Chương 274: Gia Phả Thạch Gia
Triệu Nhu cảm thấy Nhị Trưởng Lão chịu thua rồi, như vậy cũng không thể phá vỡ Phật tâm của sư thái, hy vọng mong manh quá.
Thạch Tùng cách đó không xa, khi nghe điều này tâm trạng lại trở nên kích động.
“Buông ta ra, nếu sống không thể làm người chung chăn gối với sư thái, vậy ta sẽ cùng sư thái làm một đôi ma uyên ương trong quan tài, để ta đồng quy vu tận với sư thái.”
“Sư huynh, ngươi bình tĩnh đã.”
“Nói vớ vẩn gì đấy?”
Bách Hoa tiên nữ không hài lòng nói với Triệu Nhu, khó khăn lắm mới xoa dịu được Thạch Tùng, nhưng bây giờ lại không ổn rồi.
Khi Thạch Tùng đang ra sức giãy giụa muốn cùng với sư thái đồng quy vu tận, Diệp Trường Thanh khẽ nói.
“Cũng không phải thất bại, ít nhất sư thái đã phá giới rồi. Hôm nay có thể phá giới ăn thịt, vậy ngày mai phá giới sắc dục cũng không phải là không thể.”
“Hơn nữa, nếu không hoàn tục với Nhị Trưởng Lão cũng có liên quan gì đâu, chỉ cần có thể ở bên nhau, sư thái vẫn là người của Phật môn cũng không thành vấn đề mà.”
Những lời này vừa nói ra, Thạch Tùng lập tức trấn tĩnh lại, hai mắt nhìn thẳng vào Diệp Trường Thanh, trong nháy mắt như được khai sáng.
“Nói hay lắm, tiểu tử Trường Thanh, ngươi nói có lý.”
Thấy vậy, Hồng Tôn cũng vội vàng lên tiếng phụ họa, sau khi dứt lời hắn quay đầu lại nói với Thạch Tùng.
“Sư huynh, ngươi cũng nghe thấy rồi đó, sư thái vẫn chưa hoàn tục không liên quan gì đến chúng ta, chỉ cần nàng có thể ở bên cạnh ngươi là được rồi, hôm nay phá giới ăn thịt, ngày mai chúng ta sẽ khiến nàng phá sắc giới.”
“Thật sự có thể sao?”
Nghe vậy, Thạch Tùng nói với vẻ nghi hoặc, Hồng Tôn gật đầu chắc chắn.
“Chắc chắn có thể, nhất định là được.”
Xem như tạm thời ổn định Thạch Tùng, đám người Hồng Tôn cũng thở phào nhẹ nhõm.
Mấy ngày tiếp theo Tuyệt Tình sư thái trở thành khách quen của Đạo Nhất Tông, mỗi khi đến giờ cơm đều đến đây, Hồng Tôn mặc dù cảm thấy tiếc nuối nhưng vì hạnh phúc của sư huynh, hắn chỉ có thể cam chịu chấp nhận.
Lại đến giờ ăn của một ngày, nhìn thấy Tuyệt Tình sư thái cùng Tú Linh mỗi người bưng một bát lớn, ăn đến miệng dính đầy dầu mỡ, khóe miệng của đám người Đạo Nhất Tông đều giật giật.
Thế quái nào giống người xuất gia, ngươi nhìn miếng thịt to béo này, cắn một miếng là xuống bụng luôn.
Quá đáng hơn là mỗi lần ăn xong, Tuyệt Tình sư thái đều chắp tay và nói một câu.
“A Di Đà Phật, rượu thịt xuyên qua ruột, Phật tổ giữ trong lòng”.
Giữ cái đầu ngươi á, nếu thực sự có Phật, ta e là sớm đã bị ngươi xử rồi.
Giờ đã không còn chút kiêng kỵ nữa, nhưng vậy cũng phù hợp với kế hoạch của đám người Hồng Tôn.
“Sư huynh, ngươi nhìn xem, bây giờ sư thái thường xuyên ăn thịt như vậy, chẳng bao lâu nữa sẽ phá sắc giới thôi.”
“Sư đệ nói có lý.”
Thạch Tùng ngượng ngùng nhìn sư thái, hắn gật đầu nói, đúng vậy, huân giới có thể phá, thì tại sao sắc giới lại không thể phá chứ.
Sau khi ăn xong, Thạch Tùng chủ động bước tới bên sư thái và nói với vẻ ngại ngùng.
“Sư thái, để ta rửa bát cho ngươi.”
“Bần ni đến đây quấy rầy đã thấy hổ thẹn trong lòng, sao có thể làm phiền đạo hữu rửa bát cho ta nữa chứ, xin hãy để bần ni làm.”
Nói rồi, Tuyệt Tình sư thái cũng mang bát của Thạch Tùng đi rửa.
Nhìn sư thái rửa bát cho mình, Thạch Tùng sững sờ tại chỗ, giống như người mất hồn.
“Sư huynh, sư huynh…”
Hồng Tôn hét lên nhiều lần hắn mới định thần trở lại.
“Chuyện gì đã xảy ra thế?”
“Sư thái… sư thái giúp ta rửa chén.”
Trong mắt hắn tràn đầy sự ngượng ngùng, hắn ngập ngừng nói, khuôn mặt cũng đỏ bừng, Hồng Tôn thấy thế không khỏi lúng túng.
Chỉ là rửa cái bát thôi? Có cần đến mức vậy không?
“Sư đệ, ngươi không hiểu, đây không phải như người ta thường nói phu xướng phụ tùy sao? Hơn nữa, kia là cái bát ta ăn qua, không ngờ sư thái không chê bai.”
“Sư đệ, ngươi nói xem, sư thái đã chấp nhận ta rồi phải không? Ngươi xem sau này chúng tôi sinh nam hài hay nữ hài thì tốt hơn? Đứa bé tên là gì?”
“Nam hài gọi là Thạch Đầu, nữ hài gọi là…”
Hồng Tôn ở một bên hoàn toàn không thèm để ý đến hắn, chỉ mỗi việc rửa cái bát thôi mà tên này đã nghĩ luôn cả tên cho hài tử.
Nhìn thấy Thạch Tùng như vậy, Hồng Tôn sầm mặt bỏ đi.
Bị bệnh hả, chỉ là rửa bát thôi, có liên quan gì đến chuyện sinh con chứ? Mẹ nó ngươi suy nghĩ quá xa rồi đó?
Mãi cho đến khi sư thái rời đi, cả buổi chiều Thạch Tùng như kẻ bay mất hồn vía.
Miệng liên tục nói về nam hài, nữ hài, v.v. Thanh Thạch thấy vậy tò mò hỏi.
“Chuyện gì đã xảy ra thế?”
Hồng Tôn nghe vậy bĩu môi.
“Đừng để ý tới hắn, đơn thuần là hắn bị bệnh. Chỉ vì rửa cái bát mà hắn đã đặt cả tên cho mười tám đời con cháu.”
Hả? ? ?
Vốn tưởng rằng như vậy thì thôi, ai ngờ trong bữa cơm tối nay, sư thái đã chủ động giúp Thạch Tùng rửa bát, còn nói sau này cứ để nàng rửa bát đĩa cho.
Điều này càng khiến Thạch Tùng thậm chí còn phấn khích hơn.
Đợi đến sáng hôm sau, Hồng Tôn tu luyện xong vừa mới ra khỏi cửa đã thấy Thạch Tùng vội vã bước tới.
“Sư đệ, ngươi xem đây là cái gì?”
“Cái gì?”
Nhìn thấy Thạch Tùng cầm một cuốn sách nhỏ, Hồng Tôn lúc đầu rất tò mò, đó là gì?
Kết quả thấy bốn từ to tướng trên đó.
[Gia tộc Thạch gia]
“Đây là?”
“Đây chính là gia phả lão gia tộc Thạch gia sau này, ta nghĩ như vậy, ta và sư thái không cần nhiều, tốt nhất là một nam một nữ là đủ rồi.”
Hài tử hai đứa được rồi, nhưng cháu thì đoán chừng khoảng năm, sáu đứa, còn có chắt, chít, theo ta phỏng đoán, trải qua mười tám đời, Thạch gia ta hẳn là có đến mấy ngàn người, còn có các thế hệ cháu chắt khác chi nữa.
“Cho nên tối hôm qua ta đã sắp xếp xong gia phả trước, sư đệ ngươi xem có chỗ nào cần cải thiện không, hai huynh đệ ta cùng nhau thương lượng.”
Hồng Tôn sa sầm mặt, nhưng Thạch Tùng không hề để ý, hắn vẫn hào hứng nghĩ về tương lai của mình.
Nghĩ đến cuộc sống hạnh phúc sau này bên cạnh sư thái, con đàn cháu đống quây quần hạnh phúc bên nhau.
Nhìn “Gia phả Thạch gia” trong tay, khóe miệng Hồng Tôn giật giật điên cuồng, sáng sớm ngươi kích động như vậy là muốn cho ta xem cái này sao?
Cả đêm qua ngươi không ngủ, là để làm cái thứ này sao?
Mẹ nó còn thương lượng cái gì ấy? Thảo luận về vấn đề gì? Gia phả Thạch gia của ngươi có liên quan gì đến ta chứ?
Hơn nữa, ngươi có nghĩ quá sớm không? Gốc rễ ngươi còn không có, mà tính đến chuyện của mười tám đời con cháu rồi sao?
Mí mắt luống cuống trả lại “gia phả” cho Thạch Tùng, Hồng Tôn nghiêm túc nói.
“Sư huynh, chúng ta nên xem xét chuyện của sư thái trước đã, rồi mới nói đến những chuyện khác.”
Nghĩ quá xa cũng vô nghĩa, người ta nói đi một bước xem ba bước, ngươi còn chưa bước đi bước đầu tiên mà đã xem hết ba trăm bước rồi.
Tốt hơn là bước vững trước đã, bởi vì nếu ngươi bước một bước lớn, rất dễ làm rách quả trứng.
Nhưng không ngờ, khi nghe điều này, Thạch Tùng đã tự tin nói.
“Chuyện sư thái còn phải suy nghĩ cái gì nữa, nàng giúp ta rửa chén rồi.”
Hả? ? ?
Hắn nhìn Thạch Tùng với ánh mắt phức tạp, rửa bát thì có ý nghĩa gì? Ta có thể nói sư thái cũng giúp ta rửa rồi mà?
“Sư huynh vui là được.”
Không muốn nói thêm gì nữa, Hồng Tôn cất bước bỏ đi, trong khi Thạch Tùng cầm gia phả, thấy Thanh Thạch từ trong phòng đi ra, liền hưng phấn bước tới.
“Thanh Thạch huynh, ta cho ngươi xem một thứ tốt.”
“Xem cái gì?”
“Gia phả của Thạch gia chúng tôi.”
Hả? ?