Chương 249: Ngươi Lấy Thứ Đó Là Được Rồi
Tìm khắp nơi trong nhà bếp, thậm chí một chiếc lá rau cũng không tìm được.
Đúng lúc này, sau lưng đột nhiên truyền đến một giọng nói ngự tỷ cực kỳ quyến rũ, Thạch Tùng nghe thấy không khỏi đỏ mặt.
“Cái đó… Ngươi đang tìm cái gì vậy?”
Thanh âm câu hồn khiến động tác của Thạch Tùng cũng vì đó mà dừng lại, giọng nói hay như vậy, chắc chắn là một vị tiên nhân.
Từ từ quay người lại, nhưng phía sau lại không một bóng người.
“Ngươi đang tìm cái gì vậy?”
Giọng nói lại vang lên lần nữa, lần này Thạch Tùng nhìn xuống thì thấy một con chó to màu vàng đang đứng trước cửa, ngơ ngác nhìn bản thân, miệng nó còn đang há ra, hiển nhiên vừa rồi chính là nó đang nói chuyện.
“Yêu nghiệt xem kiếm…”
“Mẹ kiếp…”
Đại Hoàng lắc mình tránh được, Thạch Tùng thấy vậy khẽ nhíu mày, mặc dù nói bản thân không có nghiêm túc đánh, nhưng con chó vàng này lại có thể tránh thoát được công kích của mình, thật là có chút trái với lẽ thường.
Chỉ là theo cái thứ kia dùng giọng ngự tỷ phát ra hai chữ mẹ kiếp, Thạch Tùng cũng không suy nghĩ nhiều mà tiếp tục xuất thủ.
“Cẩu yêu to gan, lại dám khiêu khích bổn tọa.”
“Ta không có khiêu khích ngươi mà.”
“Còn dám nói không dùng, bổn tọa vậy mà lại bị thứ như ngươi dùng mỹ nhân kế lừa gạt.”
“Con mẹ nó, ta lúc nào dùng mỹ nhân kế chứ?”
Đại Hoàng chính là bị chọc đến tức điên, một con chó như nó thì lấy tư cách gì dùng mỹ nhân kế chứ? Con mẹ nó nó cũng chỉ là thấy ai đó ở trong bếp đi tới đi lui, cho nên mới qua đây xem một chút thôi mà.
Đối mặt với công kích của Thạch Tùng, Đại Hoàng dựng thẳng lông chó, trốn đông trốn tây, nhưng điều đáng kinh ngạc không hợp thói thường chính là với một người đạt đến tu vi Thánh cảnh như Thạch Tùng, một chiêu cũng không đánh trúng được Đại Hoàng.
Đúng lúc này, Diệp Trường Thanh đuổi tới, bốn người Hồng Tôn cũng kịp thời đuổi đến, thấy Thạch Tùng chuẩn bị ra tay, bốn người Hồng Tôn nhanh chóng ngăn cản.
“Sư đệ, cẩu yêu này thế mà lại to gan dám quyến rũ ta, ta muốn giết chết nó.”
“Sư huynh, đây không phải cẩu yêu, Đại Hoàng là thú sủng của tên tiểu tử Trường Thanh.”
“Ừm???”
Sau lời giải thích của Hồng Tôn, Thạch Tùng mới ngừng tấn công, về phần Đại Hoàng, nó cũng đã trốn sau lưng Diệp Trường Thanh từ lâu.
“Ta bảo ngươi đừng nói tiếng người rồi mà.”
Nhìn vẻ mặt sợ hãi của Đại Hoàng, Diệp Trường Thanh bất đắc dĩ nói, chỉ cần tên gia hỏa này mở miệng nói tiếng người, nhất định sẽ hấp dẫn những người khác đến đuổi giết, đặc biệt là đối với nam tu sĩ.
Không chỉ Thạch Tùng, trước đó Hồng Tôn và Thanh Thạch, bao gồm cả Trương Thiên Trận, thời điểm lần đầu tiên gặp Đại Hoàng cũng là bộ dạng như thế này.
Nhưng tên Đại Hoàng này cũng rất bá đạo, cho dù bị rất nhiều cường giả thuộc Thánh cảnh truy sát như vậy mà vẫn sống sót, coi như không có chuyện gì xảy ra.
Nghe vậy, Đại Hoàng hung hăng liếc nhìn Thạch Tùng, những lão già này, động một chút lại đi truy sát nó, có giọng nói hay là sai sao?
Mặt khác, Hồng Tôn dứt khoát nói.
“Cho tới bây giờ, ta cũng sẽ không lừa gạt sư huynh …”
Khi Thạch Tùng đến, chuyện của Diệp Trường Thanh chắc chắn không thể che giấu được, hơn nữa, Hồng Tôn chỉ có thêm một người cũng không thành vấn đề.
Nghe những lời của Hồng Tôn, Thạch Tùng tỏ vẻ nghi ngờ.
“Có thần kỳ giống như ngươi nói không?”
“Sư huynh, có thần hay không thần thì buổi tối ngươi ăn no rồi sẽ biết.”
Thạch Tùng đúng là có chút không tin, loại thức ăn nào có thể khiến ngay cả cường giả ở Thánh cảnh cũng không kiềm chế được.
Tuy nhiên, khi đến giờ ăn tối, chỉ thấy Thạch Tùng đang bưng một chiếc bát lớn, cái gọi là ăn đều rất phóng khoáng và không có sự trói buộc.
Thạch Tùng không biết phải diễn tả bữa ăn này như thế nào, món ăn này, hình tượng luôn luôn uy nghiêm như hắn, giờ phút này không còn hình tượng nào nữa.
Sau khi ăn vài miếng, vẫn cảm thấy chưa hài lòng, nhìn về phía Hồng Tôn vẫn đang dùng cơm, ánh mắt đã nói lên tất cả, nhưng Hồng Tôn đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho việc này, một tay bảo vệ bát của mình, nói.
“Sư huynh, ngươi muốn làm gì?”
“Ha ha, không có gì.”
Vào lúc này, Thạch Tùng đã hoàn toàn hiểu tại sao các đệ tử của Thần Kiếm Phong lại điên cuồng như vậy.
Đối mặt với một món mỹ vị nhân gian này, không, nhân gian không thể có một hương vị như vậy, ai có thể kiểm soát được chứ.
Sau bữa ăn, đối với Thạch Tùng không thể nhớ mình đã ăn bữa cuối cùng khi nào, cảm giác này trước đó quả thực chưa từng có.
Thoải mái dựa vào trên ghế tựa trong sân, thậm chí còn dùng ánh mắt cực kỳ ôn nhu nhìn Diệp Trường Thanh.
“Tên tiểu tử Trường Thanh, ngươi nói xem lão phu vì sao không thể gặp ngươi sớm hơn chứ?”
Nghe vậy, Diệp Trường Thanh luôn cảm thấy có gì đó không đúng, tại sao lại mập mờ như vậy chứ.
Một lão gia tử cảm thán việc không thể gặp mình sớm hơn, những lời này là gì.
“Cái kia, Nhị Trưởng Lão bận việc, tất nhiên là… …”
“Ôi, người này, dù bận rộn đến đâu cũng phải ăn cơm. Tục ngữ có câu, người như sắt, cơm như thép.”
Sau khi ăn món ngon như vậy, tâm trạng của Thạch Tùng rất tốt, đủ loại truyện ở Thần Kiếm Phong trước đó, Hồng Tôn không cần phải nói, nhìn biểu thị của Thạch Tùng, hoàn toàn có thể lý giải.
Tâm trạng tốt, Thạch Tùng đột nhiên đề nghị.
“Hôm nay hiếm khi được nếm thử tay nghề của tiểu tử Trường Thanh ngươi, sư đệ, chúng ta uống một ly đi?”
“Sư huynh còn muốn uống sao?”
Nghe vậy, Hồng Tôn nghĩ đến những gì đã xảy ra trước đó ở suối nước nóng và cảm thấy hơi bối rối, nhưng Thạch Tùng lại không quan tâm, vung tay lên, vài bình rượu ngon xuất hiện trước mặt mọi người.
Nhìn thấy những bình rượu này, trong con ngươi của Hồng Tôn ngay lập tức sáng lên.
“Đây… Đây là rượu Tử Ngọc mà sư huynh trân quý sao?”
“Không sai, lần này ta càng phải dựa vào sư đệ, sư huynh tự nhiên sẽ không keo kiệt.”
“Ha ha, được rồi, sư huynh yên tâm đi, cái vị sư thái Tuyệt Tình quấn lấy sư đệ, ta nhất định sẽ đưa tới tay của ngươi.”
“Vậy làm phiền sư đệ rồi.”
“Ha ha, sư huynh, mời.”
“Mời.”
Đối mặt với rượu Tử Ngọc mà Thạch Tùng đã trân quý trong nhiều năm, mà mấy tên lão đầu đang uống, Diệp Trường Thanh cũng nếm thử một vài chén, hương vị thực sự không tệ.
Hơn nữa lại ẩn chứa linh lực tinh thuần, đối với việc tu luyện cũng có trợ giúp rất lớn.
Nhưng cũng chỉ uống có mấy chén, Diệp Trường Thanh trở về phòng đi ngủ, dù sao cùng mấy lão nhân uống rượu thật sự là vô nghĩa.
Cũng không biết mấy lão già này sau đó đã xảy ra chuyện gì, nhưng vào ngày hôm sau khi sắc trời vẫn còn tối, một đám người là ni cô từ trong hoàng cung đến nghênh đón bọn họ.
Người cầm đầu là một sư thái lớn tuổi, chính là Tuyệt Tình sư thái mà Thạch Tùng ngài đêm thương nhớ, còn là người được hoàng đế Tiền Khôn đích thân chào đón.
Nghe tin đám người Hồng Tôn cũng ở trong cung, Tuyệt Tình sư thái đương nhiên cũng muốn đến thăm.
Bởi vì vào thời điểm này đám người không có trong hoàng cung, khiến cho Đại sư huynh Triệu Chính Bình và Triệu Nhu thay mặt họ tiếp đón, trong khi đó thì Từ Kiệt lại vội vã chạy vào Bế Nguyệt Lâu trong thành tìm kiếm đám người Hồng Tôn.
Thì ra là tối hôm qua mấy lão tử uống nhiều rượu cảm thấy uống chưa hết hứng nên hẹn nhau đi đến quán rượu lớn nhất Bế Nguyệt Lâu trong thành uống rượu.
Đương nhiên rượu ngon phải đi cùng người đẹp.
Hơn nữa với tính cách của bọn họ, rõ ràng đã uống quá nhiều, huống chi hôm qua còn uống rượu Linh tửu Tử Ngọc.
Vội vàng đi tới Bế Nguyệt Lâu, gõ cửa, một tên tú bà còn chưa tỉnh ngủ ra kiểm tra, tức giận nói với Từ Kiệt.
“Chưa tới giờ mở cửa mà, làm sao có loại người như ngươi trời còn chưa sáng đã đến đi dạo quán rượu chứ.”
“Ta tìm người.”
Con mẹ nó ta mà đi dạo à, ngươi có thấy người nào trời còn chưa sáng đến quán rượu đi dạo chưa, lười nói những điều vô nghĩa, Từ Kiệt đi thẳng vào phòng riêng nơi đám người Hồng Tôn đang ở.
Mở cửa đi vào, khá lắm, đập vào mắt là mấy cái bộ dạng khó coi, sư tôn không hổ danh là sư tôn, dành nhiều thời gian vui chơi hơn so với những người trẻ tuổi hắn.
Vất vả lắm mới tìm được Hồng Tôn bị chôn vùi giữa một đám nữ nhân, Từ Kiệt hét lên.
“Sư tôn, sư tôn, sư tôn…”
“Chuyện gì vậy?”
Mơ màng đáp lại.
“Tuyệt Tình sư thái đang ở đây.”
“Tới thì tới thôi, ngươi trực tiếp dẫn nàng ấy đi gặp Thạch Tùng sư bá của ngươi đi…”
“Chắc chắn?”