Chương 192: Làm Gỏi Nó

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,419 lượt đọc

Chương 192: Làm Gỏi Nó

Mình đây là xui xẻo nên bị người ta câu được? Lão Long Vương đã phản ứng lại, cùng lúc đó, một đạo kiếm quang cũng điên cuồng phóng đại trong mắt nó.

Trong nháy mắt da đầu tê dại, tiếc rằng hiện tại đã không còn thời gian tránh né, chỉ có thể mạnh mẽ đón đạo trảm kích này, trong nháy mắt, máu tươi của lão Long Vương phun ra.

Một đám Yêu Vương Thủy tộc đầu óc vẫn còn choáng váng, Long Vương của chúng nó đâu? Không phải vừa rồi vẫn còn ở đây sao.

Đang cảm giác không thể tưởng tượng nổi, xa xa, đột nhiên truyền đến một tiếng hét lớn.

“Chết tiệt, các ngươi còn không mau tới cứu bổn vương.”

“Hả? Đây có phải là thanh âm của Long Vương không? ”

“Cứu? Cứu cái gì? Long Vương sao? ”

Theo âm thanh nhìn lại, trong nháy mắt, chúng Yêu Vương hoàn toàn choáng váng, tình huống này mẹ nó là gì đây, vì sao Long Vương của chúng nó lại bị bốn người Hồng Tôn vây đánh a.

Hả? Bốn người Hồng Tôn?

Không thể tin được quay đầu nhìn về phía trận pháp, nơi này cũng có bốn người Hồng Tôn a.

Hai Hồng Tôn? Hai Thanh Thạch? Hai Trương Thiên Trận? Hai Liễu Sương?

Chúng Yêu Vương triệt để bị choáng óc, mà lão Long Vương bên kia thì khổ sở chống đỡ, thấy những người này thế mà vẫn còn sững sờ ở đó, tức giận chửi ầm lên.

“Bổn vương sắp chết, các ngươi mẹ nó còn không mau tới cứu ta.”

Thẳng đến lúc này, một đám Yêu Vương mới phản ứng lại, không thể tiếp tục rối rắm những thứ này, cứu Long Vương quan trọng hơn.

Trong lúc nhất thời, một đám Yêu Vương xông về phía lão Long Vương.

Chỉ là chúng nó vừa mới vọt tới trước mặt Long Vương, thì bị trận pháp Ngăn trở.

“Có trận pháp.”

“Có trận pháp thì phá đi, Long Vương sắp không xong.”

Phương pháp phá trận của yêu tộc đều rất đơn giản thô bạo, chính là dùng lực phá.

Một đám Yêu Vương điên cuồng công kích, rất nhanh trận pháp đầu tiên đã bị phá vỡ, có Yêu Vương hưng phấn nói.

“Long Vương, ta tới đây.”

Đụng vào cái gì đó, lại thêm một tầng trận pháp.

“Còn có trận pháp nữa sao?”

Lại bắt đầu phá trận, mà bốn người Hồng Tôn trong trận pháp, không chút để ý tới một đám Yêu Vương bên ngoài trận pháp, trong mắt chỉ có lão Long Vương.

“Làm gỏi nó, nhanh lên.”

Các loại phù chú, mê dược, ma dược, dù sao thủ đoạn có thể dùng thì đều lôi ra dùng, chính là muốn trong thời gian ngắn nhất giết chết lão Long Vương.

Thực lực vốn không cao hơn Hồng Tôn bao nhiêu, hơn nữa còn có Thanh Thạch, Bách Hoa tiên tử hai cường giả Thánh Cảnh viên mãn, Trương Thiên Trận thực lực yếu hơn một chút, nhưng hắn chơi trận pháp a, các loại trận pháp công kích, mê trận, không ngừng ném về phía lão Long Vương.

Cơ hồ ngay từ đầu, lão Long Vương đã bị triệt để áp chế.

Nếu không phải bởi vì tu vi cao một chút, da dày thịt béo một chút, huyết mạch thuần túy một chút, còn có thân là Giao Long nhất tộc, đã sớm bị loạn kiếm chém chết.

Nhưng da dày thịt béo thì như thế nào, cũng không chịu nổi liên tục chém như vậy a, sớm muộn gì cũng phải chết.

Chỉ có thể một bên Ngăn cản, một bên bảo vệ chỗ yếu hại, một bên hét lớn với chúng Yêu Vương bên ngoài trận pháp.

“Các ngươi xong chưa.”

“Long Vương kiên trì, chúng ta tới đây, sao còn có trận pháp nữa.”

Nghe vậy, lão Long Vương tâm như tro tàn.

“Bổn vương kiên trì được còn cần các ngươi à, nhanh lên đi.”

“Xong ngay đây, Long Vương kiên trì.”

“Mẹ nó còn kiên trì thế nào nữa, bổn vương sắp chết rồi.”

Dứt lời, Bách Hoa tiên tử nắm lấy cơ hội, một kiếm chém vào bụng lão Long Vương, máu tươi lại bắn ra tung tóe.

Muốn nói lúc này ngây thơ, không chỉ có một đám Thủy tộc, mà ngay cả đông đảo các đệ tử Thần Kiếm Phong, Ngọc Nữ Phong cũng đều không hiểu ra sao.

vì cam đoan không có sơ hở gì, kế hoạch chỉ có đệ tử thân truyền của hai phong được biết, còn có Diệp Trường Thanh và một số ít người khác.

Cho nên tới nay, chúng đệ tử đều cho rằng đứng ở trước mặt bọn họ chính là bốn người Hồng Tôn chân chính.

“Phong Chủ bọn họ ở đó, vậy người trước mặt chúng ta là ai?”

Có đệ tử kỳ quái mở miệng, trong lúc nhất thời, ánh mắt các đệ tử đều tập trung vào mấy người Triệu Chính Bình ngụy trang thành đám người Hồng Tôn.

Chỉ là còn chưa đợi mọi người mở miệng, Diệp Trường Thanh nhìn đầu rồng bên ngoài trận pháp, lớn tiếng nói.

“Chư vị Trưởng Lão, chư vị sư huynh đừng sửng sốt nữa, mau hủy đầu rồng kia a.”

Trước mắt một đám Yêu Vương đều vội vàng đi cứu lão Long Vương, thủy tổ Giao Long không trọn vẹn hoàn toàn, không có ai bảo vệ, đây không phải là thời cơ tốt nhất sao.

Chỉ cần hủy đầu rồng này, Thủy tộc cũng sẽ không có thủ đoạn phá trận nữa.

Nghe vậy, mọi người lúc này mới phản ứng lại, Triệu Chính Bình là người cầm đầu, trực tiếp ném trận bàn, khôi phục nguyên dạng, nói với chúng đệ tử.

“Đệ tử nội môn theo ta tiến ra ngoài, yểm hộ chư vị Trưởng Lão.”

Chuyện hủy diệt đầu rồng, tất nhiên là giao cho chúng Trưởng Lão Thần Kiếm Phong thực lực mạnh hơn, chúng đệ tử thì yểm hộ.

Nghe vậy, không ai nói nhảm, trong lúc nhất thời nhao nhao xông ra ngoài.

Mà mắt thấy Thần Kiếm Phong lại dám lao ra khỏi trận pháp, ngoại trừ chúng Yêu Vương không ra tay ra, những Thủy tộc khác tất nhiên là dốc hết toàn lực Ngăn trở.

Song phương ở bên ngoài trận pháp bắt đầu đại chiến.

Về phần chúng Trưởng Lão, thì trực tiếp tập trung mục tiêu ở trên đầu rồng, thấy thế, có Thủy tộc rống to.

“Đáng chết, bọn họ muốn hủy diệt hài cốt của thủy tổ, Ngăn cản bọn họ.”

Thấy thế, Triệu Chính Bình, Từ Kiệt, Triệu Nhu và các đệ tử thân truyền khác cũng hô to.

“Ngăn cản chúng nó, đừng để những Thủy tộc này đi qua.”

“Mẹ kiếp, đến lúc nào rồi, ngươi còn muốn thi thể Thủy tộc làm cái gì?”

“Mẹ nó đây có phải là trận chiến truy bắt nguyên liệu nấu ăn không? Đầu óc ngươi đúng là toàn bã đậu.”

“Không cần nguyên liệu nấu ăn, không cần nguyên liệu nấu ăn, đều chuyên tâm một chút đi, đừng mẹ nó thu thi thể nữa.”

Có đệ tử lúc này vẫn còn không quên thu hồi thi thể Thủy tộc, Triệu Chính Bình thấy vậy mí mắt giật điên cuồng, lúc này giận dữ quát.

Dưới sự Ngăn cản điên cuồng của một đám đệ tử, chúng Trưởng Lão rốt cục tìm được cơ hội, một lần xuất thủ.

Mấy đạo công kích hung hăng đánh về phía đầu rồng.

Vốn bởi vì lúc trước phá trận mà thương tổn nghiêm trọng, lúc này cộng thêm chúng Trưởng Lão liên thủ công kích, di hài còn sót lại của thủy tổ Giao Long, hoàn toàn bị hủy.

nhìn đầu rồng vỡ vụn, rơi xuống biển, một đám Thủy tộc hoàn toàn trợn tṛn hai mắt, sau đó chính là nổi giận.

“Đáng chết, giết bọn họ, giết chết những nhân loại này.”

Thế nhưng Thần Kiếm Phong cùng Ngọc Nữ Phong là ai, mục tiêu đạt được, không chút do dự trực tiếp lựa chọn lui lại.

“Rút lui, đều lui vào trong trận pháp.”

“Đệ tử nội môn đi trước, mau.”

Yểm hộ lẫn nhau, chúng đệ tử rất nhanh đã lui về trận pháp, nhao nhao đánh ra, lại nhao nhao lui về.

Một đám Thủy tộc tức nghiến răng.

Các ngươi mẹ nó đắc thủ liền chạy, một chút do dự cũng không có? Hơn nữa, thủ đoạn chạy trốn vì sao lại thuần thục như vậy? Các ngươi không phải là đệ tử của tông môn đứng đầu Đông Châu hay sao? Không phải được xưng là thiên chi kiêu tử sao? Chạy cái gì?

Đối với những lời mắng chửi này, chúng đệ tử căn bản không để ý tới, nói đùa, thiên chi kiêu tử thì không sợ chết à? Chúng ta đúng là con trời, nhưng chúng ta không phải là những kẻ ngốc.

“Thế nào, có ai bị thương không?”

Triệu Chính Bình hô, xem có đệ tử nào bị thương hay không, rất nhanh liền có đệ tử trả lời.

“Vương sư đệ bị thương.”

“Đan dược, đan dược đâu, mau mang tới cho Vương sư đệ.”

“Không, sư huynh, ta không ăn đan dược, ta muốn ăn cơm.”

“Đừng nằm mơ, giờ cơm còn chưa tới, nào, ngoan, uống thuốc.”

Trận chiến tuy ngắn, nhưng vẫn có hơn mười đệ tử nội môn bị thương không nhẹ, những người khác bị thương nhẹ ngược lại không đáng lo, chủ yếu là những người bị thương nghiêm trọng này.

Nhưng lúc này Ngọc Nữ Phong mang đến không ít đan dược cao giai, dùng để bảo toàn tính mạng thì không có vấn đề gì.

Sau khi đầu rồng bị hủy, lực chú ý của mọi người tất nhiên chuyển dời đến đám người Hồng Tôn, kịch chiến bên kia còn chưa chấm dứt.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right