Chương 178: Lão Thất Phu, Sao Ngươi Dám Ức Hiếp Ta Như Thế?

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,269 lượt đọc

Chương 178: Lão Thất Phu, Sao Ngươi Dám Ức Hiếp Ta Như Thế?

Đám Tông Chủ thấy Tề Hùng hăng hái như thế đều tràn đầy lòng kính nể, tán dương nói:

“Quả nhiên Tề Hùng Tông Chủ tính toán cẩn thận không bỏ sót.”

“Đúng vậy, không ngờ Tề Hùng Tông Chủ đã sớm nhìn ra Thủy Tộc có vấn đề.”

“Nếu không phải lần này có Tề Hùng Tông Chủ, chỉ sợ chúng ta sớm hãm sâu trong quỷ kế của Yêu Tộc.”

“Đúng vậy, Đạo Nhất tông quả nhiên là thủ lĩnh chính đạo của Đông Châu, danh xứng với thực, thực xứng với danh.”

“Tề Tông Chủ, xin nhận một lạy của chúng ta.”

Dù cách trận pháp, mọi người vẫn cúi đầu hành lễ. Tề Hùng thấy vậy cười to:

“Chư vị không cần như vậy, đây đều là những việc Tề mỗ phải làm.”

Tề Hùng ngây ngất trong cảm giác sảng khoái, thế nhưng sắc mặt Tô Lạc Tinh tối thui.

Sao lão già này phát hiện Thủy Tộc có bất thường? Vì gì lão ta phát hiện được? Vì cái gì?

Công lao lớn như thế nên thuộc về Tô Lạc Tinh hắn.

Từ nhỏ tới lớn, từ trẻ tới già, lần nào Tô Lạc Tinh cũng bị Tề Hùng chèn ép. Hắn nhìn Tề Hùng được mọi người lấy lòng, chỉ thấy mình khó chịu như nuốt phải phân.

“Được rồi, được rồi, chút âm mưu nhỏ không đáng nhắc tới, mọi người đừng nói nữa.”

“Tiểu nhân đắc chí!”

Tô Lạc Tinh lạnh lùng nhìn Tề Hùng, nghiến răng mắng.

Sau khi nhận lấy rất nhiều tán thưởng của các Tông Chủ khác, Tề Hùng nghiêm mặt, chân thành nói:

“Trước mắt chúng ta phải chú ý đề phòng Yêu Tộc vây công, chư vị phải nâng cao cảnh giác, một khi phát hiện Yêu Tộc có hành động, chúng ta phải ra tay phản kích trước.”

Có chuyện phía trước làm nên, lúc này không ai không ủng hộ lời Tề Hùng cả.

“Lời ấy của Tề Tông Chủ có lý.”

“Đúng vậy, chúng ta nghe theo sắp xếp của Tề Tông Chủ.”

“Được, đã như vậy Tề mỗ cũng không từ chối nữa. Thời kỳ đặc biệt, hy vọng mọi người có thể đoàn kết một lòng.”

“Được.”

“Tất cả nghe theo Tề Tông Chủ.”

Ngoại trừ Tô Lạc Tinh, những người còn lại đều cung kính đồng ý. Dù là hai lão cáo già của Thanh Vân Tông và Hoàng Cựu Tông, tuy chưa mở miệng nhưng cũng gật đầu biểu thị tán đồng.

Ngay lúc mặt Tô Lạc Tinh đen như đít nồi, giọng Tề Hùng đột nhiên truyền tới:

“Tô Tông Chủ ngươi im lặng nãy giờ có phải có ý kiến hay không? Nếu có, vậy ngươi mau nói ra để mọi người cùng thảo luận. Hay là ngươi nghĩ đến việc đứng ra chỉ huy mọi người? Nếu thế thật thì ta cảm thấy cũng không có vấn đề gì hết.”

Lão thất phu!

Tô Lạc Tinh nghe xong lời này tức đến ngạt thở, lão già này cố ý đúng không? Lòng dạ hiểm độc, nói như đấm vào tai.

Quả nhiên, giống như Tô Lạc Tinh nghĩ, Tề Hùng vừa dứt lời đã có người mở miệng:

“Tề Tông Chủ nói gì vậy, bây giờ, người có thể đứng ra lãnh đạo chúng ta chỉ có một mình Tông Chủ.”

“Chúng ta chỉ đồng ý Tề Tông Chủ.”

Đây quả thật là lời nói từ tận đáy lòng mọi người. Tô Lạc Tinh cũng không tệ, là người kinh tài tuyệt diễn trong thế hệ, nhưng mà vẫn kém hơn Tề Hùng nhiều.

So thân phận, Tô Lạc Tinh là Tông Chủ Lạc Hà Tông, thế nhưng thực lực của Lạc Hà Tông yếu hơn Đạo Nhất tông một bậc.

So thực lực, tuy Tô Lạc Tinh cũng là Thánh Cảnh viên mãn, nhưng Tề Hùng người ta đã bước chân vào nửa bước Đại Thánh Cảnh.

So mưu lược, Tề Hùng người ta phá giải âm mưu Thủy Tộc, còn Tô Lạc Tinh thì sao? Có tí phát hiện gì không

Vì vậy người không bằng người, việc không bằng việc.

Nghe mọi người xung quanh lên tiếng, Tô Lạc Tinh tức giận đến khóc nhịn. Tề Hùng còn cố tình đổ thêm dầu vào lửa:

“Tô Tông Chủ ngươi xem, thịnh tình mọi người khó chối, ta…”

Mẹ nó, lão thất phu này còn muốn diễn nữa! Tô Lạc Tinh nghiến răng kèn kẹt, thế nhưng trước mắt mọi người hắn chỉ có thể cố nén nói ra:

“Nếu Tề Tông Chủ có thể nhìn thấu âm mưu thủy Tộc, đương nhiên vị trí này phải để cho Tề Tông Chủ rồi.”

“À, nói vậy Tô Tông Chủ cũng tán đồng đúng không?”

“Tán đồng.”

Tô Lạc Tinh bị lão thất phu này dày vò như vậy vẫn cố nhịn, hắn vốn tưởng chuyện tới đây là kết thúc, ai ngờ một giây sau, lời của Tề Hùng suýt chút nữa khiến hắn bùng nổ tại chỗ.

“Đã như vậy, Tề Hùng từ chối thì bất kính. Nhân tiện hôm nay tất cả mọi người ở đây, Tô Tông Chủ cũng lên nói chuyện ngày đó ngươi mỉa mai, xem thường, nhục nhã, chế giễu, bôi nhọ, khiêu khích, xúc phạm, bịa đặt, giá họa, các Luyện Đan Sư, Trận Pháp Sư, Phù Trận Sư, Luyện Khi Sư thôi.”

Tô Lạc Tinh nghe vậy ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt hắn đỏ bừng, nhìn chằm chằm vào Tề Hùng. Ngươi còn chưa chịu thôi có đúng không?

Cho rằng Tô Lạc Tinh ta dễ bắt nạt sao? Tượng đất cũng còn biết tực giận, ta nhưng đường đường là Tông Chủ Lạc Hà Tông.

Tề Hùng đối diện với cái nhìn hằm hè của Tô Lạc Tinh chẳng mấy bận tâm, bày ra dáng vẻ thương xót nói:

“Haiz, nói thật. Tô lão quái này, ngươi làm như vậy khiến Tề mỗ đau khổ không thôi. Nói cho cùng chúng ta vẫn quen biết nhau từ khi còn trẻ, tuy rằng ngươi có không ít tật xấu.”

“Ví dụ như lúc nhỏ nhìn lén quả phụ trong thôn tắm rửa, bản thân thì trốn tắm, tính tình âm u, nhỏ nhen ích kỷ, còn hay ghen ghét, thích trả thù, sau lưng thường dở những thủ đoạn âm tàn.”

“Thậm chí về sau ngươi còn ham thích chuyện phong nguyệt, mập mờ với đệ tử của mình, câu dẫn nhị tẩu, chăm sóc đệ muội.”

“Những việc này ta có thể hiểu được, dù sao con người ai cũng có những tật xấu khó bỏ. Nhưng lần này, ngươi hơi quá thật…”

Tề Hùng mang vẻ mặt đau đớn nói ra, Tô Lạc Tinh cũng không nhịn nổi nữa, hắn tức giận quát:

“Nói hươu nói vượn! Tề Hùng, ngươi đừng khinh người quá đáng!”

Tô Lạc Tinh mắng to, nhưng đột nhiên trận pháp bị cắt đứt, hình như hắn nghe được giọng của Đại Trưởng Lão Lạc Hà Tông:

“Tông Chủ bình tĩnh, chớ nóng giận.”

“Bình tĩnh con mẹ nó, lão thất phu này dám ức hiếp ta như thế!”

Màn sáng trận pháp của Tô Lạc Tinh biến mất, Tề Hùng và mọi người ở đây đồng thời sững sờ.

“Haiz, để chư vị chê cười rồi. Kỳ thật trong lòng Tề mỗ luôn coi Tô Tông Chủ như đệ đệ mà đối đãi, muốn dẫn hắn vào chính đạo. Người ta nói con không dạy là lỗi của cha, bây giờ Tô Tông Chủ như vậy, Tề mỗ không thể trốn tránh trách nhiệm. Nếu chư vị có gì không vừa ý, Tề mỗ nguyện lòng gánh chịu cho Tô Tông Chủ.”

Tề Hùng nhanh chóng phản ứng lại, bày ra vẻ mặt chỉ hận rèn sắt không thành thép. Vẻ mặt của hắn, giọng điệu của hắn giọng hết một vị cha già.

Chẳng mọi người nhìn thấy cảnh này chỉ biết giật nhẹ khóe môi, nhưng không ai đứng ra chọc thủng mà cười trừ cho qua.

Đồng thời cũng âm thầm cảm thán trong lòng.

Tô Lạc Tinh ơi Tô Lạc Tinh, ngươi không có việc gì đi trêu chọc Tề Hùng làm gì, hai người đấu nhiều năm như vậy có lần nào ngươi chiếm hời hơn chưa, sao còn cứng đầu muốn đâm vào tiếp.

Cuối cùng, Tề Hùng sắp xếp xong chuyện ứng đối với Yêu Tộc, mọi người mới dần tản đi.

Chẳng qua bên trong Lạc Hà Tông, nguyên ngày hôm nay, trong đại điện Tông Chủ liên tục truyền ra tiếng rống giận dữ, khiến cho nhiều đệ tử Lạc Hà Tông nơm nớp lo sợ. Ai bảo hơi thở của Tông Chủ quá khủng bố, tiếng gào kia không giác gì bị người ta đoạt vợ cả? Thế nhưng Tông Chủ còn chưa có đạo lữ.

“Lão thất phu, sao ngươi dám ức hiếp ta như thế? Thù này không báo, Tô Lạc Tinh ta thề không làm người!”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right