Chương 285: Từ Kiệt Lừa Dối

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 491 lượt đọc

Chương 285: Từ Kiệt Lừa Dối

Nhắc tới trộm rừng, con ngươi Từ Kiệt xoay vòng, vừa trông thấy dáng vẻ này của hắn ta, Diệp Trường Thanh đã biết là không có chuyện gì tốt lành.

Quả nhiên, ngay sau đó Từ Kiệt quay đầu nói với mọi người.

“Ta cảm thấy hiệu suất của cách làm trước mắt vẫn quá thấp.”

“Vậy phải làm sao bây giờ?”

“Phải nghĩ cách lừa dối đám trộm rừng kia, để bọn họ cam tâm tình nguyện làm mồi nhử.”

“Ý của ngươi là?”

“Không sai, để bọn họ đi hấp dẫn yêu thú, sau đó chúng ta đợi bắt là được rồi.”

“Còn có thể dùng cách này sao?”

“Yên tâm, ngày mai thử rồi sẽ biết.”

Mấy người xì xào bàn bạc một lát, Diệp Trường Thanh nghe mà co giật khóe miệng.

Ngươi nghe thử xem mình đang nói cái gì đi, bắt người ta làm mồi nhử, lại còn muốn người ta cam tâm tình nguyện? Ngươi thật sự không tính làm người à?

Ăn cơm tối xong, tất cả mọi người lục tục trở về chỗ ở, ai tu luyện thì tu luyện, ai cần làm việc gì thì làm việc đó.

Diệp Trường Thanh cũng tu luyện nửa canh giờ, sau đó đánh một giấc ngon lành.

Một đêm không có chuyện gì đặc biệt, ngày hôm sau, vừa ăn sáng xong, Từ Kiệt đã gọi mọi người chạy thẳng tới căn cứ của đám trộm rừng.

Đồng thời, trong âm thầm, hai người Vương Ngũ và Tống Di, mỗi người đeo một chiếc mặt nạ, lặng lẽ đi theo.

Cũng giống như hôm qua, lúc này đám trộm rừng đều đã tụ tập với nhau.

Nhìn thấy đám người Từ Kiệt xuất hiện, không ít người tiến lên nhiệt tình chào đón.

“Từ huynh, các ngươi đến rồi.”

“Ha ha, chỉ chờ các ngươi thôi.”

Không còn vô danh tiểu tốt như ngày hôm qua, rất rõ ràng, hôm nay mọi người đã có địa vị rất cao trong lòng những hảo hán trộm rừng này, dù sao cũng cứu được nhiều người như vậy mà.

Đối mặt với nhiệt tình của mọi người, Từ Kiệt cũng mỉm cười chào hỏi từng người, thậm chí ba tên cầm đầu của trộm rừng còn mời đám người Từ Kiệt lên đầu tiên, ngồi cùng bàn với bọn họ.

Người cầm đầu của nhóm hảo hán trộm rừng này là hai nam một nữ, bề ngoài đều thuộc loại nếu bị ném vào trong đám người thì sẽ không bị chú ý tới, vô cùng bình thường.

Nhưng như vậy cũng vừa hợp với trộm rừng, nếu vẻ ngoài quá nổi trội, giống như Diệp Trường Thanh này, vậy thì không xong rồi.

“Từ huynh, ngươi tới nói mấy câu với mọi người đi.”

Một người đàn ông trong đó cười nói với Từ Kiệt, nghe vậy, Từ Kiệt cũng không khách khí đứng dậy, đứng lên trên bàn, bắt đầu màn biểu diễn của hắn ta.

“Các vị huynh đệ, các ngươi cảm thấy thu hoạch ngày hôm qua lớn không?”

“Lớn.”

Hôm qua, thu hoạch của mọi người không nhỏ, ai nấy đều vô cùng phấn khởi, nhưng nghe thấy vậy, Từ Kiệt lại lắc đầu.

“Nhưng ta cảm thấy vẫn chưa đủ, còn thiếu nhiều lắm.”

Nghe thấy lời này, một đám hảo hán trộm rừng nghi ngờ nhìn về phía Từ Kiệt, như vậy vẫn chưa đủ sao?

Phải biết thu hoạch trong ngày hôm qua của bọn họ đã là cực kỳ phong phú, ngày thường nào có thể có được thu hoạch như vậy.

Đối mặt với ánh nhìn chăm chú mang đầy nghi ngờ của mọi người, Từ Kiệt từ tốn nói.

“Nếu là trước kia, những thu hoạch này quả thật không ít, nhưng bây giờ là lúc nào? Là thời điểm trộm rừng chúng ta quật khởi.”

“Trộm rừng ta trước có Đạo Thánh, sau có Đạo Thần, nhân tài xuất hiện lớp lớp, hôm nay là thời khắc quật khởi, chẳng lẽ chút ít thu hoạch đó đã đủ rồi?”

“Muốn để trộm rừng ta quật khởi, tầm nhìn không thể hạn hẹp như vậy, ta tin tưởng, chúng ta còn có thể làm tốt hơn.”

Mấy câu nói khiến mọi người hăng hái sục sôi, cất cao giọng hô lên.

“Từ huynh nói đúng.”

“Từ huynh tài giỏi.”

“Từ huynh, ngươi cứ nói xem bây giờ phải làm gì đi, bọn ta đều nghe theo ngươi.”

Đối mặt với tôn sùng của mọi người, Từ Kiệt nở nụ cười, cao giọng hô.

“Lúc trước trộm rừng chúng ta bị tất cả mọi người coi thường, nguyên nhân trong đó là bởi vì chúng ta làm việc quá mức rụt rè.”

“Bây giờ muốn quật khởi, vậy phải làm chuyện lớn, chuyện lớn khiến cho cả Hổ Lĩnh sợ hãi.”

“Không chỉ trộm kho báu của bọn chúng, mà ngay cả bản thân những yêu thú đó cũng không thể bỏ qua.”

“Hôm nay mọi người không thể hành động riêng lẻ như ngày hôm qua, mà phải có kế hoạch…”

Lừa dối xong rồi, nghe những lời này của Từ Kiệt, cả đám hảo hán trộm rừng không một ngoại lệ, ai nấy đều cắn câu rồi.

Thậm chí cuối cùng Từ Kiệt nói ra, để bọn họ làm mồi nhử đám yêu thú ra ngoài, thế mà những người này lại không phản đối.

Trái lại cho rằng đây là một biện pháp hay, đám người Từ Kiệt mai phục, còn những tên trộm rừng này đi dẫn dụ.

Sau khi bắt những yêu thú này lại, vậy chẳng phải bọn họ tùy ý cầm lấy bảo vật của chúng hay sao.

“Từ huynh nói hay lắm, trước đây trộm rừng chúng ta làm việc vẫn quá rụt rè.”

“Không sai, lần này nhất định phải để Hổ Lĩnh thấy được lợi hại của trộm rừng ta.”

Nhìn đám người hăng hái sục sôi, mí mắt Diệp Trường Thanh giật nảy.

Mẹ nó có phải các ngươi quên mất mình là ai rồi không, là trộm rừng, là kẻ trộm đấy.

Dựa theo lời Từ Kiệt nói, đó còn là kẻ trộm hay sao? Mẹ nó là giặc cướp thì có!

Đây đã không còn là lén lút trộm, mà là ăn cướp trắng trợn!

Nhưng bây giờ, tất cả mọi người đều bị Từ Kiệt lừa dối, hoàn toàn không nhận ra điểm ấy, về sau, Từ Kiệt phân chia hảo hán trộm rừng thành các đội nhỏ khác nhau.

Mà mấy người Triệu Chính Bình, Triệu Nhu, Vạn Tượng cũng chia ra theo những đội nhỏ đó.

Về sau, Từ Kiệt vung tay lên, mọi người trùng trùng điệp điệp xông vào Hổ Lĩnh.

Sau khi đám trộm rừng cùng đội với ba người Từ Kiệt, Vạn Tượng và Lục Du Du tiến vào Hổ Lĩnh, Từ Kiệt nháy mắt ra hiệu với mấy tên trộm rừng này, nhỏ giọng nói ra.

“Trông thấy bụi cỏ kia không? Bọn ta mai phục ở đó, các ngươi phụ trách dẫn dụ yêu thú tới.”

“Từ huynh yên tâm, giao cho bọn ta là được, cái khác không dám nói, chứ bàn về thân pháp, trộm rừng bọn ta tuyệt đối là tốt nhất.”

“Được, vậy ta ở đây chờ tin tốt lành của các vị.”

“Từ huynh, chờ tin tức tốt của bọn ta là được.”

Sau đó, mấy tên trộm rừng nhanh chóng rời đi, mà mấy người Từ Kiệt thì ngồi xổm bên trong bụi cỏ.

Trong lúc im lặng chờ đợi yêu thú, Diệp Trường Thanh nhỏ giọng nói ra.

“Sư huynh, trộm rừng này bị ngươi lừa như vậy, có phải đã thay đổi rồi?”

“Ừm? Mong sư đệ chỉ giáo.”

“Ngươi nhìn đi, bây giờ hành động của những hảo hán trộm rừng này đã không còn giống kẻ trộm, mà giống giặc cướp hơn.”

“Điều này thì có làm sao, không phải chỉ thay đổi quá trình thôi à, trước đây là lén trộm bảo vật, bây giờ là giải quyết những yêu thú đó rồi cướp, không khác nhau mấy.”

Đây mà là không khác nhau mấy à?

Nghe thấy câu trả lời của Từ Kiệt, Diệp Trường Thanh hoàn toàn choáng váng, có thể khiến một đám ăn trộm biến thành giặc cướp, Từ Kiệt đúng là có bản lĩnh.

Đang nói chuyện, phía trước chợt truyền đến tiếng bước chân, hẳn là những hảo hán trộm rừng kia tới rồi.

Mấy người nín hơi ngưng thần, quả nhiên, hai tên hảo hán trộm rừng đang chạy thục mạng, ngay đằng sau là một con Hắc Lang yêu đang đuổi theo.

“Loài người, các ngươi chết chắc rồi.”

Tức giận hét lớn, mà hai người lại cứ chạy thục mạng về phía trước, nhưng mà… mẹ nó sao càng chạy càng sai chứ?

Mấy người Từ Kiệt trơ mắt nhìn hai người này rẽ một cái, chạy về phía bên trái bụi cỏ.

Thấy vậy, Vạn Tượng nhíu mày.

“Có phải bọn họ chạy sai rồi không?”

“Rõ ràng là chạy sai rồi còn gì.”

Hai tên ngu xuẩn này, ngay cả bụi cỏ cũng không phân biệt được, mẹ nó bọn ta ngồi trong bụi cỏ này, các ngươi dẫn Hắc Lang yêu tới bụi cỏ khác làm gì?

Nhưng hai người này vẫn vô cùng tự tin xông vào trong cỏ, la lớn.

“Từ huynh ra tay đi.”

“Ha ha, Lang yêu, ngươi bị lừa rồi, chờ chết đi.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right