ Phong lại có chút kỳ quái.

Không còn mất trật tự như lúc trước nữa, lúc này đây, ba đệ tử Ngọc Nữ Phong chia làm một đội, hiển nhiên là đã có kế hoạch sẵn.

Khi đông đảo các đệ tử gặp nhau, kế hoạch của đệ tử Ngọc Nữ Phong cũng phải bại lộ.

Ba người một đội, trong đó hai người phụ trách ngăn cản đệ tử Thần Kiếm Phong, người còn lại thì nhân cơ hội xông về phía phòng bếp, chiếm lấy vị trí.

Đây là kết quả mà đệ tử Ngọc Nữ Phong cùng thảo luận rồi đưa ra.

Trong thời gian ngắn, rất khó xóa bỏ chênh lệch thực lực, cho nên chỉ có thể thông qua phương pháp khác để bù đắp.

Một người chiếm lấy vị trí, sau khi lấy được cơm, chia cho ba người, đây chính là kế hoạch của đệ tử Ngọc Nữ Phong.

Hiệu quả đích thật là không tệ, bởi vì có hai người liều lĩnh ngăn cản, đích thật đã trì hoãn được tốc độ của đệ tử Thần Kiếm Phong, tạo cơ hội cho đồng bọn.

Chỉ là đối với việc này, đệ tử Thần Kiếm Phong lại khinh thường cười, vẫn là quá ngây thơ rồi.

Không có một chút bối rối nào, đối mặt với thủ đoạn nhỏ này của Ngọc Nữ Phong, chỉ thấy đệ tử Thần Kiếm Phong cười nói.

“Hai người ngăn cản chúng ta, để cho một người còn lại đi cướp đoạt vị trí sao?”

“Sư huynh, chúng ta cũng là bất đắc dĩ.”

Nghe vậy, đệ tử Ngọc Nữ Phong có chút áy náy nói, hết thảy đều là vì ăn cơm mà thôi.

Thủ đoạn đích xác có chút ti bỉ.

Nhìn biểu tình này của đệ tử Ngọc Nữ Phong, nụ cười của đệ tử Thần Kiếm Phong càng thêm sáng lạn, cái này có cái gì mà phải ngượng ngùng, thủ đoạn bẩn hơn đám người Thần Kiếm Phong cũng đã dùng qua.

Tươi cười trên mặt không giảm, đệ tử Thần Kiếm Phong chậm rãi nói.

“Mưu kế đơn giản như vậy, sư muội cảm thấy Thần Kiếm Phong ta không có ai nghĩ tới sao?”

“Cái này…”

“Nếu đã có người nghĩ ra, vậy sư muội có biết vì sao chúng ta chưa bao giờ dùng không?”

“Cái này…”

“Chính cái gọi là một tên hòa thượng có nước uống, ba tên hòa thượng không có nước uống, nếu sư huynh đoán không sai, các ngươi đã thương lượng, cuối cùng đoạt được vị trí, như vậy đồ ăn sẽ được chia ra đúng không?”

Hoàn toàn bị đoán được, sắc mặt đệ tử Ngọc Nữ Phong nọ khẽ biến, thấy thế, đệ tử Thần Kiếm Phong lắc đầu, ngây thơ, thật sự là quá ngây thơ.

“Ngươi cảm thấy có khả năng này sao? Thịt tới trước miệng, còn có thể chia sẻ với người khác sao?”

“Cái này…”

Hoàn toàn bị đệ tử Thần Kiếm Phong nói choáng váng.

“Cho nên, kế hoạch hai người phụ trách ngăn cản này của các ngươi, chẳng khác nào dâng cơm cho người khác, ngu xuẩn như thế, cả đời này đừng hòng ăn được một miếng cơm nóng.”

Trong lúc nhất thời, trong lòng đông đảo đệ tử Ngọc Nữ Phong đều dao động, bọn họ đang âm thầm tính toán liệu cuối cùng có thể ăn được hay không, người đi trước đoạt vị trí liệu có nguyện ý chia sẽ đồ ăn lấy được cho cả ba hay không.

Không nghĩ tới còn không sao, vừa nghĩ đến, hơn phân nửa đệ tử Ngọc Nữ Phong đều cảm thấy không có khả năng, đúng như đệ tử Thần Kiếm Phong đã nói.

Mưu tính kế hoạch cả buổi sáng, lại bị hai ba câu nói của đệ tử Thần Kiếm Phong hóa giải.

Nhìn thấy sắc mặt của hơn phân nửa đệ tử không ổn, các vị sư tỷ cũng nghe được những lời này trở nên nóng nảy.

“Bọn họ đang ly gián chúng ta, không thể trúng kế a, tỷ muội đồng môn, đã nói ba người cùng chia sẻ, há có thể nuốt lời chứ.”

Đây chính là kế ly gián đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn, nhưng hết lần này tới lần khác lại hữu dụng.

Đối mặt với vị sư tỷ đang hô to này, đệ tử Thần Kiếm Phong tràn đầy tự tin cười nói.

“Có phải ly gián hay không chư vị sư muội đều có phán đoán của riêng mình, trên dưới Thần Kiếm Phong chúng ta đều là sư huynh sư đệ đồng môn, các ngươi thấy có ai chia sẻ thức ăn của mình ra không?”

Đúng vậy, Thần Kiếm Phong cũng không có ai chia sẻ, đến đây, kế hoạch mà các đệ tử Ngọc Nữ Phong tỉ mỉ thiết kế hoàn toàn bị tan rã.

Một khi đã nảy sinh lòng nghi ngờ, cũng không dễ dàng hóa giải được.

“Cho nên chư vị sư muội, người không vì mình trời tru đất diệt a.”

Theo câu nói cuối cùng hạ xuống, chúng đệ tử Ngọc Nữ Phong liếc nhau một cái, lập tức nhao nhao mở miệng nói.

“Sư tỷ, ta cảm thấy bọn họ nói có đạo lý.

Đừng trách ta, sư tỷ.

Ta cũng chỉ muốn ăn một miếng cơm.”

Nghe được những lời này, sư tỷ cầm đầu lửa giận công tâm, thật vất vả mới thương lượng xong kế hoạch, các ngươi mẹ nó nghe hai ba câu đã bị thuyết phục?

“Đây là kế ly gián a, các ngươi bị ngu à.”

“Mặc kệ là cái gì, ta chỉ muốn ăn cơm.”

“Ta cảm thấy sư huynh nói không sai, người không vì mình trời tru đất diệt.”

Nói xong, các đệ tử Ngọc Nữ Phong cũng không ngăn cản đệ tử Thần Kiếm Phong nữa, quay đầu xông về phía phòng bếp.

Đối với việc này, vị sư tỷ kia tức giận không thôi, mà các đệ tử Thần Kiếm phong lại lộ ra nụ cười đã thực hiện được gian kế.

“Ha ha, trước tiên đừng lên, chờ các nàng lưỡng bại câu thương, chúng ta sẽ xuất thủ.”

“Lời này của sư huynh đúng là cùng sư đệ không mưu mà hợp a.”

“Cái này gọi là tư tưởng lớn gặp nhau.”

Vừa rồi đệ tử Thần Kiếm Phong nói những lời này tất nhiên đều là nói nhảm, nhưng đệ tử Ngọc Nữ Phong thật sự quá đơn thuần, vừa nói mấy câu đã tin sái cổ.

Hiện tại thì hay rồi, đệ tử Thần Kiếm Phong còn chưa có xuất thủ, các nàng cũng đã đánh nhau trước.

Bốn phía đều là đệ tử Thần Kiếm Phong, dưới tình huống không ai câu thông với ai, vậy mà không có ai ra tay, tất cả mọi người đều rất ăn ý ngừng lại.

Cái này gọi là cái gì, bọ ngựa bắt ve chim sẻ rình sau.

Mà vị sư tỷ của Ngọc Nữ Phong kia, nhìn thấy một màn này, đã gấp gáp đến mức giậm chân, một đám ngu xuẩn. Mẹ nó, vì sao người ta nói có mấy câu các ngươi đã tin rồi?

“Đáng ghét, một đám đê tiện, đồng môn với nhau vậy mà các ngươi còn dùng kế ly gián?”

Khuyên không được, vị sư tỷ này cũng chỉ có thể tức giận quát nạt với một đám đệ tử Thần Kiếm Phong, đối với việc này, đệ tử Thần Kiếm Phong không thèm để ý chút nào, vì ăn cơm, một kế ly gián nhỏ nhỏ có là cái gì.

Huống hồ ai bảo các nàng tự mình tin tưởng chúng ta.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right