Chương 221: Khách Sáo Với Công Thần Tông Môn Một Chút

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,922 lượt đọc

Chương 221: Khách Sáo Với Công Thần Tông Môn Một Chút

Chuyện lần này quả thật không phải Thần Kiếm Phong sai, ngươi nghe thử xem đám nhãi ranh kia kêu cái gì đi.

Nhưng Thạch Tùng thật sự không chịu được bản mặt hèn hạ của Hồng Tôn, hơn nữa, mẹ nó bởi vì Thần Kiếm Phong trở về nên mới xảy ra chuyện này.

Lúc trước hắn ta đã nói rồi, không nên cho Thần Kiếm Phong trở về sớm như vậy, nhưng đại sư huynh nhất định không nghe, giờ thì tốt rồi, mới ngày thứ hai, tâm lý hắn ta cũng sắp không chịu nổi nữa rồi.

Tung ra một quyền, trực tiếp đánh nhau với Hồng Tôn.

Thấy vậy, Hồng Tôn sững sờ, lập tức la to.

“Ngươi điên rồi? Mẹ nó ta chỉ tạt qua ghé thăm ngươi chút thôi.”

“Lão già thối, ta nhịn ngươi lâu lắm rồi.”

Hai người đánh từ đại điện lên không trung Chủ Phong, chiến đấu của cấp bậc Thánh Cảnh, tất nhiên ảnh hưởng vô cùng kinh khủng.

Đông đảo đệ tử ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, sắc mặt ai nấy đều rất phức tạp.

“Là Nhị Trưởng Lão và Hồng Tôn Phong Chủ?”

“Chắc là vậy rồi.”

“Ôi, lại là cảm giác quen thuộc này.”

Trái lại các đệ tử cũng không căng thẳng lắm, ngay cả các Trưởng Lão khác cũng không để ý, chỉ thoáng nhìn một cái rồi người nào đi làm việc của người nấy.

“Đệt, ngươi đánh thật đấy à?”

Ngay cả thuật pháp cấp Thiên mà Thạch Tùng cũng thi triển, Hồng Tôn vừa né tránh vừa rống to, thấy lão già này không để ý đến mình, Hồng Tôn nghiến răng một cái, dứt khoát chạy về phía động phủ của đại sư huynh.

Thấy vậy, Thạch Tùng không ngừng theo sát, vừa đuổi vừa hét.

“Lão già thối, ngươi chạy không thoát đâu, lão phu nhịn ngươi lâu lắm rồi, ngươi biết một năm nay ta sống thế nào không?”

“Ơ? Nhị sư huynh, ngươi khóc rồi?”

Hồng Tôn liều mạng chạy trốn, quay đầu trông thấy Thạch Tùng nước mắt tuôn rơi, trong mắt lóe vẻ kinh ngạc, sao lại khóc rồi?

Ngươi đã từng tuổi này rồi mà thích khóc như vậy sao.

“Nín đi, nín đi, nhị sư huynh ngoan, sự đệ ở…”

“Ở cái quần què, thất phu, chết đi.”

“Đệt, ta đang an ủi ngươi mà.”

Càng nói, Thạch Tùng càng giận không kìm nổi, vừa đuổi vừa chạy xông vào trong động phủ của Tề Hùng, Tề Hùng vừa ngồi xuống, đang chuẩn bị tu luyện thì nghe thấy ‘uỳnh’ một tiếng, sau đó chỉ thấy động phủ của mình bị nổ ra một cái lỗ lớn.

Toàn bộ động phủ rung lắc dữ dội, Tề Hùng ngây ngẩn cả người.

Mẹ nó động phủ của mình bị hủy rồi sao? Nhanh chóng lấy lại tinh thần, trong mắt lập tức lộ vẻ tức giận.

“Làm càn.”

Ngay sau đó phóng lên không trung của động phủ, nhìn thấy Thạch Tùng đang tức giận đánh ra, Tề Hùng không nói hai lời trực tiếp ra tay.

Thấy vậy, Hồng Tôn lắc mình rời khỏi chiến trường, mà Thạch Tùng nhìn thấy Tề Hùng, cũng mất đi bình tĩnh ngày xưa, gầm lên giận dữ.

“Đại sư huynh ngươi tránh ra, hôm nay ta nhất định phải dạy dỗ tên thất phu kia một trận.”

“Làm càn, nơi này là động phủ của ta.”

“Đúng vậy, đúng vậy, nhị sư huynh ngang ngược không coi ai ra gì quá rồi, đại sư huynh mau giáo huấn hắn ta.”

“Lão già thối, ngươi nói cái gì?”

“Đại sư huynh ngươi nhìn đi, hắn ta còn uy hiếp ta.”

“Lão già thối, ta giết chết ngươi.”

“Đủ rồi, Thạch Tùng, ngươi có còn chút quy củ nào hay không?”

Tề Hùng nổi giận thật rồi, thấy vậy, Thạch Tùng sững sờ, lập tức dừng lại động tác, nhưng trong mắt vẫn ngập tràn lửa giận.

Nhưng mà lúc này tâm trạng của Tề Hùng cũng không tốt, động phủ của mình bỗng dưng bị người ta phá ra một lỗ thủng, cái quái gì đang diễn ra vậy.

Hít sâu một hơi, Tề Hùng kìm nén lửa giận, nói.

“Giữa sư huynh đệ đồng môn, có lời gì không thể từ từ nói sao?”

“Đại sư huynh, cái tên này…”

“Hồng Tôn, ngươi cũng vậy, sao lại chọc vào sư huynh ngươi rồi.”

“Ta đâu có, ta chỉ tạt qua Chấp Pháp Đường nên đi vào chào hỏi một câu, có vậy thôi mà sư huynh đã muốn liều mạng với ta rồi.”

Thật ra Hồng Tôn cũng không hiểu ra sao, thấy vậy Tề Hùng lại quay đầu nhìn về phía Thạch Tùng nói.

“Ngươi cũng vậy, quản lý luật pháp tông môn, nhưng chính mình lại không tuân thủ luật pháp tông môn, hơn nữa, lần này sư đệ lập công lớn cho tông môn, sao ngươi có thể nặng tay với hắn ta như vậy.”

“Đúng vậy, ta đã lập được công lớn cho tông môn, sao sư huynh ngươi có thể đối xử với ta như vậy.”

“Ngươi…”

Thiên vị, thiên vị trắng trợn, Thạch Tùng tức tới nghiến răng ken két.

Thật ra ngay vừa rồi, Hồng Tôn và Trương Thiên Trận cùng nhau tới nơi này của Tề Hùng, mục đích là bàn chuyện Trương Thiên Trận gia nhập tông môn.

Đối với việc này, tất nhiên Tề Hùng rất hoan nghênh, trải qua một loạt quá trình, Trương Thiên Trận chính thức trở thành một thành viên của Đạo Nhất tông.

Liên tiếp lập được hai công lớn, tất nhiên lúc này Tề Hùng nhìn thế nào cũng thấy Hồng Tôn thuận mắt, khi nói chuyện cũng khó tránh được việc thiên vị một chút.

Hơn nữa, sau khi hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện, việc này cũng thật sự là Thạch Tùng không đúng, Hồng Tôn người ta chưa làm gì cả.

Cho nên cuối cùng, dưới mệnh lệnh của Tề Hùng, Thạch Tùng vẫn nói xin lỗi với Hồng Tôn.

Kể từ khi hai sư huynh đệ quen biết nhau, có lẽ đây là lần đầu tiên Thạch Tùng xin lỗi Hồng Tôn.

“Sư đệ, là sư huynh kích động, xin lỗi.”

Đối mặt với xin lỗi của Thạch Tùng, Hồng Tôn uống một hớp rượu, lộ vẻ ranh mãnh, cười nói.

“Sư huynh đệ đồng môn, đương nhiên sẽ không ghi thù, nhưng mà sư huynh à, về sau vẫn nên nói chuyện với công thần tông môn khách sáo một chút, nếu không, há chẳng phải khiến người ta chạnh lòng.”

Ken két… hai hàm răng nghiến lại với nhau, mẹ nó câu nào câu nấy của ngươi đều không rời được hai chữ ‘công thần’ này à?

Ông trời không có mắt, vì sao hết lần này đến lần khác cho tên thất phu này lập được công lớn.

Nhưng ngay lúc này, Tề Hùng lên tiếng.

“À đúng rồi, vừa rồi ta đã đồng ý với Hồng Tôn sư đệ, dưới tình huống lạm sát kẻ vô tội nhưng chưa vượt qua ranh giới cuối cùng của tông môn, cho hắn ta quyền được miễn phạt ba lần, sư đệ ngươi quản lý Chấp Pháp Đường, về sau nhớ kỹ chuyện này.”

“Cái gì?”

Nghe thấy lời này, Thạch Tùng không thể tin nổi nhìn về phía Tề Hùng, cho tên này quyền được miễn phạt ba lần, vậy chẳng phải hắn ta sẽ lật trời luôn sao.

“Không được, tuyệt đối không được, ta không đồng ý, tên thất phu này luôn không tuân thủ quy củ tông môn, giờ lại cho hắn ta cơ hội miễn phạt, vậy Chấp Pháp Đường ta còn cần làm…”

Đánh chết cũng không được, nhưng Tề Hùng đã đồng ý, tất nhiên không thể thu lại.

“Ta là Tông Chủ, chuyện này ta đã quyết định rồi.”

“Không được, ta không làm.”

“Sư huynh, ngươi…”

“Im miệng.”

“Vừa mới nói rồi, khách sáo với công thần tông môn một chút, sao sư huynh ngươi lại quên rồi.”

“Lão già thối, ta…”

“Đủ rồi, các ngươi còn coi đại sư huynh ta ra gì hay không?”

Tề Hùng gầm thét, lúc này hai người mới yên tĩnh lại, cuối cùng, dưới thái độ cứng rắn của Tề Hùng, chuyện này đã được quyết định như vậy, sau đó Thạch Tùng nghiến răng rời đi, Hồng Tôn thì khẽ hát.

Thậm chí còn ôm bả vai Thạch Tùng.

“Buông ta ra.”

“Sư huynh vẫn tức giận sao, giữa sư huynh đệ cãi nhau ầm ĩ là chuyện rất bình thường, đừng ghi thù nha.”

“Ta không giống ngươi, không tim không phổi, cả ngày chỉ biết uống rượu.”

“Ha ha, rượu này chính là đồ tốt, đúng lúc hôm nay sư đệ kiếm được ít rượu ngon, hay là sư huynh cũng đến nếm thử?”

Ngày thường Thạch Tùng rất ít uống rượu, nhưng hôm nay hắn ta lại đột nhiên có xúc động muốn uống rượu, đối mặt với lời mời của Hồng Tôn, ngẫm nghĩ chốc lát rồi gật đầu đồng ý.

“Vậy thì uống chút?”

“Khà khà, vậy là đúng rồi, đi nào, đến động phủ của sư huynh uống rượu, hôm nay sư huynh đệ ta không say không về.”

Ngay vừa rồi, hai sư huynh đệ còn đánh nhau túi bụi, mà bây giờ lại kề vai sát cánh bước về động phủ của Thạch Tùng, dọc đường cười cười nói nói, để lại một mình Tề Hùng ở trong động phủ, nhìn hai lỗ hổng mới xuất hiện trong động phủ mình, tinh thần chán nản không thôi.

“Mẹ nó lúc trước ta không nên tiếp quản chức vị Tông Chủ này, sư tôn, ngươi hại ta rồi.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right