Chương 254: Con Lừa Trọc, Con Chó Nhà Ngươi Sủa Cái Gì?

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,874 lượt đọc

Chương 254: Con Lừa Trọc, Con Chó Nhà Ngươi Sủa Cái Gì?

Mấy người lâm vào trầm mặc, Hồng Tôn thấy vậy cũng cảm thấy bất đắc dĩ, Thạch Tùng bên này tạm thời ổn định, nhưng mà phía Tuyệt Tình sư thái thì phải xử lý làm sao?

Khi mọi người ở đây im lặng, Diệp Trường Thanh lại là người mở miệng nói.

“Hay là chúng ta đi nói với Tuyệt Tình sư thái, Nhị Trưởng Lão là muốn đi luyện tâm.”

Một lý do khập khiễng của Hồng Tôn mà có thể khiến Thạch Tùng tin tưởng như vậy, vậy hắn cũng có thể dùng cách này để đối phó với Tuyệt Tình sư thái sao?

Dù sao cũng chỉ là một ni cô có lẽ sẽ không có kinh nghiệm trong lĩnh vực này.

Nghe vậy, Hồng Tôn, Triệu Chính Bình, Liễu Sương, Từ Kiệt, Lục Du Du, Vương Dao, đều đưa mắt nhìn nhau, trong mắt đều lộ vẻ kinh hỉ, Hồng Tôn lại cười phá lên.

“Luyện tâm, tốt, luyện tâm thật tốt, Trường Thanh tiểu tử, thời điểm then chốt vẫn là ngươi đáng tin.”

Khóe miệng giật giật, thì ra đối phương là ni cô, ngươi thử với một người khác xem.

Có giải pháp, Hồng Tôn lập tức tự tin đến cầu kiến Tuyệt Tình sư thái trước.

Chờ sau khi Hồng Tôn rời đi, Từ Kiệt cười nói.

“Nhìn không ra sư đệ ngươi lại có nhiều kinh nghiệm như vậy, nói thật, ngươi trải qua bao nhiêu lần?”

Không ai trong số họ có thể đoán ra, nhưng Diệp Trường Thanh có thể đoán ra được, nghe vậy, Diệp Trường Thanh im lặng liếc qua Từ Kiệt.

“Xem trên sách.”

“Cuốn sách nào, giới thiệu cho sư huynh xem với, để sư huynh cũng có thể một hai nghiên cứu.”

Diệp Trường Thanh trực tiếp không thèm để ý, cũng không chú ý tới những biểu hiện bất thường của Liễu Sương, Lục Du Du, Vương Dao.

Phía bên kia, Hồng Tôn trực tiếp đến nơi ở của Tuyệt Tình sư thái, sai người thông bẩm.

Có lẽ đó là lý do tại sao buổi sáng không gặp Hồng Tôn, cho nên Tuyệt Tình sư thái cũng không từ chối, dưới sự dẫn dắt của một đệ tử am Khô Mộc, Hồng Tôn đã đến sảnh trước và gặp được Tuyệt Tình sư thái.

Chỉ là thái độ của sư thái rất lạnh lùng.

“Hồng Tôn đạo hữu, mời ngồi.”

Sau khi ngồi xuống, sư thái cũng không nói chuyện, Hồng Tôn bất đắc dĩ, đành phải dẫn đầu cười nói.

“Cái kia, chuyện hồi sáng, ta đều có nghe nói.”

“A, không biết đạo hữu nói là chuyện nào?”

“Thì là chuyện ở Bế Nguyệt lâu.”

Ngượng ngùng cười một tiếng, mà sắc mặt lúc này của Tuyệt Tình sư thái lại trầm xuống, không vui nói ra.

“Hồng Tôn, ngươi thân là người có thực lực mạnh nhất của Đạo Nhất tông, hiện tại lại có Thanh Thạch gia nhập, muốn diệt am Khô Mộc của ta là chuyện dễ như trở bàn tay. Chẳng lẽ như thế, Đạo Nhất tông ngươi lại có thể khi nhục bần ni như vậy sao?”

“Ta… ta không có ý đó.”

“Vậy là có ý gì? Bần ni tu hành hơn 3800 năm, hôm nay còn là lần đầu tiên tiến vào nơi ăn chơi đó, Đạo Nhất tông các ngươi thật là thủ đoạn. Làm sao, đây là cố ý muốn hủy Phật tâm của ta sao?”

Nói muốn hủy Phật tâm cũng nói ra rồi, Hồng Tôn nghe vậy vội vàng nói.

“Sư thái xin ngài trước tiên bình tĩnh lại, ta tới đây không phải là vì mục đích này.”

“Kỳ thực, sư huynh sở dĩ xuất hiện ở những nơi đó, hoàn toàn là vì rèn luyện tâm nên mới tới đó.”

“Luyện tâm?”

Tuyệt Tình sư thái sững sờ, thấy thế, Hồng Tôn nắm lấy cơ hội, vội vàng nói tiếp.

“Đúng vậy, chẳng qua là luyện tâm mà thôi. Sư thái cũng là người tu hành, hẳn là biết tâm cảnh quan trọng như thế nào. Hành động này của sư huynh, chính là vì để luyện tâm.”

“Đi ở nhân gian, tâm thái tự nhiên hình thành, sắc đẹp như độc cốt, sư huynh, làm như vậy hoàn toàn là lấy thân thử độc, hắn chỉ vì muốn tâm cảnh viên mãn mà thôi, cho nên sư thái hiểu lầm rồi.”

Nghe vậy, sắc mặt của Tuyệt Tình sư thái phức tạp, tâm không chắc chắn, chẳng lẽ thật sự là hiểu lầm sao?

“Vậy tại sao lại khỏa thân?”

“Mặc quần áo lam sao có thể luyện tâm?”

“Thật sao?”

“Hoàn toàn là sự thật, sư thái, Phật môn các ngươi chẳng phải cũng có công pháp rèn luyện tâm cảnh sao? Cái này cũng giống như vậy, chỉ là phương pháp không giống nhau thôi.”

“Bởi vì cái gọi là thế sự vốn như thế, thế giới đều giống nhau, khác nhau nằm ở góc nhìn. Cùng một sự việc, nếu dùng góc độ khác nhau mà nhìn thì kết quả sẽ khác biệt. Sư thái, ngài nhầm lẫn rồi.”

Hồng Tôn càng nói càng tự tin, nói xong ngược lại còn khiến Tuyệt Tình sư thái cảm thấy xấu hổ.

Là do mình mang nội tâm dơ bẩn sao?

Im lặng nửa ngày, Tuyệt Tình sư thái chắp tay trước ngực, tự trách nói.

“Lời nói của đạo hữu chấn động lòng người, quả nhiên là do bần ni hiểu lầm.”

Xong xuôi, Hồng Tôn thấy vậy liền cảm thấy yên tâm hoàn toàn, sau đó hai người bắt đầu nói chuyện phiếm.

Tất nhiên, Hồng Tôn tiếp tục đưa chủ đề liên quan đến Thạch Tùng, mà theo biểu thị của Tuyệt Tình sư thái sẽ đích thân đến bái phỏng Thạch Tùng, và xin lỗi về những gì đã xảy ra vào buổi sáng.

Ngay khi hai người đang trò chuyện rôm rả, một tiểu ni cô ngoài cửa thông báo nói là Phổ Đà tự Giác Viễn đại sư cầu kiến.

Nghe nói đó là Giác Viễn đại sư, Tuyệt Tình sư thái sững sờ, lập tức nhiệt tình đích thân đi chào hỏi.

Phổ Đà Tự mặc dù không phải một trong tứ đại môn phái của Đông Châu, nhưng là Phật môn đứng đầu Đông Châu, thực lực chỉ đứng sau tứ đại môn phái.

Hơn nữa, Phật môn này khác biệt so với tiên tông thông thường, nó có nguồn gốc từ Tây Châu.

Bề ngoài tỏ ra dáng vẻ trách trời thương dân, phổ độ chúng sinh, nhưng trên thực tế lại hoàn toàn không phải như vậy.

Khác với lối tu hành thuần túy của các đại tông phái ở Đông Châu, Phật môn thích nhất là can thiệp vào chuyện thế gian.

Danh tốt là dạy bảo tất cả chúng sinh, nhưng nói trắng ra còn không phải là để phát triển tín đồ.

Chỉ trong mấy nghìn năm sau khi xâm nhập vào Đông Châu, tín đồ Phật môn ở Đông Châu đã nhiều vô kể.

Lợi dụng thủ đoạn của tu sĩ lường gạt phàm nhân, lừa họ bỏ tiền của và công sức để xây dựng chùa chiền, và Phật giáo đã làm gì cho những tín đồ này?

Thắp hương, bái lạy, bảo vệ bình an, bảo vệ cái đầu heo nhà nó.

Do đó, các giáo phái địa phương ở Đông Châu thực sự không thích Phật giáo, bởi vì họ đã cố gắng phá vỡ sự cân bằng giữa tu sĩ và người phàm.

Trên thực tế, am Khô Mộc đã ra đời như vậy, đó là nhóm đầu tiên bị Phật giáo tẩy não và sau đó được thành lập Phật Đạo Tông Môn.

Không lâu sau, Tuyệt Tình sư thái cùng một vị hòa thượng béo bước vào, đây chính là Giác Viễn, Viện Thủ tòa tịnh thất của Phổ Đà tự, cường giả Thánh cảnh.

Cũng biết nhau, cũng đã từng gặp qua mấy lần, cho nên vừa nhìn thấy Hồng Tôn, Giác Viễn chủ động hành lễ chào hỏi.

“A Di Đà Phật, đã lâu không gặp Hồng Tôn đạo hữu.”

‘Ha ha, đã lâu không gặp Giác Viễn đại sư.”

Đối với điều này, Hồng Tôn mỉm cười nhưng trong không cười trả lời, trước đây hắn có khuất mắc với tên hòa thượng mập này, vì vậy tự nhiên cũng không cần phải khách sáo, hỏi hắn một câu đã là cho tu vi Thánh cảnh của hắn chút mặt mũi.

Với sự xuất hiện của Giác Viễn, bầu không khí trong lúc nhất thời có vẻ hơi khó xử, hoặc chính Hồng Tôn cũng cảm thấy có chút xấu hổ.

Hoàn toàn là bởi vì Giác Viễn đã bắt đầu cuộc trò chuyện ngay khi vừa đến, đã bắt đầu nghiên cứu thảo luận về kinh Phật với Tuyệt Tình sư thái.

Hồng Tôn không hiểu cái này, rõ ràng không thể tham gia vào cuộc trò chuyện, vì vậy hai người cứ hồ hởi trò chuyện như vậy.

Chỉ là lúc đầu thực sự là đang nói về kinh Phật, nhưng sau khi trò chuyện một chút, mùi vị kia hoàn toàn thay đổi.

“Sư thái, bần tăng vừa rồi muốn nói một chuyện, hôm nay gặp mặt, bần tăng mới phát hiện ấn đường của ngài là một mảnh đen kịt, chỉ sợ có họa sát thân.”

“Đại sư nói như vậy là có ý gì?”

Không biết sư thái có thể để cho bần tăng xem tướng tay không?”

“Không gì không thể.”

Hả? ? ?

Trò chuyện một chút, sao lại xem tay rồi?

Hồng Tôn ở một bên khẽ nhíu mày.

Mà Giác Viễn lão hòa thượng nhìn thấy Sư thái đưa tay ra, cũng muốn kéo tay lại, nhưng bị Tuyệt Tình sư thái khéo léo tránh được.

“Đại sư không phải muốn xem tướng tay sao?”

“Mẹ nó con lừa trọc.”

Hồng Tôn đứng ở một bên nghiến răng thầm chửi nhưng vẫn giữ được bình tĩnh, lúc này không thể lại đắc tội với Tuyệt Tình sư thái nữa, nếu không sư huynh sẽ liều mạng đánh chết hắn.

Giả vờ quan sát một lúc lâu, cho đến khi Tuyệt Tình sư thái rút bàn tay về hỏi.

“Đại sư có thể nhìn có kết quả rồi?”

“Dù sao xem tướng tay cũng chỉ có thể nhìn trên phương diện chung chung, muốn chân chính hiểu rõ, chỉ sợ phải đụng vào xương cốt, không biết sư thái nghĩ như thế nào, cũng đừng quá lo lắng quá, hai người chúng ta đều là Phật tử. Ngay cả khi…”

“Con lừa trọc, ngươi sủa cái gì vậy?”

Mẹ nó ngươi còn muốn mò xương? Lần này Hồng Tôn nhịn không được, sư thái là bà nương mà sư huynh nhà ta coi trọng, ngươi là coi Hồng mỗ ta là không khí à?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right