Chương 215: Nguyện Vì Tông Môn Không Màng Sống Chết
Một gia tộc họ Hà nhỏ bé đã khiến hắn thua mất cả bàn, Tô Lạc Tinh hận không thể đập chết Hà Lộ bằng một cái tát.
Sau khi bị quát mắng một trận, Du Lệ cau mày nói.
“Sư huynh, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Xảy ra chuyện gì ư? Ngươi hỏi đồ đệ ngoan của ngươi, chuyện Hạ gia là thế nào? Tại sao lại bị Tề Hùng đánh hậu thủ?”
Để trả lời câu hỏi của Du Lệ, Tô Lạc Tinh chậm rãi kể lại những gì đã xảy ra ở trên đại điện.
Sau khi nghe xong toàn bộ câu chuyện, ánh mắt của Du Lệ cũng đầy căm phẫn, Hồng Tôn, lại là Hồng Tôn, tại sao khắp mọi nơi đều có mặt hắn.
Tuy nhiên, Du Lệ là người đầu tiên khẳng định một điều.
“Sư huynh, muội e là Tề Hùng không phải cố ý, mà chỉ là, chỉ là trùng hợp.”
Trùng hợp? Nghe vậy, Tô Lạc Tinh sửng sốt một lúc, sau đó nói một cách không thể chấp nhận được.
“Láo toét, đây chính là hậu thủ của Tề Hùng, lão già này cực kỳ đê tiện bỉ ổi, bổn tọa quá hiểu hắn mà.”
“Sư huynh, trước đó Hồng Tôn đã từng liên lạc với sư muội, hơn nữa bọn họ xuất hiện ở Vận Thành nhất định là ngoài ý muốn.”
Du Lệ nói với Tô Lạc Tinh rằng Hồng Tôn đã từng liên lạc với nàng trước đây, nhưng đã bị nàng trực tiếp từ chối.
Nàng tưởng rằng nói như vậy, Tô Lạc Tinh có thể hiểu được mấu chốt của vấn đề, nhưng nàng không nghĩ tới đổi lại là nàng bị mắng một trận.
“Mẹ kiếp tại sao lúc đó ngươi không đồng ý với hắn? Chẳng phải hắn chỉ muốn chút bồi thường sao, cứ cho hắn là xong.”
Nếu lúc đó Du Lệ sẵn sàng đồng ý với yêu cầu của Hồng Tôn, liệu Hồng Tôn có còn liên lạc với hắn không? Nếu Hồng Tôn không liên lạc với hắn, vậy chắc chắn hắn đã ăn chắc Tề Hùng rồi?
Vâng, chính là đạo lý như thế, tất cả các vấn đề chết tiệt đều là ở chỗ ngươi.
Sau một phen suy tư, Tô Lạc Tinh cảm thấy rằng mình đã nhìn thấu bản chất của toàn bộ sự việc, hắn tức giận trừng mắt nhìn, trong khi Du Lệ thì lúng túng không hiểu đầu đuôi sự việc.
Ta có lòng tốt nhắc nhở ngươi, tại sao bây giờ tất cả lại đổ lên đầu mình? Mà lão thất phu Hồng Tôn kia hết lần này đến lần khác uy hiếp chính mình, mình còn phải đồng ý với hắn sao?
“Sư huynh, nếu đổi lại là huynh”
“Câm miệng, nếu đổi lại là ta, ta đã trực tiếp đồng ý với hắn, việc nhỏ không nhịn làm sao làm chuyện lớn, đạo lý đơn giản như vậy, ngươi cũng không hiểu sao?”
Nàng lập tức cứng họng, mẹ kiếp sao lại trách ta chứ? Nhưng ai bảo người ta là Phong Chủ, ai là Phong Chủ thì người đó có quyền quyết định.
Du Lệ ngoan ngoãn im miệng không nói, đợi cho đến khi Tô Lạc Tinh mắng mỏ mệt mỏi rồi, sư đồ hai người cáo từ rời đi.
Về phía Tô Lạc Tinh, hắn đau gan vì tức giận, trong khi ở phía bên kia, Tề Hùng lại vui vẻ thống khoái.
Đặc biệt liên tục khen ngợi Hồng Tôn.
“Ta đã nói mà, sư đệ Hồng Tôn là người có bản lĩnh, các ngươi trước giờ vẫn không tin.”
Trong đại sảnh, Tề Hùng kể cho mọi người nghe chuyện vừa xảy ra, nhưng sau khi nghe những lời này, sắc mặt cả đám Ngô Thọ, Thạch Tùng, Điền Nông trông có chút cổ quái.
Nhưng mà trước kia hắn đã không nói như vậy.
“Đại sư huynh, chẳng phải trước kia huynh nói sư đệ Hồng Tôn là bùn nhão không dính lên tường sao, là ta”
“Nói bậy, ta nói thế khi nào?”
Lời còn chưa dứt đã bị Tề Hùng trực tiếp ngắt lời.
Khóe miệng mọi người giật giật, chà, tốc độ trở mặt của huynh đúng là không ai sánh kịp.
Thấy bầu không khí có gì đó không ổn, Tề Hùng ho nhẹ một tiếng, liền đổi ngay chủ đề.
“A hèm, không thể phủ nhận lần này sư đệ Hồng Tôn đã lập được đại công, tiếp sau đây chúng ta còn không thể buông lỏng chuyện xóa sổ ma tu.”
Sau khi bốn môn phái lớn chiếm được Bắc Thành, một nhóm ma đạo khổng lồ chạy trốn vào khu vực cấm, ma tu tuyên cáo thất bại triệt để.
Về phần những ma tu ở các khu vực khác, chúng cũng đang đối mặt với sự bao vây và đàn áp của các môn phái lớn, chúng cũng chạy trốn về khu vực cấm.
Đông Châu vốn hỗn loạn dần dần trở lại yên bình, chiến tranh giữa hai gia tộc kết thúc, ma tu bị giáng một đòn nặng nề, đối với người bình thường mà nói, đây rõ ràng là một tin tốt.
Ở Vận Thành, sau nửa tháng ở cùng phụ mẫu, Diệp Trường Thanh, Hồng Tôn và Bách hoa tiên tử cũng chuẩn bị cáo từ rời đi.
Nhưng sau khi ăn cơm của Diệp Trường Thanh, Đại Hoàng sống chết cũng đòi đi theo.
Tại cửa thành, mọi người Diệp gia đều đến đưa tiễn, Diệp Trường Thanh bất đắc dĩ nhìn phụ thân Diệp Minh nói.
“Phụ thân, Đại Hoàng không cần đi theo ta phải không?”
“Dẫn đi đi, hiếm thấy Đại hoàng thích ngươi.”
“Phụ thân xác định là không phải do phụ thân ghét nó? Nếu nó không mở miệng thì nó đúng là một con chó rất tốt.”
“Nói nhảm, ta làm sao có thể ghét Đại Hoàng, khi nó không nói chuyện thì nó vẫn là một con chó rất ngoan.”
Diệp Minh đỏ mặt nói, Diệp Trường Thanh thấy vậy, thần sắc kỳ quái, tại sao phụ thân của hắn lại giống tam sư huynh bọn họ vậy? Chẳng lẽ phụ thân cũng đã từng có huyễn tưởng về Đại Hoàng?
Đối mặt ánh mắt chăm chú của Diệp Trường Thanh, Diệp Minh đỏ mặt nói.
“Mau cút đi, đem theo Đại Hoàng cút đi cho ta.”
Ở bên kia, mẫu thân Lan Nguyệt đang cùng Bách Hoa tiên tử nói chuyện, hai nữ nhân cười nói không ngừng.
Chuyện này Diệp Trường Thanh cũng bất đắc dĩ, mới mấy ngày mà mẫu thân đã trở thành bạn thân chốn khuê phòng với Bách Hoa tiên tử, chuyện quái quỷ gì đang xảy ra thế này.
Hơn nữa, Diệp Trường Thanh luôn có cảm giác Bách Hoa tiên tử cố ý làm như vậy, nhất định có mục đích nào đó không muốn người khác biết, chỉ là hắn tạm thời chưa biết mà thôi.
Diệp Minh quát mắng, lúc này Lan Nguyệt cũng mở miệng hô lên.
“Trường Thanh, lại đây.”
“Có chuyện gì vậy mẫu thân?”
“Sau khi trở về tông môn, ngươi nhớ chiếu cố Bách Hoa muội muội nhiều một chút đó biết không?”
Câu nói đã khiến Diệp Trường Thanh sững sờ, hắn ngơ ngác nhìn Bách Hoa tiên tử đang cười rạng rỡ.
Ta chiếu cố nàng? Mẹ kiếp nàng là cường giả thánh cảnh, còn ta mới đạt tu vi kết đan cảnh viên mãn, ta chiếu cố nàng ư?
Hơn nữa, Bách Hoa muội muội là cái quái gì? Lão nương ơi, tuổi tác người ta e là đã đủ tuổi để làm bà tổ nội của nhà chúng ta luôn rồi.
Thấy Diệp Trường Thanh không trả lời, Lan Nguyệt lại nói.
“Tiểu tử, ngươi có nghe ta nói gì không?”
“Mẫu thân, ta cảm thấy cái này không cần thiết, Bách Hoa Phong Chủ……”
“Cái gì không cần thiết hả? Bây giờ ngay cả lời mẫu thân ngươi cũng không nghe rồi sao?”
Ôi, thật là quá lố bịch, một kết đan cảnh như ta lại đi chiếu cố một thánh cảnh, nói ra ngoài chẳng khác nào làm trò cười cho thiên hạ sao.
Nhưng lời của lão nương lại không thể không nghe, Diệp Trường Thanh chỉ có thể đồng ý.
Sau khi nghe Diệp Minh và Lan Nguyệt không ngừng dặn dò, đoàn người Diệp Trường Thanh mới lên đường trở lại doanh trại gần biển.
Nhưng lần trở về này, Diệp Trường Thanh đã để lại rất nhiều tài nguyên tu luyện cho gia tộc, Hồng Tôn và Bách Hoa tiên tử cũng tự móc hầu bao cho họ không ít bảo vật.
Mặc dù thiên phú và tư chất của Diệp gia đều kém, bao gồm cả Diệp Minh và Lan Nguyệt, nhưng với nhiều tài nguyên tu luyện như vậy, tu vi của bọn họ vẫn có thể tăng lên rất nhiều, bất quá cũng chỉ là lãng phí một ít mà thôi.
Nhưng Diệp Trường Thanh sợ lãng phí sao? Đan dược trên người hắn nhiều đến mức ăn không hết.
Trên đường trở về doanh trại gần biển không có sự cố gì, trong nửa tháng tiếp theo, Đông Châu hoàn toàn yên tĩnh, các môn phái lần lượt trở về, thủy tộc cũng không đến kiếm chuyện.
Trong doanh trại, như thường lệ, sau khi ăn cơm, các đệ tử người nào tu luyện thì đi tu luyện, người cần làm gì thì làm đó.
Diệp Trường Thanh, Hồng Tôn, Thanh Thạch, Trương Thiên Trận, Bách Hoa tiên tử, năm người họ đang dựa vào những chiếc ghế tựa xếp thành hàng ở hậu viện để nghỉ ngơi.
Vào lúc này, hiển ảnh trận của Hồng Tôn sáng lên, sau khi kết nối xong thì ra đó là Tề Hùng.
Khuôn mặt già nua vui như hoa cúc, hắn nở nụ cười nói với Hồng Tôn.
“Sư đệ à, sư huynh đã thương lượng cùng mọi người, lần này Thần Kiếm Phong của ngươi có công lớn chống lại Thủy tộc, mấy tháng sau Thần Kiếm Phong ngươi không cần trông coi nữa, trở về tông môn đi. Sư huynh để Bá Thương Phong tiếp quản thay các ngươi. Còn có Ngọc Nữ Phong của Bách Hoa sư muội nữa.”
Trở về tông môn ư? Nghe vậy Hồng Tôn lập tức cự tuyệt.
“Sư huynh đang nói gì vậy? Thân là Phong Chủ của Đạo Nhất tông, ta nguyện ý vì tông môn mà hi sinh tính mạng, thủy tộc chưa bị tiêu diệt, ta thề không trở về tông môn.”