Chương 258: Con Lừa Nhà Ngươi Mà Cũng Dám Đoạt Sư Thái Của Ta Sao?

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,384 lượt đọc

Chương 258: Con Lừa Nhà Ngươi Mà Cũng Dám Đoạt Sư Thái Của Ta Sao?

Sau hơn nửa giờ, Hồng Tôn lo lắng chờ đợi ở ngoài cửa, trước những tiếng gọi liên tục cuối cùng cánh cửa cuối cùng cũng mở ra.

Chỉ thấy Thạch Tùng mặt mày nhăn nhó bước ra khỏi phòng, nhưng ngay khi nhìn thấy hắn, Hồng Tôn lập tức chết lặng.

“Mẹ kiếp…”

Đây là cái quái gì vậy, nó có màu sắc sặc sỡ, trên người mặc một chiếc váy màu đỏ tươi, quần màu vàng tươi, giày màu trắng, và điều kỳ quặc nhất là hắn đội một chiếc mũ màu xanh lá cây.

Khóe miệng điên cuồng giật giật, nhịn hồi lâu sau, Hồng Tôn mới nhàn nhạt hỏi.

“Quần áo này của ngươi từ đâu đến?”

Nghe vậy, Thạch Tùng nhìn từ trên xuống dưới, kỳ quái nói.

“Không phải ngươi nói muốn để sư thái có cảm giác mới mẻ sao?”

A, ta kêu ngươi tạo ra cảm giác mới mẻ, không phải để ngươi không kiêng nể gì.

Nhưng cũng lười nói nhảm với Thạch Tùng, để hắn thay quần áo cũng tốn mất nửa canh giờ, Hồng Tôn gượng cười nói.

“Được rồi, được rồi, sư huynh mau đi đi, sư thái hẳn là đang nóng lòng chờ đấy.”

“Bộ đồ này của ta không có vấn đề gì chứ?”

“Không có vấn đề gì hết, đẹp trai phóng khoáng, ngọc thụ lâm phong, mau đi đi.”

“Vậy ta đi nhé?”

“Đi đi.”

Dưới sự thúc giục của Hồng Tôn, Thạch Tùng cuối cùng cũng lên đường, chỉ là vừa bước ra từ hậu viện, dọc đường, khi các đệ tử của Đạo Nhất tông nhìn thấy Thạch Tùng, sắc mặt họ đại biến.

Cái quái gì thế này? Ăn mặc lòe loẹt.

Một đệ tử biết chuyện nhỏ giọng nói với đồng môn của mình.

“Đây là Nhị Trưởng Lão.”

“Nhị Trưởng Lão? Hắn ăn mặc như vậy là muốn làm gì?”

“Sư đệ chắc không biết, hôm nay chính là thời gian ước hẹn của Nhị Trưởng Lão và sư thái.”

Rất nhiều đệ tử của Ngọc Nữ Phong đều cảm thấy cay mắt, hay là con mẹ nó do người đời trước của các ngươi chơi trò này à.

Vui mừng và lo lắng đi đến nơi ở của sư thái, còn chưa kịp đến gần, những tiểu ni cô đã bị Thạch Tùng làm cho bối rối, thực sự có loại người ăn mặc như thế này sao…

Cuối cùng lại thành công gặp được sư thái, nhưng khoảnh khắc Tuyệt Tình sư thái nhìn thấy Thạch Tùng, đầu tiên chính là nhịn không được không khỏi sững sờ trong giây lát sau đó là bật cười thành tiếng. Thấy thế, Thạch Tùng đỏ mặt hỏi.

“Sao vậy, trang phục của ta có vấn đề gì sao?”

“Không có, chỉ là cái mũ này không thể mang màu xanh lá được.”

Mỉm cười chủ động bước tới, cởi mũ của Hồng Tôn ra, làm gì có đại nam nhân nào lại đội mũ xanh cho mình chứ.

“Đây, lần sau mũ màu xanh không được phép mang.”

“Hả, được, được.”

Có lẽ đây là lần đầu tiên tiếp xúc với sư thái một khoảng cách gần như vậy, Thạch Tùng chỉ biết sững người tại chỗ.

Cuối cùng cũng là sư thái mở miệng nói chuyện, Thạch Tùng mới định thần lại, cả hai cùng nhau rời khỏi hoàng cung.

“Đã quyết định đi đâu chưa?”

Tuyệt Tình sư thái không nghĩ nhiều, thản nhiên hỏi, nhưng Thạch Tùng ở bên cạnh vẫn im lặng suốt đường đi, cứ im lặng đọc lời bàn giao của Hồng Tôn cho chính mình.

“Làm những gì ngươi thích, làm những gì ngươi thích, làm những gì ngươi thích…”

Trong khi lẩm bẩm, bỗng nhiên đối mặt với lời hỏi thăm của Tuyệt Tình sư thái, Hồng Tôn vô thức trả lời câu hỏi.

“Chúng ta đi Kim Sơn tự đi.”

Hả? ? ?

Nghe vậy, Tuyệt Tình sư thái nghi hoặc nhìn về phía Thạch Tùng, đi chùa? Đối với nàng thì không có gì, là một Phật tử, tự nhiên thích chùa chiền, nhưng Kim Sơn Tự thì nàng đã đã đến từ lâu rồi, không ngờ Thạch Tùng lại rủ nàng ra ngoài, mục đích là đến chùa sao?

Đương nhiên, Thạch Tùng không nghĩ như vậy, vừa rồi hắn chỉ nghĩ đến việc tỏ tình của Hồng Tôn, thích làm gì thì làm nên mới buột miệng thốt ra ba chữ “Kim Sơn tự”.

Dù sao đây cũng là chùa của nữ tu nên hợp ý nha.

Lúc này, thấy Tuyệt Tình sư thái ngây người nhìn mình, Thạch Tùng há hốc mồm muốn đổi ý, nhưng người ta đã gật đầu đồng ý.

“Được, vậy chúng ta đi Kim Sơn tự đi.”

Thật con mẹ nó họa từ miệng mà ra, nhưng không còn cách nào khác ngoài việc chỉ có thể kiên trì mà đi.

Lập tức, hai người đi thẳng đến ngoại thành Kim Sơn tự, là ngôi chùa lớn nhất ở kinh thành, Kim Sơn tự xác thực là kiến tạo cực kỳ xa hoa.

Mái của toàn bộ ngôi đền đều được làm bằng vàng ròng, thậm chí còn có một sảnh đường bằng vàng sáng chói.

Người ta nói rằng vô số nguồn tài chính, vật lực và nhân lực đã được chi cho việc xây dựng riêng Kim Quang Tự này.

Tuy nhiên, những thứ này đối với tu sĩ căn bản không cần thiết, ngươi làm lung tung như vậy? Với số tiền ít ỏi đó, còn không bằng khắc hoạ mấy cái trận pháp nhiều một chút.

Nhưng người ta không theo đạo Phật, họ chỉ muốn giàu có và hung hăng như vậy.

Thạch Tùng rõ ràng là không muốn đến Kim Sơn Tự nhảm nhí này, lời đã nói ra giống như nước đã đổ đi chắc chắn sẽ không lấy lại được.

Điều đáng nguyền rủa nhất là khi hắn và Tuyệt Tình sư thái vừa đến cổng chùa Kim Sơn, cũng không biết là tên khốn nào đó đã mắc lẻo, để con lừa hói Giác Viễn đứng ở cổng chùa chờ đợi.

Nhìn thấy Tuyệt Tình sư thái, con lừa hói tiến tới với nụ cười trên môi, khuôn mặt vẫn còn bầm tím nhưng không ảnh hưởng đến nụ cười rạng rỡ của hắn chút nào.

“Sư thái, nghe nói ngươi tới Kim Sơn tự nên đã ở chỗ này chờ đã lâu.”

Nghe vậy, Tuyệt Tình sư thái chỉ có thể khách khí gật đầu đáp.

“Làm phiền Giác Viễn đại sư rồi, bất quá hôm nay tiểu ni cô ở cùng Thạch Tùng đạo hữu, không cần để đại sư nhọc tâm, chúng ta tự mình đi dạo chơi một lát là được.”

Nghe thấy tên mình, Thạch Tùng ngẩng cao đầu bước tới, trong mắt tràn đầy hàn ý trừng lấy Giác Viễn.

Chỉ là con lừa trọc này không thèm để ý tới Thạch Tùng, căn bản không nghe ra ý cự tuyệt bên trong lời nói của sư thái, nụ cười vẫn như cũ không hề suy giảm.

“Cái này có là gì? Lần này tới Đế Đô, bần tăng ở tại Kim Sơn tự, sư thái tới, bần tăng phải bồi đến cùng mới phải cho nên sư thái không cần cự tuyệt.”

Đối mặt với sự đeo bám đến cùng của Giác Viễn, mặc dù trong lòng Tuyệt Tình sư thái cực liệt từ chối, nhưng cũng không muốn mạo phạm quá nhiều nên cuối cùng chỉ có thể bất đắc dĩ gật đầu.

Thấy vậy, Giác Viễn nhiệt tình dẫn hai người họ vào chùa, chủ yếu vẫn là sư thái, về phần Thạch Tùng, trực tiếp coi hắn là không khí.

Đây là biện pháp mà Giác Viễn nghĩ ra, có người của Đạo Nhất tông, hiển nhiên cưỡng ép xuất thủ là điều không nên.

Cứng rắn không được thì chỉ có thể mềm mỏng, trước chiếm được lòng tin của uyệt Tình sư thái, đến lúc đó lại tìm cơ hội.

Trên đường đi, Giác Viễn cực kỳ nhiệt tình, khiến Thạch Tùng tức đến nghiến răng.

Mãi cho đến đại điện của Kim Sơn tự, sư thái đi vào cúi chào để tỏ lòng kính trọng, Thạch Tùng mới một mặt hàn ý đi đến bên cạnh Giác Viễn, dùng linh lực truyền âm nói.

“Con lừa trọc kia, ngươi muốn cướp sự thái của ta sao?”

Hả? ? ?

Nghe vậy, Giác Viễn liếc nhìn Thạch Tùng, thấy vẻ mặt u ám của hắn, ngay lập tức hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Đừng nhìn hắn thân là hòa thượng, nhưng chuyện nam nữ lại rất rõ ràng, lão gia tử này rõ ràng là có hứng thú với sư thái.

Khóe miệng phác ra một tia cười lạnh.

“Sư thái, người có duyên sẽ có được.”

“Ta con mẹ nó phải, có tin ta đánh chết cụ nhà ngươi không.”

“Ha, có bản lĩnh thì ra tay đi.”

“Ta…”

Thạch Tùng thực sự không phải là đối thủ của Giác Viễn, con lừa hói này có khuôn mặt xấu xí, ngay khi Thạch Tùng không nhịn được muốn xuất thủ, một câu của Giác Viễn đã khiến hắn dừng động tác ngay lập tức.

“Chậc chậc, ngươi cảm thấy sư thái sẽ thích một người chỉ biết dùng bạo lực để giải quyết mọi chuyện sao?”

Vừa nói vừa nhìn Thạch Tùng với vẻ mặt khiêu khích, như muốn nói rằng, có bản lĩnh thì ra tay đi, khiến cho Thạch Tùng tức đến mức nghiến răng kèn kẹt.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right