Chương 287: Tên Trộm To Ga

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 287: Tên Trộm To Ga

Hai người ở trong sơn động, mỗi một bước đi đều cực kỳ cẩn thận.

Chẳng qua có lẽ trước đó đã có kinh nghiệm, động tác của hai người nhìn vào giống như là người đã có tay nghề lâu năm.

Đối mặt với một số bẫy rập, đều giải quyết rất nhẹ nhàng.

“Thật sự là không có một chút tiến bộ nào, lần trước cũng là bẫy rập như vậy.”

Nhẹ nhàng giải quyết xong một cái bẫy, Cơm Khô bĩu môi nói.

Bẫy rập giống như vậy, trước đó hắn đã gặp qua, cũng là ở bảo khố của Hắc Hổ Yêu vương này, bây giờ giải quyết hoàn toàn không có một chút khó khăn nào.

“Cơm Khô.”

“Làm sao vậy, Cơm Khô tiên tử.”

“Cẩn thận một chút, ta đi lên phía trước.”

“Hả? Có vấn đề gì à?”

“Có một cái bẫy nhỏ.”

Nói xong, Cơm Khô tiên tử đã tiến lên, không đợi bẫy rập kịp khởi động, trực tiếp đóng nó lại.

“Lợi hại nha, trước kia từng gặp qua rồi sao?”

“Ừm, trước đây tại tòa bảo khố này đã gặp qua.”

“Tên Hắc Hổ Yêu vương này thật sự là không có trí thông minh, bẫy rập cũng không biết đổi mới một chút.”

Thật ra chuyện này cũng không thể trách Hắc Hổ Yêu vương, mẹ nó làm sao có thể nghĩ đến, thiên hạ này còn thật có tên trộm có thể to gan lớn mật như vậy, liên tiếp đến chỗ mình trộm, thật sự là không biết thu tay lại một tí nào.

Tiếp tục đi tới, không bao lâu sau, hai người gặp thủ vệ trong động.

Thế này mới có chút bộ dáng nên có nha, còn biết tăng số lượng thủ vệ lên.

Hai con yêu thú, đứng ở trước một cánh cửa đá, trốn ở trong góc rẽ, xác định không có thủ vệ khác, liếc nhau một cái, hai người lặng lẽ hướng đến gần hai con yêu thú.

Trường kiếm ở trong tay chậm rãi rút ra, khí lạnh chợt lóe, mỗi người đột ngột giết chết một con yêu thú, linh hoạt gọn gàng giải quyết chúng.

Chỉ là ngay lúc ra tay, hai người đều không hẹn mà cùng nhìn về phía đối phương, cơ hồ là đồng thời mở miệng nói.

“Mẹ kiếp, Ngọc Nữ kiếm pháp?”

“Húc Nhật kiếm pháp?”

“Người là người của Đạo Nhất tông?”

Theo thuật pháp xuất thủ, trong nháy mắt hai người đã phán đoán ra đối phương đều là đệ tử của Đạo Nhất tông, đối với chuyện này, Cơm Khô nói trước.

“Đệ tử nội của Thần Kiếm Phong, Vương Ngũ.”

Nghe vậy, Cơm Khô tiên tử trầm ngâm một lát, cũng lập tức mở miệng nói ra, chỉ là ngữ khí có vẻ hơi quái dị.

“Đệ tử nội môn của Ngọc Nữ Phong, Tống Di.”

“Mẹ kiếp, Tống sư muội? Ngươi là Cơm Khô tiên tử?”

“Không sai, Vương sư huynh.”

Không nghĩ tới vậy mà còn là đồng môn, rất nhanh sau khi kinh ngạc xong, tuy nói ra có chút ngoài dự liệu, nhưng rõ ràng bây giờ không phải thời điểm nói những thứ này, hai người chỉ có thể tạm thời đè xuống những nghi vấn trong lòng, nhìn về cửa đá trước mắt.

Không có gì bất ngờ xảy ra thì sau lưng tấm cửa đá này hẳn là chỗ cất giữ bảo khố của Hắc Hổ Yêu vương.

Trên cửa đá không có cơ quan, ngay thời điểm hai người chuẩn bị đẩy cửa đá ra, lúc đó một bên khác bên trong cửa đá, Sát Hổ lại đang một bên uống rượu, một bên bất mãn lèm bèm nói.

“Kì quái, làm sao có thể có kẻ đến trộm nữa.”

“Người ta là trộm, cũng không phải đồ ngu, không lẽ nào lại cứ chăm chăm vào trộm của một người, đại vương cũng đừng lo lắng quá mức.”

Từ khi hai tòa bảo khố bị cướp trước đó, Sát Hổ bị Hắc Hổ Yêu vương phái đến đóng giữ nơi này.

Đã nhẫn nhịn ở trong bảo khố mấy tháng trời, đối với an bài của Hắc Hổ Yêu vương, hiển nhiên là nó vô cùng bất mãn.

Nó cảm thấy thiên hạ không thể có dạng trộm nào như vậy được, sao có thể chỉ bắt mỗi một con cừu chứ.

Hai tòa bảo khố đều đã lấy trộm đi, hẳn là tên trộm đó sẽ không trở lại, quá tam ba bận mà, nếu lại đến thì thật sự quá đáng.

Đang nói đến đây, có tiếng cửa đá phát ra, hai người Vương Ngũ, Tống Di cầm kiếm đi đến.

Liếc mắt nhìn thấy Sát Hổ ngồi ở vị trí trung tâm bảo khố, hai người một hổ đối mặt nhìn nhau.

“Mẹ nó, vẫn còn đến?”

Trong mắt Sát Hổ tràn đầy sự chấn kinh, trước đó còn cảm thấy không thể có khả năng, không ngờ lại tới thật, lá gan của tên trộm này cũng lớn quá đi.

Mà Vương Ngũ và Tống Di, chậm rãi dơ trường kiếm trong tay lên, không nói hai lời liền hướng về phía Sát Hổ chém giết.

Hai người đều là tu vi Nguyên Anh cảnh hậu kỳ, Sát Hổ thì là Nguyên Yêu cảnh.

Tu vi không chênh lệch nhau nhiều, chẳng qua Sát Hổ lấy một địch hai, tất nhiên không phải đối thủ của hai người Vương Ngũ, Tống Di, rất nhanh đã rơi vào thế hạ phong.

“Trộm cắp to gan, các ngươi thật là muốn chết rồi.”

Lần thứ ba, đây đã là lần thứ ba rồi, thậm chí Sát Hổ hoài nghi, hai tên trộm này có phải trộm đến nghiện rồi, mẹ nó làm sao cứ chăm chăm vào trộm của Hắc Hổ Yêu vương a.

Hổ Lĩnh nhiều Yêu vương như vậy, mỗi một tên Yêu vương đều có bảo khố của chính mình.

Hơn nữa, Hắc Hổ Yêu vương đặt trong đám Yêu vương, khẳng định không phải kẻ có tiền, còn chưa nói chi là bị trộm qua hai lần trước đó, quả thật là nghèo rớt mồng tơi rồi.

Như vậy mà các ngươi còn muốn đến, thật sự là không thể thả ra một chút đường sống sao?

“Sư muội, tốc chiến tốc thắng.”

“Đã biết.”

Không để ý đến suy nghĩ của Sát Hổ, Vương Ngũ xuất kiếm, kiếm khí vờn quanh thân, khí tức cả người so với trước đó càng thêm cuồng bạo gấp mấy lần.

Không có thời gian lãng phí cho Sát Hổ ở chỗ này, đối mặt với sự liên thủ vây giết của hai người, Sát Hổ nhanh chóng bị một kiếm đâm trọng thương, dưới tình thế cấp bách, nó thiêu đốt huyết mạch, đột ngột phóng đi hướng bên ngoài động.

Thấy thế, Tống Di còn muốn truy kích, chẳng qua lại bị Vương Ngũ ngăn lại.

“Đừng đuổi theo, thu dọn đồ đạc đi.”

Đuổi theo Sát Hổ không có ý nghĩa gì, dù sao mục tiêu của hai người là bảo khố của Hắc Hổ Yêu Vương, lúc này bảo khố đang ở trước mắt, hai người giống như cơn gió lốc, rất nhanh, bảo vật trong bảo khố đã bị vơ vét không còn lại gì.

Sau đó cũng không nghỉ ngơi, hai người nhanh chóng rời đi, dựa vào màn đêm yểm hộ, nhanh chóng ẩn nấp vào núi rừng.

Chỉ là còn không đợi hai người đi xa, một tiếng hổ gầm kinh khủng vang lên, một cỗ khí tức của Yêu vương nhanh chóng đến gần, rất rõ ràng Hắc Hổ Yêu vương đến.

“Tên trộm kia chạy đi đâu, lại dám làm nhục bổn vương như thế.”

Sắc mặt Hắc Hổ Yêu vương toàn là sự tức giận, hai tên trộm này lại tới.

Trước đó đã cướp hai tòa bảo khố của mình, như thế này là coi bảo khố của nó thành cái gì chứ? kho tiền sao? Hết rồi lại đến lấy chút?

Xông vào bảo khố, quả nhiên, rỗng tuếch, trên tường lại còn có lời nhắn như trước đây.

“Cảm tạ Yêu vương biếu tặng, chúng ta cảm ơn ở đây trước.”

Kí tên, Cơm Khô, Cơm Khô tiên tử.

Tên rất quen thuộc, hơn nữa, lần này còn là hai người cùng đi.

“Quả nhiên, các ngươi là cùng một bọn, bổn vương tuyệt đối sẽ không buông tha cho các ngươi.”

Cắn răng nghiến lợi nói xong, Hắc Hổ Yêu vương lập tức ra mệnh lệnh cho đám yêu dưới trướng, bắt đầu lùng bắt tung tích của hai người Vương Ngũ.

Nó cũng trực tiếp bay lên trên không, trải rộng thần niệm ra, không ngừng quét mắt ra xung quanh, muốn bắt được tung tích của hai tên trộm này.

“Đại vương.”

Lúc này, Sát Hổ vừa mới đào tẩu lúc nãy vòng trở lại, chỉ là còn chưa đợi nó mở miệng, nó trực tiếp bị Hắc Hổ Yêu vương một chân đạp ra ngoài.

“Cút, đồ vô dụng, ngay cả bảo khố cũng không trông được, bổn vương còn cần ngươi để làm gì? Đi tìm cho ta, không bắt được hai tên trộm kia thì ngươi tự sát tạ tội đi.’

“Ta…”

Hổ Lĩnh sơn lâm đêm khuya, dưới sự tức giận của Hắc Hổ Yêu vương, triệt để náo loạn lên.

Mà hai người Vương Ngũ một bên trốn, trên cổ luôn có một vầng ánh sáng yếu ớt phát ra.

“Tị Thần châu.”

Cái bảo vật này là thứ chuyên môn dùng để tránh né thần niệm đuổi bắt, cũng chính là nhờ Tị Thần châu, hai người mới luôn có thể trốn được thần niệm của Hắc Hổ Yêu vương.

Quả nhiên, trên người đều có bảo vật như nhau, nhìn nhau cười một tiếng, hết thảy đều không cần nói ra.

“Không hổ là Đạo Thánh.”

“Không hổ là Đạo Thần.”

Sau lưng truyền đến tiếng gầm của Hắc Hổ Yêu vương.

“Các người đừng hòng thoát, lần này bổn vương tuyệt đối sẽ không tha cho các ngươi, kẻ trộm to gan.”