Chương 260: Thuật Che Mắt
“À, Thạch Tùng, ngươi không cần nghĩ tới sư thái nữa, nàng là của ta.”
Hả?
Sao đột nhiên nói tới những thứ này? Thạch Tùng sững sờ tại chỗ, sau đó là nổi giận tại ngay. Giác Viễn nhìn vẻ mặt giận dữ của Thạch Tùng thì cười khẩy trong lòng. Đúng rồi, đúng là như vậy rồi, mau ra tay đi, chỉ cần ngươi dám ra tay, chắc chắn ta sẽ có lý do bôi nhọ ngươi trước mặt sư thái.
Giác Viễn cố ý, còn Thạch Tùng thì sao? Hắn không nhịn được muốn ra tay thế nhưng tới cuối vẫn nhịn xuống.
Giác Viễn thấy thế có hơi thất vọng, chẳng qua cũng không sao, lấy tính cách này của Thạch Tùng hắn cũng có vô số cách để xử lý.
Tính cách của Thạch Tùng không hợp với kiểu chơi âm mưu này, thế nhưng hắn không có một mình.
Thạch Tùng tức giận, trong thời điểm không cách gì để xử Giác Viễn thì đhẳn chỉ có thể nghĩ tới Hồng Tôn.
Hắn hừ lạnh một tiếng, quay đầu đi vào một nơi không có ai liên hệ ngay với Hồng Tôn.
Hồng Tôn đang ở trong nội viện phơi nắng nghỉ ngơi với bọn Diệp Trường Thanh đột nhiên nhận được truyền âm của Thanh Thạch.
“Hả? Có chuyện gì sao?”
Hắn kết nối với trận pháp, còn chưa kịp mở miệng thì Thạch Tùng đã vội vàng nói ra.
“Sư đệ giúp ta.”
“Lại có chuyện gì?”
“Ta gặp được con lừa trọc Giác Viễn kia, hắn muốn đoạt sư thái với ta.”
“Giác Viễn? Ngươi gặp hắn ở đâu?”
“Chúng ta ở Kim Sơn Tự.”
Ngươi rảnh rỗi chạy tới Kim Sơn Tự làm gì vậy? Không phải ngươi đi hẹn hò với sư thái hay sao?
Hồng Tôn phục rồi, có ai vào trong chùa miếu để hẹn hò bao giờ không? Chẳng qua hắn nhìn vẻ mặt tức giận và dáng vẻ luống cuống của Thạch Tùng, cuối cùng cũng hỏi thăm ra được là có chuyện gì xảy ra.
Thạch Tùng kể lại một lượt, Hồng Tôn nghe vậy nhíu mày, tên Giác Viễn này cũng yêu thích Tuyệt Tình sư thái?
Trong mắt Thạch Tùng, Giác Viễn này tới đây để đoạt sư thái với hắn đấy, nên lời hắn truyền lại cho Hồng Tôn cũng mang theo ý đó.
Hồng Tôn cau mày một lát sau đó nhìn về phía Thạch Tùng trong màn sáng trận pháp.
“Sư huynh cứ tiếp tục làm bạn bên người sư thái, những chuyện khác cứ giao cho ta là được.”
“Ta không cần làm gì sao?”
Ngươi có thể làm được cái quái gì chứ?
“Không cần.”
“Vậy ngươi mau qua đây.”
“Được được được. Ngươi cứ ở yên đấy, nhớ kỹ cho dù con lừa trọc kia có nói gì đi chăng nữa thì ngươi cũng không được động thủ.”
“Được.”
Hồng Tôn ngắt kết nối trận pháp, nhìn về phía đám ngươi Thanh Thạch, Trương Thiên Trận, Bách Hoa Tiên Tử, Diệp Trường Thanh, Triệu Chính Bình, Từ Kiệt.
Ánh mắt mọi người cũng nhìn về phía Hồng Tôn.
“Sư tôn, có phải ngươi muốn đi Kim Sơn Tự xử con lừa trọc kia không?”
Triệu Chính Bình mở miệng nói ra, Hồng Tôn liếc mắt nhìn hắn nói:
“Xử là xử cái gì, cả ngày ngươi chỉ biết đánh nhau! Chuyện này là việc đánh nhau có thể giải quyết hay sao? Gặp chuyện phải hiểu được tùy cơ ứng biến, ta không biết Triệu Nhu vừa ý ngươi ở chỗ nào!”
Hồng Tôn nói xong thì đưa mắt nhìn mọi người, vẻ mặt cơ trí nói:
“Việc này không thể dùng vũ lực được, chúng ta phải dùng mưu trí.”
“Con lừa trọc Giác Viễn kia muốn bôi xấu sư huynh cướp đi sư thái, vậy thì chúng ta bôi xấu hắn trước khiến hắn hết đường chối cãi.”
Vừa nói tới chuyện tình cảm, Hồng Tôn bày ra dáng vẻ một chuyên gia uy tín khiến mọi người nhìn xem sững sờ không thôi.
Sau đó, dưới sắp xếp của hắn, ánh mắt của mọi người càng ngày càng sáng lên. Hay, quả là một cách hay.
Chỉ có một mình Diệp Trường Thanh càng nghe càng thấy lạ, đây là việc mà danh môn chính phái có thể làm ra hay sao?
Chẳng qua lão hòa thượng Giác Viễn này đã muốn đoạt sư thái, vậy thì bọn hắn cũng không thể nhẫn nhịn được. Hơn nữa vốn mọi người nhìn nhau đã không vừa mắt, bây giờ thù mới lại thêm hận cũ, chúng ta muốn không xử ngươi cũng không được.
Về phần nhưng thủ đoạn kia sao? Bỉ ổi một chút thì có làm sao, chẳng phải Giác Viễn ngươi cũng đâu có đường đường chính chính gì.
“Đã nghe rõ chưa?”
Hồng Tôn nói với mọi người, cả đám dồn dập gật đầu.
“Đã rõ.”
“Vậy thì làm việc theo kế hoạch, ta và bọn tiểu tử Trường Thanh đi tới Kim Sơn Tự trước, các ngươi cũng phải chạy nhanh lên.”
“Sư tôn yên tâm, việc này cứ giao cho ta, chắc chắn không sai sót gì.”
Từ Kiệt vỗ ngực nói ra. Hồng Tôn thấy thế gật đầu tỏ vẻ đã biết:
“Đúng là giao cho ngươi những việc không cần mặt mũi này thì không cần lo lắng thật.”
Lời này như đang khen ngợi mà sao cứ có chỗ nào kỳ quái. Chẳng qua trước mắt không phải là thời điểm để ý tới những thứ này, Thạch Tùng vẫn đang chờ bên kia đây.
Tuy nói là nhịn, nhưng lúc này Thạch Tùng đã sắp nhịn tới cắn nát hàm răng rồi.
Sau khi sư thái thăm hỏi xong ra ngoài, Giác Viễn vẫn tìm cách chọc giận Thạch Tùng.
Đủ loại thủ đoạn ngoài sáng trong tối, hắn không ngừng săn sóc vây quanh sư thái nịnh nọt khiến Thạch Tùng nhìn thấy chỉ hận không thể vặn gãy cổ con lừa trọc đầu này.
“Sư thái, sắp tới Vạn Phật Thịnh Hội cử hành, lúc đó ngươi nhất định phải tới đấy.”
“À, chờ tới lúc đó rồi xem sao/”
“Đúng rồi sư thái, ngươi còn chưa tới xem thử Kim Điện nổi tiếng nhất Kim Sơn Tự này phải không? Để ta dẫn ngươi tới xem.”
“Vậy thì không cần đâu.”
Tuyệt Tình sư thái tỏ ra lạnh nhạt đối đãi với sự nhiệt tình của Giác Viễn, hễ mở miệng ra là từ chối.
Nhưng con lừa trọc đầu này như là không nghe được vậy, vẫn cứ cuốn tới bám riết không tha.
Thạch Tùng ở bên cạnh vừa nhẫn vừa nhịn, đến lúc sắp không nhịn nổi muốn ra tay thì Tuyệt Tình sư thái đột nhiên nhìn về phía hắn cười nói:
“Thạch Tùng đạo hữu, dù sao bây giờ cũng rảnh rỗi, chi bằng chúng ta đi dạo trong nội thành được không?”
Sư thái chủ động mở miệng mời, Thạch Tùng lập tức vui vẻ gật đầu liên tục.
Giác Viễn ở bên cạnh thì đen sì cả mặt, Tuyệt Tình sư thái nhà ngươi được lắm, ngươi chờ đó cho ta.
Chẳng qua hắn vẫn bày ra dáng vẻ tươi cười như cũ.
“Vừa lúc bần tăng cũng muốn đi dạo trong thành, chi bằng chúng ta đi cùng với nhau được không?”
“Vậy thì không cần đâu.”
Tuyệt Tình sư thái vẫn từ chối như cũ, nhưng Giác Viễn mặt dày mày dạn, cuối cùng vẫn đi theo hai người vào trong thành.
Trên đường đi, Thạch Tùng cũng gửi tin cho Hồng Tôn nói bọn họ đã rời khỏi Kim Sơn Tự quay về Đế Đô rồi. Hồng Tôn thấy thế thì càng vui vẻ hơn.
Nếu đã vào thành vậy thì cũng có nhiều chỗ để ra tay hơn. Đồng thời, Giác Viễn cũng âm thầm liên hệ với thủ hạ của hắn, không biết hắn nói gì cả nhưng cuối cùng hắn lại cười khẩy nhìn Thạch Tùng.
Hai người liếc nhau một cái, lúc này Thạch Tùng cũng không tức giận, trong lòng cũng cười mỉa không thôi:
“Ta không tin không làm gì được ngươi.”
“Sư thái là của ta, con lừa trọc các ngươi chờ chết đi.”
Hai người bốn mắt nhìn nhau, trong giây phút ấy toàn là lạnh lẽo. Chẳng qua cũng chưa tới một giây, hai người lại đồng thời đưa mắt đi nơi khác.
Sau đó họ bắt đầu đi dạo trong thành, Tuyệt Tình sư thái vẫn không thân thiết với Giác Viễn.
Nhưng mà lúc này Giác Viễn cũng không quan tâm tới những thứ này, hắn chỉ cần bôi xấu Thạch Tùng là được, khiến cho Đại Nhất Tông không có cách nào che chở sư thái nữa, như vậy mục đích của hắn có thể đạt tới rồi.
Mấy người tùy ý đi dạo trong thành, chỉ hai con đường ngắn ngủi nhưng không khó nhận ra số lượng tín đồ Phật môn đáng sợ.
Đi ngang qua mười người dân thì có ít nhất năm người nhìn thấy Giác Viễn và Tuyệt Tình sư thái thì đều chắp tay trước ngực hành một cái lễ Phật.
Trong số những người này không phải đều là tín đồ cuồng nhiệt của Phật môn, nhưng ít ra họ có tin Phật.
Giác Viễn gặp cảnh này thì cũng bày ra dáng vẻ của một cao tăng đáp lễ.
Đây là điểm đáng sợ của Phật môn, họ không giống với những tông môn lớn để ý khác biệt giữa tiên nhân và phàm tục, Phật môn lại bố trí cắm rễ sâu trong thế tục, thế lực ở nhân gian của họ vô cùng khủng bố.
Mấy người lại đi qua một con phố khác, cùng lúc đó có một đám người vội vã đi tới, sau khi nhìn thấy Giác Viễn đại sư họ lập tức khóc rống lên kể lể.
“Đại sư cứu mạng, kính xin đại sư cứu mạng.”
Giác Viễn thấy thế vẫn làm ra vẻ cao tăng nói:
“Có chuyện gì vậy?”
“Đại sư, tiểu tử nhà ta không biết gặp phải chuyện gì mà đột nhiên té xỉu bất tỉnh.”
Nói xong, từ trong đám người khiêng ra một tấm ván giản dị, bên trên có một thanh niên hôn mê đang nằm, nâng tới trước mặt Giác Viễn.
Giác Viễn nhìn người thanh niên này trong lòng vui vẻ, những người này đều là người của hắn cả.
Giác Viễn giả vờ giả vịt kiểm tra một phen, Tuyệt Tình sư thái và Thạch Tùng ở bên cạnh cũng nhíu mày, lấy ánh mắt của hai người không khó để nhìn ra dương khí trên người thanh niên này yếu ớt giống như từng bị thứ gì hút mất, có lẽ là gặp phải Yêu Tộc.
Chẳng qua nơi này là Đế Đô, Yêu Tộc từ đâu mà tới?
Trong lòng Thạch Tùng còn đang nghi ngờ thì một giây sau Giác Viên đã nghiêm trang nói:
“Dương khí yếu tới, túng dục quá độ. Trên đầu chữ sắc có một cây đao, thế nhưng thế nhân đều không qua được ải này.”
Hắn ra vẻ tiếc hận cảm khái nói, người nhà thanh niên nghe vậy thì hoảng hốt, bi thương nói:
“Kính xin đại sư ra tay cứu con của ta.”
“Khẩn cầu đại sư ra tay.”
Trong lúc nhất thời, trước mặt Giác Viễn có một mảng lớn người quỳ xuống.
“Chư vị thí chủ mau đứng lên, bần tăng chắc chắn sẽ mang hết toàn lực cứu người.”
“Đa tạ đại sư.”
“Đại sư có tấm lòng thương xót chúng sinh.”
Trong khi mọi người cảm tạ thì Giác Viễn ra tay, thanh niên nhanh chóng tỉnh lại.
Lấy tu vi Thánh Cảnh viên mãn của hắn muốn cứu một người thì chẳng phải việc gì khó, huống chi người này còn là người trong kế hoặc của hắn.
Nhưng mà đây mới chỉ là bắt đầu, sau khi được cứu tỉnh, người thanh niên mờ mịt nhìn xung quanh. Người nhà bên cạnh vội vàng nói cho hắn nhwungx chuyện xảy ra, thanh niên nhanh chóng cảm tạ Giác Viên.
Sau đó có người mở miệng hỏi thăm tại sao thanh niên lại bị như vậy.
Điều này cũng nằm trong kế hoạch của Giác Viễn, vẻ mặt hắn thản nhiên:
“Sắc tức thị không, không tức thị sắc, tiểu thí chủ gặp nạn chủ yếu do sắc dục trong lòng quấy phá. Từ giờ kiêng sắc kiêng dục, ngày sau sẽ không còn gặp phải chuyện này. Chúng sinh cực khổ, cần biết…”
Thạch Tùng nhìn xem Giác Viễn nói năng giảng giải thì nhếch miệng, chẳng qua Tuyệt Tình sư thái ở bên cạnh lại mang vẻ mặt thành kính lăng nghe nên hắn cũng không nói thêm cái gì.
Những lời Giác Viễn nói đều là nội dung được ghi chép trong kinh Phật. Không bàn tới những thứ khác, hiển nhiên Tuyệt Tình sư thái cũng biết những điều này cho nên Thạch Tùng không có khả năng mở miệng phản bác.
Giác Viễn nói xong, lại có người hỏi.
“Đại sư, xin hỏi làm thế nào biết được trong người mình có bị sắc dục quấy phá hay không?”
Giác Viễn nghe vậy cười nói.
“Tất nhiên có biện pháp, Phật quang có thể soi ra tất cả sắc dục của thế gian. Phật quang phổ chiếu, dục niệm trong lòng người không thể che dấu.”
Nói xong, quanh cơ thể Giác Viễn xuất hiện Phật quang kinh thiết. Dưới Phật quang, tất cả mọi người cảm nhận được ấm áp, vô cùng thoải mái.
Chẳng qua không lâu sau, có vài người được phật quang chiếu tới thì quanh người xuất hiện từng đám màu đen, theo như lời Giác Viễn thì đây là dục niệm.
Tuyệt Tình sư thái ở bên cạnh thấy vậy thì cũng không nói gì thêm, hiển nhiên nàng biết rõ Phật quang có công dụng này.
Nhưng vào lúc này, quanh người Thạch Tùng cũng xuất hiện từng đám màu đen, thậm chí còn lớn hơn và đậm hơn tất cả mọi người ở đây.
Giác Viễn thấy thế thì bày ra vẻ mặt kinh ngạc nói:
“Thạch Tùng đạo hữu, thân thể ngươi…”
Hắn là bộ muốn nói lại thôi, thế nhưng ý tứ muốn biểu đạt đã rất rõ ràng.
Khóe miệng Thạch Tùng giật nhẹ, cuối cùng hắn cũng phản ứng lại biết là con lừa trọc này bày trò.
Phật quang này hoàn toàn không chiếu tới trên người hắn, tất cả đều bị linh lực của hắn ngăn cản, thế nhưng vì sao quanh người hắn lại xuất hiện twufng đám màu đen? Hiển nhiên là Giác Viễn âm thầm giở trò.
Loại thuật che mắt này vốn là sở trường của Phật Môn, hắn không lấy làm lạ.
Chẳng qua lúc này, không chỉ Giác Viễn nhìn hắn mà ngay cả Tuyệt Tình sư thái cũng nhìn hắn, vẻ mặt nàng có gì đó không đúng.
Thạch Tùng thấy thế vội vàng giải thích:
“Sư thái, không phải như vậy. Là do con lừa trọc này, do hắn…”
CHẳng qua hắn còn chưa mở miệng nói xong thì Giác Viễn đã tranh nói trước:
“Thạch Tùng đạo hữu ở bên cạnh sư thái hóa ra là có tâm làm loạn. Sao ngươi có thể như vậy được, Sư thái là người của Phật môn, tứ đại giai không, chẳng nhẽ ngươi muốn hại nàng hay sao?”
Giác Viễn là ra dáng vẻ bi phẫn như thể tức giận thay cho Tuyệt Tình sư thái. Thạch Tùng nghe vậy thì nôn nóng không thôi.
Đúng là hắn rất thích sư thái, thích tới chết đi sống lại, thế nhưng hắn nào dám có ý nghĩ xấu nào với nàng.
“Ngươi câm miệng, ngươi dám vu hãm ta.”
“Sao ta có thể vu hãm ngươi được, Phật quang sẽ không lừa người.”
Giác Viễn nghiêm trang nói, đồng thời nhwungx người xung quanh cũng dồn dập mở miệng phụ họa:
“Đúng vật, Phật quang sẽ không gạt người.”
“Haiz, sao ngay cả người Phật môn cũng không buông tha, nếu không nhịn được thì có thể đi kỹ viện…”
“Vị tiên sư này thật là…”
Những dân chúng bình thường này không dám đắc tội Thạch Tùng, nói chuyện vô cùng uyển chuyển thế nhưng ý trong lời nói lại ngầm bảo vệ Giác Viễn.
Trong lúc nhất thời, Thạch Tùng giận sôi máu, hắn muốn giải thích nhưng lại tìm không ra lý do.
“Ta… ta không có…”
Thạch Tùng nhìn về phía Tuyệt Tình sư thái sốt ruột nói, chẳng qua sao Giác Viễn có thể cho hắn cơ hội giải thích được:
“Thạch Tùng đạo hữu, ta biết Đạo Nhất Tông ngươi không theo giới luật, thế nhưng ngươi cũng không thể không kiêng kỵ gì như thế, dù sao sư thái cũng là người của Phật môn.”
“Con lừa trọc, ngươi…”
Nào, mau chóng ra tay đi! Giác Viên không sợ chút nào hắn đang chờ Thạch Tùng động thủ đây. Chỉ cần như vậy chẳng khác nào Thạch Tùng đang tự khẳng định. Đến lúc đó Giác Viễn không tin Tuyệt Tình sư thái còn có thể qua lại với hắn nữa.
Ngay thời điểm Thạch Tùng không nhịn được động thủ thì lại có một đám người khác lao tới, hơn nữa bọn hắn còn hô lớn từ xa.
“Đồ đàn ông phụ bạc nhà ngươi, ta tìm ngươi nhiều năm như vậy sao ngươi nhẫn tâm vứt bỏ hai mẹ con chúng ta.”
Theo giọng nói này cất lên, một người phụ nữ lớn tuổi dẫn theo ba đứa nhỏ tuổi tác không đồng đều chen lấn vào trong đám người. Sau đó dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, người phụ nữ lập tức lao tới chỗ Giác Viễn khóc lóc.
Trong lúc nhất thời, trong đầu mọi người ở đây đều hiện ra một dấu hỏi chấm to đùng. Sao Giác Viễn vừa rồi còn mang dáng vẻ cao tăng ngay lập tức biến thành gã đàn ông phụ bạc bỏ vợ bỏ con rồi?
Thạch Tùng chuẩn bị ra tay cũng sửng sốt, chuyện này là thế nào? Chẳng nhẽ món nợ phong lưu của con lừa trọc này tìm tới cửa hay sao?